Cung Tường Liễu

Chương 28

06/08/2025 01:14

Tiếng nói hắn từng chút một nhỏ dần, rốt cuộc cũng không nói rõ tổng cộng là gì, ta thực sự muốn hỏi, tổng cộng là gì? Là luôn luôn lỡ làng, hay luôn luôn sai lầm?

Ta không hỏi, ta chưa ng/u đến mức trước mặt Hoàng Đế lại làm chính mình thật sự.

Ta vuốt ve bên mai tóc hắn, một năm, hắn lại thêm tóc bạc, ta nói: “Tu huynh huynh, huynh phải giữ gìn thân thể, huynh đã có tóc bạc rồi.”

Hoàng Đế ôm ch/ặt tay ta hơn, qua hồi lâu mới nói: “Trẫm qua năm nay là ba mươi tuổi rồi.”

Hắn nói vậy, một hai giọt nước rơi trên trán ta, ta biết đó là gì, nhưng ta không muốn ngẩng đầu nhìn.

Tối hôm đó hắn cứ ôm lấy ta, hắn bảo ta gảy khúc Phượng Cầu Hoàng cho hắn nghe, bảo ta cùng hắn viết chữ, chữ hắn sắc bén kỳ lạ, ngòi bút lộ rõ tài hoa, chữ tiểu khải hoa cài của ta bên cạnh càng thêm mềm yếu đáng thương, tựa như lan quỳnh dựa cây ngọc.

Thiếp tóc mới che trán, hái hoa trước cửa chơi. Chàng cưỡi ngựa tre đến, vòng quanh giường nghịch mận xanh. Đồng cư Trường Can lý, lưỡng tiểu vô hiềm sai.

Năm xưa trẻ nhỏ không ngờ vực, hôm nay chỉ thấy chàng hai mai bạc.

Đêm khuya ân ái xong, ta co mình trong lòng hắn, mệt mỏi mơ màng cũng không quên lời muốn nói: “Tu huynh huynh, thiếp ngày mai có thể gặp người nhà không? Thiếp có chút nhớ nhà.

Quy củ triều ta, gặp tiết lễ tết nhất, các mệnh phụ phu nhân có thể vào cung bái yết Hoàng Hậu, nhưng đến những năm Hoàng Đế đăng cơ, vì Tiên Hoàng Hậu thể chất không tốt, nên không thường triệu mệnh phụ vào cung, đợi đến khi Tiên Hoàng Hậu tiên thệ, hậu cung không chủ, mệnh phụ càng không vào cung. Năm nay ta lên ngôi Hậu vị, ngoài đại lễ nhận lễ bái của mệnh phụ, không triệu họ vào cung là vì:

D/ao Phi biểu thị nàng có th/ai, mệnh phụ vào cung lỡ va chạm đứa trẻ thì không tốt. Hơn nữa cha mẹ thân nhân nàng đều mất rồi, nhìn thấy chị em trong cung được gặp mẹ, bản thân mang th/ai lại không có mẹ chăm sóc, thật quá bi thương! Người mang th/ai sao có thể bi thương!

Hoàng Đế vậy mà cũng đáp ứng, hắn thật không sợ D/ao Phi ngày nào đó trong Trường Lạc Cung bị người đá/nh ch*t.

Hoàng Đế nói: “Được.”

Ta nói: “Tu huynh huynh, các chị em trong cung…”

Hoàng Đế cúi đầu hôn trán ta thở dài: “Kiều Kiều Nhi luôn như thế này, việc gì cũng muốn quản một chút, trẫm thích ngươi như vậy, lại mong ngươi chỉ đặt lòng nơi trẫm, không quan tâm chuyện người khác.”

Nếu ta thật sự như vậy, sợ không sớm thì muộn đã đi/ên rồi.

Hoàng Đế cuối cùng đáp ứng ta, ngày Đông Chí triệu mệnh phụ phu nhân ngũ phẩm trở lên vào cung, trong cung tứ phẩm Tiệp Dư trở lên đều có thể gặp người nhà. Tứ phẩm trở xuống hoặc người nhà không ở Kinh Đô, lệnh lục cục mở kho, căn cứ phẩm cấp ban thưởng tài lụa châu báu cho ngoại gia các cung phi tần. Kỳ thực năm nào gặp tiết lễ cũng ban lễ vật cho ngoại gia các phi tử, nhưng một là phi tần thấp phẩm không có phúc này, hai là các cung phi ngay cả thưởng vật gì cũng không biết, lần này khác biệt, không chỉ ai cũng có phần, ta còn cho phép họ căn cứ phẩm cấp xếp hàng từng người đến kho lựa chọn, cũng coi như có thể vì người nhà tận một phần tâm.

Chỉ ý vừa truyền, Vị Ương Cung suýt bị người dẫm bằng, mọi người đều ánh mắt long lanh nhìn ta, khen ngợi ta, nịnh hót ta, trong khoảnh khắc cảm giác nhân sinh đã đạt đến đỉnh cao.

Thục Phi Nương Nương nói: “Ngươi cứ làm những chuyện tốn sức không được lòng này đi, ngươi muốn gặp người nhà trực tiếp tuyên Hoa Dương Đại Trưởng Công Chúa vào cung là xong, Hoàng Đế sẽ không không đồng ý, ngặt nỗi còn bày trò này ra cùng hậu cung có phúc cùng hưởng, ngươi có ngốc không!”

Ôn Quý Phi ha ha: “Vậy A Nhu ngươi đang làm gì? Vừa nãy ở kho lựa một đống đồ đưa về nhà chẳng phải ngươi sao?!”

Thục Phi Nương Nương người nhà đều ở Liêu Tây, từ khi mười bảy tuổi vào Đông Cung, mười một năm qua chưa từng gặp lại người nhà, lần này lại không gặp được, ta thật sự rất đ/au lòng, ta nói: “Ngươi lựa thêm chút nữa cũng được, phẩm vị như ngươi, vào cung lại nhiều năm như thế…”

Thục Phi Nương Nương vung tay lớn nói: “Đồ trong cung đẹp thì đẹp thật họ có đem ra dùng không, lấy vài món gửi về hơi tận chút tấm lòng, để họ biết ta sống không tệ là được rồi… Hoàng Đế vốn không thích hậu cung liên hệ nhiều với ngoại gia, Nhân Hòa Thái Hậu mới mất mấy năm, Hoàng Đế chỉ mong chúng ta vào hậu cung quên họ ngoại gia, yên lặng ở trong cung làm vật cát tường, để cha anh chúng ta vì hắn b/án mạng, hắn vui thì sủng ái, không vui thì xem chúng ta như tảng đ/á kê chân trợ hắn một tay…”

Ta nói, vậy việc này ta vốn không nên cầu ân điển Hoàng Đế.

Thục Phi lắc đầu: “Ngươi cũng không sai, đàn bà trong cung cũng đáng thương, nay tiền triều họ nào nên đổ đều đổ, hậu cung người nên dọn dẹp đều dọn rồi, triều chính đều nằm trong tay Hoàng Đế một người, hắn đương nhiên cũng không cần nhìn hậu cung ch/ặt thế, bằng không hắn đã không đáp ứng ngươi đâu, Hoàng Đế lão nhi làm đàn ông không được, làm Hoàng Đế thì ổn lắm.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 Khỉ báo tang Chương 13
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
7 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đồng đội chê trang bị của tôi đắt đỏ, họ mặc áo khoác 99 tệ leo đỉnh Everest rồi phải cắt cụt chi

Chương 8
Chuyến leo núi tuyết lần này mục tiêu là đỉnh Everest. Để đảm bảo giữ ấm và an toàn, tôi đã tự bỏ tiền túi để nâng cấp chất lượng bộ đồ chống rét bằng công nghệ độc quyền, đồng thời lựa chọn loại lông ngỗng chất lượng cao nhất. Thế nhưng, khi tôi chia sẻ tin tức này vào nhóm chat, phó đội Lục Dã lại nổi giận: “Lâm Tuyên, giá này tăng gấp đôi rồi, đâu phải cứ thấy người ta là muốn chém đẹp kiểu đó.” Đội trưởng Trần Minh vội vàng hòa giải: “Đây là đỉnh núi cao nhất, bộ đồ chống rét rất quan trọng, cũng là vì an toàn của mọi người thôi. Hơn nữa, Lâm Tuyên cũng đã chiết khấu cho chúng ta rồi.” Tân binh Thẩm Mộng cười khẩy một tiếng: “Anh Dã à, nhà em có xưởng sản xuất, chỉ có 99 tệ thôi. Chị ta ăn chặn tiền chênh lệch nhiều quá, thật là đen tối!” “Chỉ 99 tệ thôi sao?” Những thành viên vốn đang đứng ngoài quan sát đều kinh ngạc. “Rẻ thế, cho tôi một bộ với!” “Chị Tuyên đúng là lòng dạ đen tối, đồ chống rét cập nhật nhanh như vậy, rõ ràng lần trước dùng loại cũ vẫn được mà.” “Cô ta chỉ muốn kiếm tiền thôi, nhìn cô ta ăn mặc dát vàng dát bạc là biết toàn bộ đều rút ruột từ tiền của chúng ta.” Tôi chỉ thấy nực cười. Đồ chống rét vốn dĩ cần phải điều chỉnh dựa trên rất nhiều yếu tố khác nhau.
Hiện đại
1