“Dạ.”

Ta quay người bước đi vài bước, Tụng Thanh đưa khăn tay tới, để tránh cho ta khỏi bối rối, còn ngoảnh mặt không nhìn ta.

Đi được một lúc, hắn mới hỏi: “Mẫu thân có muốn gặp lại cố nhân chăng?”

“Cố nhân nào vậy?”

“Là kẻ tới nương nhờ ư, tìm cho hắn một chân việc trong thực ấp của ta?”

“Không phải.”

Thấy ta lộ vẻ ngơ ngác, Tụng Thanh bổ sung nhắc: “Hình quả phụ.”

“Ồ, người đàn ông trước kia ch*t của Hình quả phụ!”

Tụng Thanh nói phải, rồi bảo ta: “Con đã gặp hắn ở Tử Lộc Quán.”

Ta chợt hiểu, hóa ra trước đây Tụng Thanh muốn vào Tử Lộc Quán chính là để kiểm chứng việc này.

...

Tụng Nhã được ông ngoại là Hoàng Đế dắt tay bước vào học cung, học giám cùng học sinh qua lại đều cung kính hành lễ, Tụng Nhã thân mình cảm nhận được niềm vui “cáo mượn oai hùm”, ngửng cao đầu đầy kiêu hãnh, phô bày khuôn mặt nửa vẽ hoa phù dung cho mọi người.

Ông ngoại chính là chỗ dựa của nàng, nàng là tiểu cô nương được Hoàng Đế dắt tay, bất luận mặt nàng có xăm hoa, hay tàn phế, dẫu thiếu tay c/ụt chân, cũng có thể ngẩng cao đầu sống trên đời.

Nàng đứng chắn trước con trăn lớn, một nửa là để thay mẫu thân tranh thủ sự thương xót của ông ngoại, một phần tư là tự cho mình tất an toàn, còn một phần tư, nàng cũng quan tâm tới ông ngoại Hoàng Đế.

Tụng Nhã từ nhỏ đã được Cung Quý Khanh nhắc nhở “người sống một đời là sống cho mình, chẳng phải vì kẻ khác”, hết sức yêu quý bản thân, có thể vì ông ngoại Hoàng Đế mà bỏ ra một phần tư chân tâm này, đã là khó được, nên mọi ân thưởng của ông ngoại, nàng nhận lấy thản nhiên.

Mà Hoàng Đế lại thích Tụng Nhã như thế, lúc cần nịnh nọt thì nịnh nọt, lúc cần quan tâm thì quan tâm, lúc làm nũng nổi gi/ận cũng khiến người ta gh/ét đến ngứa răng, ngoại tôn nữ bình thường đối đãi với ông ngoại thế nào, Tụng Nhã đối đãi với Hoàng Đế như vậy, không giống đứa trẻ họ Cung kia...

Đi tới ngoài học xá của Tụng Nhã, chính diện gặp Kỳ Tự Ý dẫn ba thị tùng đi vào, buồn cười là trên đầu hắn sưng cục to bằng quả trứng, lờ mờ lộ màu xanh tím, khiến bức tranh xuất hành của thế tử hào môn này mất đi vẻ tôn quý, trở nên lố bịch khó tả.

Kỳ Tự Ý vừa thấy Hoàng Đế, trước hết vui mừng, đợi thấy Tụng Nhã được Hoàng Đế dắt tay, há miệng liền cáo trạng: “Hoàng Thượng, Cung Tụng Nhã hôm qua đá/nh thần!”

Tụng Nhã dị thường ngoan ngoãn nói: “Ông ngoại, Kỳ Tự Ý hôm qua cũng đá/nh cháu.”

Tốt lắm, từ xưng hô đã thua rồi.

Kỳ Tự Ý dậm một cái chân, muốn m/ắng người, nhưng Hoàng Thượng đang ở đây, hắn không thể bộc lộ tính khí thiếu gia.

Lúc này Phương Thắng Hoàn cũng tới, Hoàng Thượng lâu ngày không gặp con trai bạn cũ này, sau khi Phương Thắng Hoàn hành lễ liền quan tâm hỏi: “Gần đây bà nội ngươi còn khỏe chứ?”

Phương Thắng Hoàn thành thật đáp, bà nội rất khỏe, mẫu thân rất khỏe, các cô rất khỏe, các tỷ tỷ đều rất khỏe cả.

Hoàng Đế nghe xong đ/au đầu, thật là một đại gia đình toàn đàn bà!

Việc Phương Thắng Hoàn tới học cung đọc sách là đúng, dẫu không có học cung, Hoàng Đế cũng định tới tuổi thì cho hắn theo Diêu Thủ làm thị tùng.

Điều này với Tụng Nhã nghe lại đầy mỉa mai – cả đại gia đình đàn bà đều sống tốt, duy chỉ không chứa nổi sinh mẫu của hắn.

Nhưng ngoài Tụng Nhã, những đứa trẻ lớn lên trong nhung lụa này, lại hoàn toàn không cảm thấy có gì sai.

Phương Thắng Hoàn nhìn lâu vào hoa phù dung trên mặt Tụng Nhã, Kỳ Tự Ý bước tới giữa hai người che khuất tầm nhìn của Phương Thắng Hoàn, trong lòng nghĩ nhất định không cho thằng ngốc này xem hiếm lạ.

Phương Thắng Hoàn nhận được ánh mắt mang chút cảnh cáo của Kỳ Tự Ý, đã không còn như trước kia sợ hãi rụt rè, mà hỏi Tụng Nhã: “Trên mặt ngươi còn đ/au không?”

Mặt Tụng Nhã từ dưới mắt tới hàm có một đoạn da th!t bị bỏng, gần sống mũi còn lưu một vết hằn, tâm hoa phù dung của họa thánh ở trên khóe miệng, nhụy hoa khéo chạm tới chỗ sống mũi, nối liền với nốt ruồi son bẩm sinh nơi ấy, từ tâm hoa bị thương nặng nhất lan ra vùng má vết thương nhẹ hơn, màu sắc nhạt dần, hiếm có là đẹp mà không yêu mị, tựa như hoa và Tụng Nhã cùng sinh.

Phương Thắng Hoàn nhìn chằm chằm Tụng Nhã không phải thấy kỳ lạ, mà quả thực cảm thấy mỹ lệ.

Tụng Nhã rất hiểu cái vẻ ngờ nghệch của thằng nhóc này, biết hắn có ý tốt, liền đáp: “Giờ không đ/au nữa, chỉ thỉnh thoảng ngứa ngáy. Ngự y nói da th!t chưa lành hẳn, kiêng khem nhiều thứ lắm.”

Phương Thắng Hoàn gật đầu, “Vậy ngươi viết ra những thứ kiêng khem cho ta, lần sau ta tìm đồ ăn vặt ngươi ăn được cho.”

“Tốt lắm.”

Hoàng Đế rất hài lòng Phương Thắng Hoàn đối đãi với Tụng Nhã bình thản, bèn nhìn cháu ngoại Kỳ Tự Ý không vừa mắt, “Tiểu Kỳ, Tụng Nhã là biểu muội của ngươi, sau này ngươi phải chiếu cố nàng nhiều hơn, không được tức gi/ận với nàng.”

Kỳ Tự Ý vốn đã gi/ận Phương Thắng Hoàn làm mình thành kẻ bất hiểu sự, lại “vô cớ” bị Hoàng Thượng quở trách, cục sưng hôm qua bị Tụng Nhã đá/nh còn âm ỉ đ/au, mấy mối hỏa vô danh cùng bùng phát, kh/inh bỉ nói: “Ai thèm chiếu cô x/ấu xí này chứ!”

Hoàng Đế nổi gi/ận quát: “Lớn gan!”

Tiếng quát vang lên, mọi người xung quanh đều quỳ xuống, chỉ trừ Tụng Nhã được Hoàng Đế dắt tay.

Hoàng Đế chỉ Kỳ Tự Ý m/ắng: “Đồ hỗn trướng! Mẹ ngươi dạy ngươi thế nào!”

Tụng Nhã kéo kéo tay áo ông ngoại Hoàng Đế, Hoàng Đế vội nhìn Tụng Nhã, phát hiện mặt nàng không hề buồn khổ, mới yên lòng.

“Tụng Nhã, nghe trẫm nói, ngươi không x/ấu.”

Lời Hoàng Đế thốt ra là kim khoa ngọc luật, ngài nói Tụng Nhã không x/ấu tức không x/ấu, ai dám cãi lời tức đại nghịch bất đạo, ngài có bản lĩnh này, cũng có quyết tâm này.

Tụng Nhã mỉm cười, “Cháu biết Thế tử vì gi/ận cháu nên mới nói bậy.

Phương Thắng Hoàn nghiêm túc nói: “Không, Tụng Nhã rất xinh đẹp. Hoa phù dung trên mặt cũng rất mỹ lệ.”

Tụng Nhã khẽ nói: “Ông ngoại, ngài xem, cháu không bị vài lời làm tổn thương đâu, sau này chuyện như thế còn nhiều nữa.”

“Sau này sẽ không bao giờ có chuyện như thế.”

Nói lời này, Kỳ Tự Ý cảm nhận được uy áp Đế Vương, lần đầu tiên trong đời sợ hãi ông ngoại mình.

“Đây là lời hứa của ông ngoại sao? Cháu tin thật đấy?”

“Tin thật.”

Tụng Nhã nhấc vạt áo, đoan chính cúi đầu lạy Hoàng Đế một lạy, “Tạ Hoàng Thượng!”

Nàng lại đứng dậy bước tới trước mặt Kỳ Tự Ý, khẽ thở dài, “Thế tử, sau này ngươi nói năng phải cẩn thận đấy, ông ngoại đã hứa với cháu rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
5 Khỉ báo tang Chương 13
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Thẩm Nam, Thẩm Nam Chương 09

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phi Phượng Dẫn

Chương 8
Sau khi các cô con gái nhà họ Thẩm đến tuổi cài trâm, hàng năm vào lễ Thất Tịch đều phải tỉ thí thêu thùa trước từ đường. Năm nay, đề bài là "chim chóc". Mọi người đều trầm trồ trước con phượng hoàng sống động như thật trên tấm vải của tôi. Thế nhưng, mẹ lại trao chiếc kim ngọc đại diện cho người chiến thắng cho con gái của chú út là Thẩm Niệm Hy. "Thư Hoa, con phượng hoàng của con quá nặng mùi thợ thầy, đầy rẫy sự toan tính và thực dụng." Bà cầm lấy chiếc khăn chỉ thêu hai mũi, trông như một con vịt què của Thẩm Niệm Hy, vẻ mặt tràn đầy yêu chiều. "Vịt của Niệm Hy tuy thô vụng, nhưng lại toát lên vẻ thuần khiết của một thiếu nữ, năm nay vẫn là Niệm Hy thắng." Tôi không còn tranh cãi lý lẽ như những lần trước nữa, quay sang nói với thím: "Thím vẫn chưa nhìn ra sao, bà ấy đây là yêu ai yêu cả đường đi lối về đấy." Tôi kể lại chuyện cũ giữa chú út và mẹ tôi cho thím nghe. "Thím không thể sinh con, mà Thẩm Niệm Hy lại là đứa trẻ chú út bế từ bên ngoài về. Thím tự suy ngẫm đi."
0