“Điện hạ, xin nghe thần giải bày. Thần chưa từng mến chuộng Thẩm Trân. Mẫu thân nàng có ân với thần, lúc lâm chung đã ủy thác thần phải bảo hộ nàng chu toàn.

“Tin lời tiểu nhân là lỗi của thần. Nhưng xin Điện hạ tin, ngoài nàng ra thần chưa từng hướng lòng về ai.

“Kiếp trước thần chỉ nghĩ phải chữa lành vết thương cho Thẩm Trân thật nhanh. Để trả ân cho mẹ nàng, cũng như chuộc tội vì đã để nàng thay Điện hạ hòa thân Đại Hoài.”

Thẩm Cảnh Diệu gãi đầu đ/au khổ, giọng nghẹn lại: “Sao thần lại làm tổn thương Điện hạ đến thế?”

Ta mệt mỏi khẽ đáp: “Chuyện cũ đã qua rồi.”

Nên chẳng cần nhắc lại nữa.

Hối h/ận của ngươi với ta, chẳng đáng một đồng.

Thẩm Cảnh Diệu đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu như mãnh thú bị dồn đường: “Điện hạ, cầu nàng... đừng gả cho hắn được không?”

Hắn nói như đi/ên cuồ/ng: “Thần sẽ không để nàng tổn hại dù một sợi tóc, sẽ yêu nàng hơn cả Ân Kị... Cho thần một cơ hội nữa được chăng?”

Ta cười lạnh: “Kiếp này ngươi không cần trả ơn Thẩm Trân nữa sao?”

Nghe vậy, quanh người Thẩm Cảnh Diệu bỗng bừng lên sát khí, giọng lạnh băng: “Kiếp trước, thần đã trả hết rồi.”

Nhắc lại chuyện xưa, lòng lại quặn đ/au.

Ta chẳng muốn dây dưa, thẳng thắn nói mục đích: “Đừng lãng phí thời gian, ta cần Bạch Lộ Vi Sương.”

Ánh mắt Thẩm Cảnh Diệu chợt tối sầm.

Hồi lâu sau hắn mới chỉ vào cánh tay trái. Sau mấy tháng, chỗ ấy chỉ còn lại khoảng không. Hắn bảo đó là lúc hái “Bạch Lộ Vi Sương” bị sói tuyết cắn đ/ứt.

Thật kỳ lạ.

Khi còn yêu, chỉ một vết xước nhỏ trên người hắn cũng khiến ta đ/au lòng.

Ấy vậy mà giờ đây, nhìn ống tay áo trống không, lòng ta chẳng gợn sóng, thản nhiên mặc cả: “Nêu điều kiện của ngươi đi.”

Thẩm Cảnh Diệu đầy vẻ thất vọng, chăm chú nhìn ta: “Nếu thần yêu cầu nàng rời bỏ hắn, gả cho thần thì sao?”

Yêu cầu này quá đáng.

Ta cúi mắt, lạnh lùng phân tích.

Nên triệu Ngự lâm quân tới cư/ớp “Bạch Lộ Vi Sương” ngay không?

Xét cho cùng hắn đã mất hết chiến lực, đúng chứ?

Đúng lúc ấy, Thẩm Cảnh Diệu lại cười khổ, đẩy túi hương về phía ta, giọng ôn nhu:

“Thần đùa đấy.

“Liều mạng cầu dược cho Hoài Đế, chỉ mong Điện hạ đừng quên thần.

“Nếu còn kiếp sau, xin Điện hạ đừng vội kết án t//ử h/ình thần.”

Ánh mắt hắn đẫm lưu luyến vô hạn, cúi chào ta từ xa: “Thẩm mỗ cung chúc Điện hạ phượng múy loan bay, non xa nước dài vạn dặm.”

Bình phong cách âm chẳng khéo.

Thẩm Cảnh Diệu chưa dứt lời, đã văng tới giọng nóng nảy của Ân Kị:

“Phiền ch*t đi được!

“Thằng Thẩm Cảnh Diệu này sao nhiều lời thế!

“Lải nhải mãi chẳng chịu lui!

“Đàn ông già không vợ đúng là đ/áng s/ợ, suốt ngày thèm thuồng vợ người.”

Ta nhịn không được bật cười.

Mọi oán niệm đều tan vào màn đêm.

Ngã dữ khanh tựa thuyền nhẹ, ngoảnh đầu non nước đã ngàn trùng.

- Hết -

Nhất Thành Hoa

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hóa Ra Vẫn Là Em

Chương 21
Sau khi ly hôn, tôi quyết định đi du lịch một chuyến để giải khuây. Không ngờ rằng chủ nhà nghỉ lại chính là cậu em trai từng bị tôi l ừa sạch tiền khi chơi bài ngày xưa. “Chồng chị không đi cùng à?” Cậu ta vừa kẹp đ iếu th uốc giữa hai ngón tay và vừa hỏi tôi. “Chồng tôi có ‘tiểu tam’ nên đá tôi ra khỏi nhà rồi.” Tôi lập tức nhập vai, ánh mắt liền trở nên ngấn nước và cố nặn ra vài giọt lệ cho thêm phần bi thảm. Cậu ta cười khẩy một cái, rồi lên tiếng với giọng đầy mỉa mai: “Giống hệt cảnh ngộ của tôi ngày xưa, chỉ tiếc là tôi sẽ không bao giờ bị chị l ừa thêm lần nào nữa đâu.” Thế nhưng, ngay tối hôm đó, cậu chủ nhà nghỉ với đôi mắt đỏ hoe lại đè tôi xuống giường và còn lên tiếng với giọng khản đặc: “Chị ơi, ly hôn với gã đó đi, để em làm chồng chị, nhé?” Nghe được câu ấy, khuôn mặt gã chồng cũ của tôi ở đầu dây bên kia lập tức trở nên xanh mét.
Gương Vỡ Lại Lành
Hài hước
Hiện đại
0