Vương Phi Vạn Phúc

Chương 52

07/07/2025 05:35

Nghe đồn công chúa giỏi võ nghệ, lại thích so tài với người, luôn đeo bên mình một thanh ki/ếm cong, thấy ai vừa mắt là rút ra thử vài đường. Các phi tần trong hậu cung đều là những kẻ vai không gánh nổi, tay không nhấc lên, ai chịu nổi cảnh này? Thừa cơ, họ vội vã tản đi khắp nơi.

Lý Chẩm nói rằng chàng mệt mỏi với việc tuyển phi, nên trong nhiều năm, hậu cung chỉ có một mình công chúa Vân Châu. Đương nhiên, nàng trở thành hoàng hậu. Ban đầu, những kẻ bảo thủ trong triều không đồng ý. Chuyện nữ tử dị tộc làm hoàng hậu chưa từng nghe thấy bao giờ, họ cho rằng như vậy, thái tử tương lai sẽ mang một nửa huyết thống Vân Châu, huyết mạch Trung Nguyên sẽ bị thay đổi.

Nghe nói, khi đó công chúa ở hậu cung biết chuyện, tức gi/ận đến mức lại rút ki/ếm cong, gào lên:

"Huyết thống Vân Châu ta mang theo phúc lành của thiên thần! Nếu không phải vì hòa thân, ngươi tưởng ta muốn chia sẻ phúc lành này sao?!"

Nhờ sự kiên quyết của Lý Chẩm, quần thần không phản đối nữa. Dù sao, họ phản đối cũng chẳng ích gì.

Thật ra đã lâu không ai nhắc tới, chuyện ta từng là thứ phi của Vân vương. Nhưng công chúa Vân Châu không biết từ đâu nghe được chuyện này, lại nghe đồn thái tử phi đã qu/a đ/ời, được truy phong là Kính Hiền hoàng hậu, khi còn sống tình cảm với thái tử Lý Chẩm rất sâu đậm. Thế là nàng tới phủ ta dò la tin tức, hỏi đủ thứ chuyện về sở thích của Lý Chẩm cùng câu chuyện về vị hoàng hậu kia.

Cuối cùng, ta từng hỏi nàng: "Nàng có yêu Thánh thượng không?"

Mặt nàng đột nhiên đỏ bừng, nhưng miệng lại tỏ ra không màng: "Không yêu."

"Ồ?" Ta cười: "Vậy nàng dò hỏi những chuyện này làm gì?"

Nàng ậm ờ mãi, rồi nhướng mày nhìn ta: "Hắn thích gì ta gh/ét nấy. Người hắn thích thế nào, ta càng không muốn trở thành như thế."

Ta lại cười. Có lẽ nàng không biết, dáng vẻ bây giờ của nàng, giống hệt một bản nữ của Cố Dung.

Sau này ta kể lại cho Cố Dung nghe, nhưng hắn lại cho rằng, so với hắn, nàng giống ta hơn, ta thời trẻ.

Hai chữ "thời trẻ" khiến ta tức đến nghẹt thở. Một cú đ/á bay, khiến vị tướng quân oai phong kêu gào thảm thiết, liên tục xin tha.

Ngày tháng bình yên hạnh phúc trôi qua, thoắt cái, ta gả cho Cố Dung đã mấy năm.

Trong mấy năm này, ta đã sinh liền mấy đứa con trai. Con đầu lòng là cặp song sinh nam, Cố Dung và ta đều vui mừng khôn xiết. Nhưng những đứa tiếp theo đều là con trai. Ta bắt đầu nghi ngờ, phủ Cảnh An hầu bị ai đó yểm bùa.

Ta thích con gái, Cố Dung cũng vậy. Thế là hai vợ chồng quyết định tranh đấu với số mệnh lần nữa. Khi đó, cha mẹ Cố Dung đã buông lỏng tâm tư, ngày ngày đợi đứa cháu tiếp theo ra đời.

Vì thế, không phụ lòng mong đợi... ta lại sinh một đứa con trai nữa.

Nhưng đứa bé này, Cố Dung lại vô cùng yêu thích một cách kỳ lạ. Nói cũng lạ, mang dòng m/áu phủ Cảnh An hầu, mấy đứa con trai trước của ta đều thích văn chứ không thích võ, thích đọc sách chứ không muốn cầm ki/ếm. Vì chuyện này, Cố Dung vừa gi/ận vừa lo, than thở tài nghệ của hắn không người kế thừa. Nhưng đứa út khác hẳn, không những giống Cố Dung nhất về mặt diện mạo, mà tính tình cũng giống hắn nhất. Khi nó thôi nôi chạm vào vỏ ki/ếm, Cố Dung suýt nữa vui đến bay lên. Từ đó, Cố Dung rất thích dẫn đứa út vào doanh trại. Vì việc này, cha hắn m/ắng nhiều lần, nói nơi đó sát khí quá nặng, không tốt cho trẻ nhỏ. Nhưng Cố Dung không để tâm, ngày ngàng bồng bế, ngay cả khi bàn việc quân với thuộc hạ, cũng để đứa út chơi đùa bên cạnh.

Cố Dung đi/ên rồi, ta thì không. Thế là binh lính dưới trướng hắn, thường xuyên thấy phu nhân tướng quân đuổi theo một đứa trẻ trong doanh trại.

Hôm đó, con cả của ta tới mách, nói đứa út lại bị cha dẫn vào doanh địa. Ta tức gi/ận đến mức chưa kịp đ/ập bàn, đã vội đến doanh trại đón đứa út.

Ta bước một chân vào trướng, vừa thấy Cố Dung chống tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn đứa út, vẻ mặt đầy tự hào.

Nhìn lại đứa út, đang gắng sức cầm thanh trường ki/ếm, kéo lê trên mặt đất.

Nghe tiếng động, Cố Dung ngẩng đầu nhìn qua, vui mừng nói:

"Trâm Trâm, sao nàng lại tới đây!"

"Chàng nói xem?" Ta hừ một tiếng. Sau đó chỉ tay vào đứa út: "Cố Tây Phong, chàng đi/ên rồi sao, nó bị thương thì sao?"

Cố Dung cười: "Yên tâm đi, nó không rút được ki/ếm ra đâu."

Vừa nói xong, Cố Dung tự t/át vào mặt mình. Đứa út ngồi phịch xuống đất, rút được vỏ ki/ếm dài thượt ra, rồi chập chững đứng dậy, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào thanh ki/ếm, dường như không biết đó rốt cuộc là thứ gì.

"Cố Tây Phong! Chàng...!"

Ta tức đến không nói nên lời, lập tức lao về phía đứa út.

Chưa kịp ta chạy tới, chỉ thấy đứa út vung tay nhỏ, r/un r/ẩy giơ thanh ki/ếm lên.

"Ái chà..." Ta ngả người ra sau, gi/ật mình, trợn mắt: "Lẫm Nhi! Bỏ nó xuống!"

Tiếc thay, đứa út của ta giống cha nó, vốn không phải đứa biết nghe lời.

Đứa út lảo đảo giơ ki/ếm, khiến cả Cố Dung cũng sợ hãi. Hắn vừa định chạy tới gi/ật ki/ếm, thì thấy tay đứa út múa may lo/ạn xạ, như đang bắt chước cha nó.

Phải nói, đứa út nhà ta quả thật có thiên phú. Vài đường múa đó cũng có chút ý tứ. Nhưng giây phút sau, đứa út quay người, vung mạnh về phía trước.

Ta và Cố Dung đều sững sờ.

Phía sau Cố Dung, bức sơn hà xã tắc của Đại Chu bỗng chốc bị ch/ém làm đôi, còn đứa út nhà ta nhìn cha, cười ngây ngô.

Sững sờ mấy giây, ta lao tới, vứt thanh ki/ếm đi, ôm ch/ặt lấy đứa út, trợn mắt nhìn Cố Dung. Cố Dung hơi hé môi, mãi sau cũng chỉ nhíu mày, không nói nên lời. Ta biết, hắn cũng nghĩ tới điều ta nghĩ. Đứa út của ta, đứa út cầm trường ki/ếm, là đứa con trai thứ sáu của ta và Cố Dung.

[Lục tử xuất, thiên hạ vo/ng.]

[Khí số nước Chu sắp hết, kẻ cầm đ/ao ki/ếm sẽ kiến lập đế quốc mới.]

Đầu óc ta ù đi.

Dù đúng giữa trưa, nhưng gió lạnh từng cơn, âm u hơn cả đêm thường. Trong trướng ch*t lặng như tờ, một lúc không ai nói gì.

Mãi sau, ta nuốt nước bọt, giọng đột nhiên khàn đặc:

"Cố Tây Phong... Chàng nói... giờ bắt nó giả làm con gái... còn kịp không..."

Chính văn đã hoàn tất, ngoại truyện đợi cập nhật.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn phòng trống mẹ để lại

Chương 12
Sau khi mẹ qua đời, chuyên gia phục chế rèm cửa Thẩm Tri Vi trong lúc dọn dẹp căn nhà cũ đã phát hiện ra một căn phòng mà gia đình vẫn gọi là phòng trống. Tại đó, tấm rèm màu xám xanh đã từng được sửa ngắn lại nhiều lần, trên tường còn lưu lại những vạch đo chiều cao thứ hai không phải của cô. Qua những đường kim mũi chỉ, chiều cao của chiếc bàn, những bức ảnh bị cắt xén, những cuộn phim chưa rửa cùng lời kể của hàng xóm, cô dần xác nhận được rằng người chị họ Lâm Thư Dư đã từng sống ở đây hơn hai năm. Những tranh chấp về việc nhận nuôi năm xưa đã khiến người cô vội vã đưa con gái rời đi trong đêm, từ đó về sau, cả gia đình dùng cụm từ "nhớ nhầm rồi" để xóa sạch ký ức về quãng thời gian tuổi thơ ấy. Tri Vi từ chối thay bất kỳ ai viết lại lý do, cũng không biến việc tiết lộ bí mật thành một cuộc đoàn tụ cưỡng ép; cô trao lại những tư liệu cho Thư Dư để người chị tự đưa ra lựa chọn. Cuối cùng, cả hai cùng công khai giữ lại hai vạch đo chiều cao trên tường, còn Thư Dư chỉ mang đi mảnh vải rèm thuộc về riêng mình.
0