Triệu Thập An quả thực có chút bản lĩnh.

Ta lấy tay che lên trán làm thành mái hiên, đưa mắt dõi theo hắn. Chiến mã của hắn hùng dũng phi phàm, khắp Biện Kinh chắc khó tìm được con thứ hai.

Ta cũng muốn thử cưỡi ngựa, chỉ tiếc mẫu thân không cho, sợ ta ngã.

Triệu Thập An chỉ đấu nửa trận đã xuống ngựa, có lẽ thấy đối thủ quá chênh lệch, chẳng còn hứng thú.

Khi hắn dắt ngựa thong thả đến bên ta, lòng ta chợt dâng lên nỗi bồi hồi.

Chiến mã phì phò, ta đưa tay xoa xoa đầu nó:

- Ngươi quả thật oai phong lẫm liệt.

Ta đi vòng quanh ngựa, ngắm nghía kỹ càng: toàn thân hồng mao, không lẫn sợi tạp.

- Sao không vào lều trú? Nắng gắt thế này? - Triệu Thập An hỏi.

Tóc mai hắn còn ướt đẫm mồ hôi, khác hẳn vẻ nghiêm nghị thường ngày, toát lên khí chất thiếu niên rạng rỡ.

- Trời đẹp hiếm có, không phơi nắng thì phí hoài. Nó có tên không?

- Lưu Quang. Tên nó là Lưu Quang.

- Cái tên xứng với vẻ oai hùng của nó.

Chưa kịp nói thêm, Hoàng Hậu Nương Nương đã sai người đến gọi hắn. Nhìn đám tiểu thư vây quanh phượng giá, hẳn là muốn mai mối cho hắn.

- Ngươi đợi ta ở đây, ta đi một lát sẽ về.

Hắn đưa dây cương cho tùy tùng, vội vã rời đi.

6

Nhìn bóng lưng hắn, ta lắc đầu. Hắn còn quá trẻ, chưa hiểu phụ nhân thích nhất xen vào chuyện hôn nhân thiên hạ.

Lại thêm thân phận vương gia, càng khiến bao thục nữ thèm muốn. Bảo ta đợi hắn? Đợi đến khi nào?

Ta đâu nghe lời, thong thả dạo quanh trang viên. Thấy mọi người cài hoa cúc lên mái tóc, ta cũng hái đóa hồng phấn nhờ thị nữ gài giúp.

Xuân thu điệp khúc, nguyệt hạ hoa tiền, cảnh cũ người xưa. Giá như A Tỷ ở đây, ắt sẽ vui hơn nhiều.

Những ngày ấy, A Tỷ tất bật suốt ngày. Ta ngồi đun lửa, A Tỷ vớt thịt ra, thổi ng/uội đút cho ta nếm thử.

Ta bảo ngon, nàng cười hỏi: 'Ngon là thế nào? Phải nói được tam hồng tứ tự mới được!'

Chỉ một miếng thịt mà hai chị em bàn luận cả buổi.

Hoặc khi ta học chữ mới, dạy lại cho nàng. A Tỷ vừa viết vừa tra ng/uồn gốc từng nét bút.

Ta ôm sách lật giở, dù tìm được hay không, vẫn say sưa suy luận cả ngày.

Thời gian cứ thế trôi, mười mấy năm thoắt cái đã qua.

Mẫu thân bảo ngày vui mau hết, ta quả thật đã sống quá êm đềm, từng ngày đều hạnh phúc.

Chỉ khổ A Tỷ, vừa kéo ta đi tới, vừa gánh vác cả gia tộc họ Ôn.

Giá có thể, ta nguyện dâng lên nàng mọi thứ quý giá nhất thế gian.

- Bảo Châu!

Tiếng gọi vang lên từ tiểu thư nhà Tống Các Lão.

- Tống tiểu thư! - Ta khẽ khom người đáp lễ.

Nàng ẻo lả như liễu rủ, trời ấm thế mà vẫn khoác áo choàng. Gò má ửng hồng điểm xuyết.

- Cứ gọi ta là Nguyên Trinh, đừng khách sáo.

Nàng cùng ta nhàn tản dạo bước. Lần đầu tiếp xúc với quý tiểu thư, ta hơi bối rối.

- Hôm nay trời đẹp, đem sách ra phơi thì phải. - Đôi mắt hạnh tròn xoe đảo qua ta.

- Phải, cũng nên phơi chăn nữa! - Sách nhà để hết trong thư phòng huynh trưởng, việc phơi sách mặc các anh lo. Ta chỉ cần phơi chăn của mình.

Nàng mím môi, ngơ ngác giây lát.

Im lặng trôi qua.

- Trưởng huynh nhà ngươi thường ngày làm gì? - Nàng đỏ mặt cúi đầu, cổ thon thả kiêu sa.

- Khi tiếp khách, khi ra ngoài, ta cũng không rõ. - Đôi bữa dùng cơm cũng chẳng thấy anh đâu.

- A Tỷ ngươi xinh không? So với ta thế nào? - Nàng đột nhiên dừng bước, ánh mắt thăm thẳm khiến ta bất ngờ.

- A Tỷ da trắng muốt, huynh trưởng đã trắng nhưng nàng còn hơn cả. Nàng hay cười, mỗi lần cười mắt cong cong như trăng non, môi hồng răng ngà, A Tỷ ta đẹp nhất thiên hạ.

Không ai sánh bằng A Tỷ được.

- Vậy sao? Nàng ưu tú đến thế ư? - Giọng nàng nhạt dần, dường như mất hết nhiệt tình ban đầu.

Nàng đột ngột đến, rồi cũng đột ngột rời đi như gió thoảng.

Ta biết nàng muốn gả vào Ôn phủ, nhưng không hiểu sao lại hỏi về A Tỷ.

Khai yến hôm ấy, Hoàng Hậu Nương Nương vời ta ngồi cùng. Trên chiếu toàn hoàng thân quốc thích như Triệu Thập An. Ta lặng lẽ ăn no, chờ các huynh đến đón.

Triệu Thập An muốn nói chuyện, nhưng cứ bị người khác c/ắt ngang. Đến khi tan tiệc, chúng ta vẫn chưa kịp trao lời.

Dự hội hoa mệt nhoài, không đợi được huynh trưởng, đành nhờ mã phu đưa về.

Về đến nhà liền mách phụ mẫu: hai huynh bỏ rơi muội muội đi hưởng lạc.

Mẫu thân lại cười bảo tốt lắm, các con biết giao du ăn uống với người ngoài là điều hay.

Chỉ có Trưởng huynh - người không dự yến - lại say khướt được tùy tùng đỡ về.

Chúng tôi chẳng hay biết, đến bữa tối vẫn không thấy anh đâu. Phụ thân hỏi ra mới biết anh say từ trưa.

Mẫu thân lo lắng, ta liền đi cùng đến thăm.

7

Trưởng huynh ở ngoại viện thanh vắng. Trong phòng chỉ một giường, một bàn, một ghế. Anh nằm vật trên giường.

Có lẽ vì say, mặt tái nhợt, chân mày nhíu ch/ặt.

Khóe mắt đỏ hoe, ta chợt nhớ cảnh thấy anh trên thuyền rồng hôm nọ.

A Tỷ bảo anh đẹp trai quá nên mới chuốc lấy khổ đ/au.

Nàng dặn ta quên hết chuyện đó đi, coi như chưa từng thấy.

Dù sao anh vẫn là Trưởng huynh, mãi yêu thương che chở cho ta.

Giọt lệ lăn dài trên đuôi mắt, không hiểu sao cứ rơi không ngừng.

Mẫu thân gọi mãi, anh mới mở mắt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vào ngày đại hôn của Nữ Phó tướng dưới trướng phu quân, ta tặng nàng vật làm tin tư thông giữa hai người.

Chương 5
Năm thứ bảy Lục Nghiễn Đình trở thành kẻ thù không đội trời chung với nữ phó tướng của mình, nữ tướng ấy kết hôn với người khác. Hắn bày tiệc rượu ở lầu cao, mừng cho đôi tai cuối cùng được thanh tịnh. Nhưng vừa quay lưng đã uống đến bất tỉnh nhân sự, gào thét tên nữ phó tướng suốt đêm. Khi ta nghe tin chạy đến, thấy Thẩm Ly đang đỡ Lục Nghiễn Đình say mèm. Nàng quay sang cười đắc ý với ta: "Nếu không phải ngươi khóc lóc, giận dỗi, đòi tự tử vì đứa con chết yểu kia, Nghiễn Đình đâu cần giả vờ thù địch với ta." "Bảy năm chiến trường ta cùng Nghiễn Đình kề vai sát cánh, tình nghĩa sâu hơn vợ chồng thật." "Dẫu ngươi dùng trăm phương ngàn kế ngăn ta vào Hầu phủ thì sao? Nghe tin ta đại hôn, Hầu gia vẫn không nỡ buông tay mà thôi?" Ta không giận không hờn, chỉ khẽ mỉm cười. Nàng không biết rằng, ta chờ ngày nàng thành thân này, cũng đã đợi quá lâu rồi. Ta đã chờ bảy năm. Giờ đây cuối cùng có cơ hội đóng gói toàn bộ chứng cứ gian díu giữa nàng và Lục Nghiễn Đình những năm qua. Gửi thẳng đến nhà chồng nàng - phủ thân vương.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
1