Không lâu sau, họ lại kéo ra từ trong nhà 3 x/á/c sống đã ch*t, mở cổng sân, chất chung 5 x/á/c sống trong sân với đống x/á/c trên quốc lộ, thu hồi tất cả mũi nỏ rồi vặn ga theo lối cũ mà quay về.

Tôi vừa nhai chiếc bánh bao Đông Bắc làm điểm tâm, vừa dựa cửa sổ đợi chờ.

Chưa đầy một tiếng, một đoàn xe mô tô từ đằng xa lao tới.

Dẫn đầu đoàn chính là tay đua lúc nãy, phía sau là 11 chiếc mô tô quân đội kiểu cũ có thùng phụ. 10 chiếc chở người, 1 chiếc chở chú chó Malinois g/ầy trơ xươ/ng, cuối đoàn là chiếc mô tô địa hình hộ tống.

Kiếp trước sau ngày tận thế, tôi từng dắt mẹ con nhà họ Lộ băng qua cả thành phố tới Siêu thị Bách Huệ Lạc, thấm thía cảnh giao thông tê liệt thời mạt thế. Thêm các tin tức lúc mạng còn sống, có thể khẳng định đường phố, quốc lộ, cửa ngõ liên tỉnh đều đã bị vô số xe 'vô chủ' ùn tắc.

Trong tình cảnh đó, không có xe bọc thép mở đường thì ô tô thường không thể di chuyển. Việc họ dùng đoàn mô tô cơ động là dễ hiểu, nhưng nhược điểm rõ ràng: phơi nắng cả ngày, chỉ có thể đi vào sáng sớm hoặc chiều tối. Hơn nữa, mô tô chở được ít đồ, vật tư tiêu hao chắc phải ki/ếm dọc đường.

Tay đua dẫn đoàn người đậu xe vào sân đã dọn dẹp trước, khóa ch/ặt cổng.

Vào nơi trú ẩn, mọi người tháo mũ bảo hiểm và đồ bảo hộ. Lúc này tôi mới thấy rõ thành phần đoàn.

Đội ngũ gồm 5 quân nhân trẻ và 1 chó nghiệp vụ hộ tống 18 dân thường.

Thoạt nhìn, 18 người gồm đủ lão nhi bệ/nh tật, da đen nhẻm g/ầy guộc nhưng tinh thần phần đông còn khá.

5 quân nhân gồm tay đua đi thám thính trước - có lẽ là người cấp bậc cao nhất, cũng là đội trưởng nhóm sống sót. Còn có một nữ quân nhân gọn gàng, chàng trai lực lưỡng cao trên 190cm, thanh niên râu quai nón và cậu bé mảnh khảnh chưa đầy 20.

Đội trưởng cùng gã cao kều cẩn thận bế một phụ nữ hôn mê từ thùng xe xuống. Người phụ nữ dường như vừa bị c/ưa tay, cánh tay phải c/ụt sát vai, băng gạc thấm đầy m/áu đen.

Cô ta được đưa vào phòng riêng. Nữ quân y xách hộp bạc vào phòng một lúc, ra ngoài trao đổi với đội trưởng. Biểu cảm và ngôn ngữ cơ thể cho thấy cuộc nói chuyện cực kỳ nghiêm trọng.

Chẳng mấy chốc, đội trưởng ra lệnh gì đó. Mọi người trong sân bắt đầu xôn xao.

Họ lôi đồ dự trữ từ gầm ghế, có người nhóm lửa đun nước. Râu quai nón cùng một trung niên xách đồ ra khỏi cổng, hướng ra biển.

Đội trưởng và gã cao kều đeo ba lô chiến thuật, phóng xe địa hình về hướng trung tâm Dịch Xuân, bụi cuốn m/ù trời.

Nữ quân y dẫn theo một nam một nữ trẻ tuổi nhanh chóng dọn sạch x/á/c sống trong vài ngôi nhà gần đó, rồi vác sú/ng vào rừng.

Trong sân chỉ còn lại cậu bé và chó Malinois trông coi đám dân thường.

Tôi đưa ống nhòm về phía ban công nhà dì. Mấy chú sẻ núi đang nhảy nhót mổ thịt sò phơi trên phên tre, không thấy bóng dì đâu. Có vẻ bà không bị đoàn xe làm phiền.

Biển phương Bắc không như vùng nhiệt đới trong vắt, nó mang màu xám lạnh lùng và uy nghiêm.

Râu quai nón thay đồ lặn, giăng cuộn dây c/ứu sinh đỏ, một đầu buộc người, đầu kia cột vào tảng đ/á bờ biển, từ từ lặn xuống.

Người đàn ông trung niên đi cùng không xuống nước. Anh ta mặc áo phao, lúi húi nhặt tôm cua mắc cạn sau thủy triều.

Râu quai nón lặn lên xuống, mỗi lần đều vác về một túi lưới đầy hải sản b/éo ngậy từ rạn san hô.

Sau lần thứ ba lên bờ, anh ta kiệt sức, ngồi bệt xuống đất đón lấy đồ ăn nước uống từ tay trung niên, ăn vội rồi nghỉ ngơi lâu.

Trưa nắng gắt, biển lặng như tờ.

Trung niên đã lục lọi kỹ lưỡng bãi biển nhỏ, xách hai xô sắt đến trước mặt Râu quai nón vừa nói vừa ngước cằm về phía sân nhà, có vẻ khuyên về.

Râu quai nón vẫy tay, xỏ lại chân vịt, đ/è trung niên ngồi xuống chỗ cũ, lại lao xuống biển.

Trong sân, ba thanh niên khỏe mạnh chia nhóm đi thu thập lương thực cũ, gia vị từ nhà dân, đào rau ăn được từ những luống cỏ mọc um tùm, mang về nấu bữa trưa.

Tôi như kẻ bi/ến th/ái ngồi rình họ cả buổi sáng, mỏi cả mắt. Vừa xoa mắt vừa đổ nước vào nồi lẩu tự đun, định ăn qua loa.

Nồi lẩu bốc khói trắng nghi ngút trên bàn trà, quạt phun sương rì rào. Tôi chống cằm ngồi bên cửa sổ, cùng hai chú cún lim dim gà gật.

Đang lơ mơ chợp mắt, một tiếng sét n/ổ bên tai.

Tôi bật mở mắt, màng nhĩ ù đi, tim đ/ập thình thịch. Những chiếc lá trầu bà đ/ập liên hồi vào cửa kêu lách cách.

Ánh sáng mờ nhạt, gió cuồ/ng phong nổi lên.

Tôi lao đến cửa sổ dùng ống nhòm quan sát bờ biển.

Chẳng biết có phải do đồ lặn màu xám đen của Râu quai nón hòa lẫn với sóng biển đen ngòm không, tôi chẳng thấy bóng dáng anh đâu. Chỉ thấy người trung niên đang vật lộn kéo sợi dây c/ứu sinh về phía bờ, gió thổi suýt thổi bay người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi muốn xăm một bụi cỏ dại

Chương 13
Tôi là một người song tính có cơ thể đặc biệt, vậy mà lại để mắt tới một anh thợ xăm ngoài trường. Theo đuổi không có kết quả, tôi thẹn quá hóa giận, vung tiền như nước ép anh chỉ được phục vụ một mình tôi. Thậm chí mỗi lần xăm, tôi còn cố ý làm bẩn bàn làm việc của anh. Hôm nay, tôi bảo anh xăm ở đùi. Trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận: [Tên nam phụ độc ác này sao lại tới nữa rồi, không biết nam chính là trai thẳng à?] [Nam không ra nam, nữ không ra nữ, ghê tởm thật.] [Sắp rồi sắp rồi, thân phận thiếu gia giả sẽ bị vạch trần. Đợi nữ chính quay về, hắn sẽ bị đưa đi liên hôn với một ông già 50 tuổi, cuối cùng bị hành hạ đến chết.] Toàn thân tôi run lên, siết chặt chiếc quần đã cởi xuống một nửa, giọng run rẩy: “... Có thể đổi người khác không?” Động tác đeo găng tay của người đàn ông khựng lại, đột ngột ngẩng đầu: “Em nói gì cơ?”
124
5 ĐẮC LINH QUY Chap 16 - Hết
8 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm

Sống Hạnh Phúc Cùng Người Chồng Điên Phê Luôn Thiên Vị Tôi

Chương 10
Thể loại: Nguyên tác, Đam mỹ, Hiện đại, Kết thúc có hậu, Tình cảm, Truyện ngọt, Trọng sinh, Song khiết, Sinh con, Hào môn thế gia, ABO, Chủ thụ, 1v1, Điên phê, Chiếm hữu cao, Ôn nhu, Mỹ thụ, Alpha x Omega, Cố chấp, Trưởng thành, Si hán. Tuế Ninh sinh ra trong gia đình giàu sang, bẩm sinh đã có số hưởng, gương mặt xinh đẹp môi hồng răng trắng, lớn lên trong vòng tay yêu chiều của cha và các anh trai. Kiếp trước, Tuế Ninh và Thẩm Vọng Hàn đã có đính ước với nhau. Thẩm Vọng Hàn là một Alpha cấp cao, quyền thế ngập trời nhưng tính tình lại cố chấp đến đáng sợ, khiến Tuế Ninh sợ hãi đến mức chỉ muốn tránh thật xa. Về sau, vì Tuế Ninh lầm đường lạc lối nên đã bị tên cặn bã lừa gạt, bị kéo từ đám mây cao xuống vũng bùn sâu. Cuối cùng, cậu giống như một kẻ lót đường, ch·ết thảm trong một vụ tai nạn ở nhà máy bỏ hoang. Vào giây phút trước khi Tuế Ninh qua đời, chính vị hôn phu mà cậu sợ hãi nhất đã bất chấp nguy hiểm, điên cuồng lao đến cứu cậu, ôm chặt cậu vào lòng để bảo vệ. Cậu nhìn thấy vết thương trên cổ Thẩm Vọng Hàn, dòng máu đỏ tươi chảy ra làm cậu đau xót cả đôi mắt. Trong hơi thở thoi thóp, cậu nghe thấy Thẩm Vọng Hàn thậm chí còn đang an ủi mình. “Ninh Ninh, đừng sợ.” Đến khi ch·ết, Tuế Ninh mới hoàn toàn tỉnh ngộ. Thẩm Vọng Hàn tuy là một kẻ điên cố chấp, nhưng hóa ra lại là người yêu cậu nhất trên đời. Sau khi trọng sinh, Tuế Ninh hạ quyết tâm. Cậu không muốn lại làm kẻ lót đường ch·ết một cách hời hợt nữa. Cậu phải trở thành một Tuế Ninh tự do và hạnh phúc. [ Ôn nhu đáng yêu tiểu mỹ nhân Omega thụ x U ám chiếm hữu mạnh mẽ nội tâm điên phê Alpha công ] Lưu ý: Chênh lệch tuổi tác là 8 tuổi, cả hai đều trong trắng sạch sẽ, kết thúc có hậu, truyện ngọt, có sinh con, về sau sẽ có một em bé rất đáng yêu. Công siêu cấp yêu thụ, là kiểu cố chấp điên cuồng biến thái, chiếm hữu rất mạnh, chính vì thế kiếp trước thụ mới từ hôn. Sẽ xóa những bình luận quá mức vô lý hoặc suy diễn quá đà. Nếu không hợp gu với kiểu thụ xinh đẹp và công điên phê thì xin hãy sớm rời đi, mỗi người một sở thích khác nhau mà, chúc các bạn xem truyện vui vẻ. Từ khóa: Hào môn thế gia, Yêu sâu đậm, Trọng sinh, Truyện ngọt, Trưởng thành, ABO. Góc nhìn nhân vật chính: Tuế Ninh, tương tác cùng Thẩm Vọng Hàn. Tóm tắt một câu: Sau khi trọng sinh thì sống hạnh phúc cùng anh công si hán. Thông điệp: Phải phá tan xiềng xích để trở thành phiên bản tự do và hạnh phúc nhất của chính mình. Spoil: skinship, canh thịt
ABO
Cách biệt tuổi tác
Báo thù
4.44 K