Vương Phi Vạn Phúc

Chương 28

07/07/2025 02:48

Chân trời đen kịt một màu, mưa như trút nước xuống, con đường vốn đã gập ghềnh khó đi, giờ đây càng thêm lầy lội. Bánh xe ngựa sa lầy, không sao nhúc nhích được nữa.

Vất vả hồi lâu, Lý Chẩm chui vào xe, lắc đầu ngao ngán.

Cố Dung vén rèm xe, đảo mắt nhìn quanh:

"Trời sắp tối rồi. Quanh đây cũng chẳng ki/ếm được xe ngựa nào khác, có lẽ chỉ còn cách đợi mưa tạnh vậy."

Lý Chẩm gật đầu: "Đành vậy thôi."

Mưa rơi dồn dập nhưng không kéo dài lâu. Tuy mưa đã tạnh, trời cũng hoàn toàn tối đen.

Đường từ tây giao về thành chẳng dễ đi, thế nên ba chúng ta quyết định nghỉ lại đây một đêm, sáng mai hãy về.

Tựa trong xe, ta cựa quậy trằn trọc mãi không sao chợp mắt được. Vừa thiếp đi chút lát, chẳng mấy chốc lại tỉnh giấc.

Trằn trọc không biết bao lâu, ta khẽ mở mắt, chỉ thấy một mình trong xe.

Ta vén rèm, nhìn ra bốn phía, thoáng thấy Cố Dung đang ngồi trên tảng đ/á không xa, ngẩng đầu mơ màng.

Thôi đành thức luôn, ta bước xuống xe, ngồi phịch xuống cạnh Cố Dung.

"Chưa ngủ?" Cố Dung ngoảnh sang hỏi.

"Ừ... Không ngủ được." Ta siết ch/ặt áo choàng.

"Đang ngắm gì thế?" Theo ánh mắt Cố Dung, ta cũng ngước nhìn lên.

"Trăng." Cố Dung đáp.

"Trăng sau cơn mưa... quả thật trong vắt sáng ngời." Ta gật đầu nhìn trăng, lòng dạ thờ ơ, chỉ miễn cưỡng nói: "Nhưng vẫn không sáng bằng mặt trời. Ta vẫn thích mặt trời, thích ban ngày hơn."

Cố Dung lại hết sức nghiêm túc, khẽ cười: "Mặt trời là mặt trời, trăng là trăng. Ánh trăng vốn chẳng nóng bỏng như nắng, thế mà vẫn quyến rũ đến lạ."

"Ừ..." Ta gật đầu.

Chàng thở nhẹ một hơi, nói:

"Ý ta là... mặt trời chói chang rực rỡ giữa ban ngày, nổi bật và phô trương. Nhưng trăng thì khác, chỉ lặng lẽ tỏa sáng trong đêm tối, một vệt sáng nhẹ nhàng cũng đủ khiến lòng người bình yên hạnh phúc. Ta thường nghĩ, có lẽ nó còn chẳng biết mình đang tỏa sáng... Ấy vậy mà chính sự hiện hữu ấy lại càng khiến người ta để tâm, phải không?"

Ta ngoảnh nhìn, thấy Cố Dung khẽ nhoẻn miệng cười, đôi mắt thanh tú dưới ánh trăng dịu dàng tĩnh lặng, khác hẳn vẻ nóng nảy thường ngày.

"Có lẽ vậy..." Ta mỉm cười, lòng lại nghĩ đến chuyện khác.

"Lý Chẩm đâu?" Ta liếc nhìn quanh, hỏi.

"Chắc đi giải quyết nỗi buồn." Cố Dung đáp.

Ta gật đầu.

Do dự hồi lâu, ta quyết định nói ra nỗi lòng chất chứa bấy lâu:

"Cố Dung... ngươi có nghĩ tới chuyện, nếu sau này Lý Chẩm lên ngôi hoàng đế... nhiều việc có lẽ sẽ khác đi không?"

"Khác chỗ nào?" Cố Dung cười hỏi.

"Khó nói lắm..." Ta thở dài: "Như việc hôm nay chẳng hạn... những lời dối gạt Lục Sanh, trong lòng ngươi không áy náy, nói ra thật thản nhiên. Nhưng nếu sau này Lý Chẩm đăng cơ. Câu 'họ Cố họ Lục quyền khuynh triều dã, thiên hạ tất quy về túi' của ngươi hôm nay sẽ thành đại nghịch bất đạo, tội đáng ch/ém đầu."

Nói xong, trong lòng ta chợt dấy lên chút áy náy với Lý Chẩm, vội vã thêm: "Dĩ nhiên... không phải ta không tin Lý Chẩm. Chỉ là ta cảm thấy..."

Nói tới đây, ta không biết nói tiếp thế nào.

Không phải ta không tin Lý Chẩm, mà kẻ ngồi trên ngai vàng ấy, luôn lắm nỗi bất đắc dĩ. Một khi đã thành hoàng đế, điều hắn suy xét không còn là lợi ích riêng, mà là muôn dân cùng cả giang sơn. Mối đe dọa dù nhỏ nhất cũng không được phép tồn tại. Với tính cách Lý Chẩm, công cao chấn chủ có lẽ chẳng đáng ngại, nhưng quyền thần lộng hành, ắt khiến hắn không dung tha.

Lúc ấy, ánh mắt Cố Dung long lanh, nhìn ta mỉm cười:

"Ngươi đang lo lắng cho ta sao?"

Lần này ta không đùa cợt, gật đầu rất nghiêm túc:

"Cố Dung, ta..."

Lời chưa dứt, bỗng một mũi tên sắc lẹm x/é gió từ chân trời lao tới.

"Coi chừng!"

Sắc mặt ta biến đổi, đẩy mạnh Cố Dung ngã dúi xuống đất.

Cố Dung ngẩng mắt nhìn ra sau. Ánh mắt dịu dàng bỗng trở nên sắc lạnh. Tiếp đó, âm thanh vụt qua tai, từng mũi tên nối nhau b/ắn thẳng như bay về phía chúng ta, đúng hơn là nhắm vào ta.

Cố Dung kéo ta vội ra sau lưng, rút nhanh đoản đ/ao từ thắt lưng, giọng trầm đặc:

"Trốn sau ta!"

Đang lúc Cố Dung một mình chống đỡ mưa tên, bỗng ba kẻ mặc đồ đen che mặt từ trên trời giáng xuống, xông thẳng tới ta.

Cố Dung tóm gọn một tên, đ/á ngã một tên khác. Ta nhân cơ hội nhặt hòn đ/á dưới đất, như ném bia khi chơi b/ắn nỏ, phóng mạnh tới. Tên thích khách chưa kịp đứng vững lại trúng đò/n, đầu ngửa ra sau. Trong chốc lát, ta liếc mắt nhìn lại Cố Dung:

"Mượn đai lưng một chút!"

Vừa nói, ta gi/ật mạnh đai gấm thắt lưng Cố Dung, chân đạp lên tảng đ/á, nhún người bay lên, siết ch/ặt cổ tên thích khách đang choáng váng.

"Văn không xong, ngươi tưởng võ ta cũng bó tay? Hãy đi hỏi thử xem, thứ nữ họ Thẩm đã đứng vững giữa Kinh thành thế nào!"

Nói xong, ta ra sức siết ch/ặt, gân xanh nổi lên. Có lẽ mặt ta trông quá dữ tợn, tên thích khách trợn mắt, miệng há hốc, vừa kinh vừa sợ. Bộ dạng ấy thật khó coi. Thế nên, ta lại càng dùng sức.

Tên thích khách choáng váng giãy giụa, chẳng mấy chốc đã nhắm mắt.

Đang lúc ta hơi tự mãn, ta chợt nhận ra, kẻ bị ta giải quyết hình như là đứa yếu nhất.

Cố Dung vẫn đang vật lộn với hai tên đồ đen kia. Xem bộ dáng hai tên này, rõ ràng nhanh nhẹn hơn tên vừa ch*t nhiều.

Tiếc thay trên người ta không có khí giới, chỉ có một chiếc... đai gấm giả làm dây thừng. Có lẽ thấy đồng bọn ch*t một, hai tên thích khách đổi chiến thuật. Một tên ở lại cầm chân Cố Dung, tên kia lao thẳng về phía ta.

Trong lúc nguy cấp, Cố Dung bỏ hết hình tượng. Chàng cởi một chiếc giày, phóng mạnh vào sau gáy tên thích khách.

Không rõ chàng dùng bao nhiêu lực, tên thích khách chệnh choạng, ngoảnh lại nhìn, ánh mắt đầy hoài nghi khó tin.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 LẨU ĐÊM Chương 8
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Biển xanh lệ đổ, vực thẳm chẳng về

Chương 9
Ngư Nhân tộc có một tập tục. Nữ tử sau khi đến tuổi cập kê cần phải đánh bắt Giao Nhân, kết khế ước thành hôn. Hơn nữa trước khi thành hôn, vị hôn phu phải tặng giọt lệ Giao Nhân đầu tiên cho người thương để khóa khế ước, mới có thể mãi mãi đồng tâm. Hôm nay chính là ngày đại hỷ mà vị hôn phu Ân Tắc của tôi sản xuất lệ. Tôi ăn mặc lộng lẫy, bưng hộp đựng Giao Châu, lòng đầy vui sướng chờ đợi giọt lệ Giao Nhân của anh ta. Vừa đi đến cửa, đã nghe thấy anh ta đang trò chuyện cùng bạn thân Mặc Kế Châu: "Cậu thực sự muốn tặng giọt lệ Giao Nhân đầu tiên cho Ôn Tửu Nhi sao? Vậy Lạc Thần Âm phải làm sao bây giờ?" Tiếng nước ngừng lại một thoáng. Giây tiếp theo, Ân Tắc thấp giọng cười: "Cô ấy yêu tôi đến chết đi sống lại, vì giọt lệ đầu tiên của tôi mà ngay cả nửa cái mạng cũng sẵn sàng đánh đổi. Hơn nữa cô ấy và tôi đã kết khế ước rồi, Giao Nhân tộc một khi đã kết khế ước thì chính là thiên trường địa cửu. Chuyện này đã đinh đóng cột sắt, cô ấy không rời xa tôi được đâu. Tửu Nhi là ân nhân cứu mạng của tôi, giọt lệ đầu tiên này nếu cô ấy thích thì cứ cho cô ấy thôi." Tôi đứng ngoài cửa, xoay người rời đi. Ân Tắc quên mất rồi, tôi Lạc Thần Âm không chỉ là Giao y, mà còn có năng lực giải khế ước. Ngày đó có thể cứu anh, cũng có thể khiến anh vạn kiếp bất phục.
Sảng Văn
Hiện đại
Tình cảm
0