Mạnh Bà Muốn Từ Chức

Chương 2

03/09/2025 17:46

Diêm Vương bảo thời khắc của y đã điểm, muốn xem qua trải nghiệm của ta trước, để lúc luân hồi tự mình lấy đó làm gương.

Ta gi/ận đến suýt nữa đã khạc nhổ vào y.

Ta m/ắng lại rằng: “Đã vậy ngươi với ta cùng luân hồi chung thì hay biết mấy, đôi ta còn có thể làm bạn đồng hành.”

Nghe lời ấy, Diêm Vương khi ấy chỉ cười cười.

Thành thật mà nói, đêm nay y vắng mặt, ta thấy buồn chán lạ thường.

Vừa nhấc bầu rư/ợu lên uống một ngụm, chợt gió âm trận trận, cùng với tiếng x/é không vang lên, song cửa cổ trạch răng rắc vỡ tan.

Ta đứng phắt dậy, quát: “Yêu nghiệt to gan, còn dám láo xược! Mau hiện nguyên hình!”

Một đám bóng đen đặc không tan, núp sau bình hoa, tưởng ta không thấy nó.

Ta vung ki/ếm ch/ém tới, ném bùa dính Nược Thủy về phía nó. Ban đầu nó không sợ, đợi khi bùa áp vào làn khói đen, tựa như dầu sôi, th/iêu đ/ốt nó kêu gào thảm thiết.

Song nó quả thực là oan h/ồn dữ tợn, đến thế vẫn không bị bùa chú trói buộc.

Ta tĩnh tâm, thầm niệm chú triệu Hắc Bạch Vô Thường.

Dù sao pháp lực ta vẫn bị phong ấn, tuy có mắt âm dương, có kinh nghiệm của cựu Mạnh Bà lẫy lừng, nhưng chẳng phải m/a q/uỷ nào cũng có mắt biết nhìn.

“Ngươi lẩm bẩm cái gì thế?” Chẳng biết tự lúc nào, con q/uỷ kia ngừng gào, từ từ hiện nguyên hình x/ấu xí, nhe nanh múa vuốt bay tới.

Ta bình tĩnh niệm xong chú, mới từ tốn ngắm nó, tìm lời lẽ hoãn binh.

“Ngươi không sợ ta?” Q/uỷ ta kinh ngạc: “Trông ngươi cứ như đứa nhóc mười mấy tuổi thôi đấy!”

“Tróc q/uỷ sư mà, thứ gì lạ lùng chẳng thấy qua?” Ta đáp nhẹ tựa mây bay.

Nực cười, Diêm Vương nơi Diêm La Điện x/ấu gấp ngàn lần ngươi! Ngay cả lúc ta làm Mạnh Bà, khuôn mặt u ám vì tử khí cũng đáng gh/ê t/ởm hơn ngươi ngàn lần!

“…” Rõ ràng oan h/ồn này chưa gặp tróc q/uỷ sư nào điềm tĩnh như ta.

Nó cười gằn lạnh lẽo: “Hôm nay lão tử vui, tha mạng ngươi, còn không mau cút đi! Bằng không——”

Lời đe dọa trong giọng nó rành rành.

Ta không sợ q/uỷ, xét cho cùng đã ở địa phủ tám trăm năm, cùng lắm thì về sớm chút.

Ta chỉ sợ đ/au, làm người lắm phiền phức quá. Chạm phải vết thương nhỏ, đ/au đến ch*t đi sống lại, khổ hơn cả xuống vạc dầu.

Vừa lo Hắc Bạch Vô Thường sao chưa tới, vừa tò mò.

Ta giơ một lá bùa, ngăn nó tới gần, hỏi: “Ngươi là ai? Sao lại huyên náo nơi cổ trạch của Lý viên ngoại?”

Con q/uỷ như bị chạm tự ái, đột nhiên phình to gấp bội, gào thét: “Cổ trạch cái quái gì?! Đây rõ ràng là nhà ta! Nhà ta!”

Âm khí của nó khiến lồng ng/ực ta đ/è nặng, không nhịn được quát: “Gào cái gì, nói năng cho đàng hoàng!”

Con q/uỷ gào thét không ngừng, trước là rít lên, sau bỗng nức nở khóc than.

Chung quanh mây âm vần vũ, ẩm ướt đến buồn nôn.

Song từ lời than khóc đ/ứt quãng, ta đại khái hiểu đầu đuôi.

Chuyện là, con q/uỷ này vốn thuộc dòng dõi danh tướng, nhà có người mưu phản, bị tịch thu tài sản. Nó may mắn trốn thoát, Lý gia thừa cơ chiếm đoạt.

Sau khi cổ trạch bị Lý gia cư/ớp, con q/uỷ này giấu tên đổi họ làm đầy tớ trong Lý giá.

Ai ngờ khi Lý gia biết nó là tàn dư nghịch thần, sợ vạ lây, trực tiếp dìm ch*t nó nơi ao sen.

Nó ôm h/ận bất bình mà ch*t, hóa thành oan h/ồn.

Nó bắt đầu b/áo th/ù người Lý gia. Lý gia không ai chịu nổi, dời đến kinh thành.

Sau này Lý gia suy bại, Lý viên ngoại mới nhớ ra nơi này còn căn trạch, bèn mời ta tới trừ q/uỷ rồi dọn vào.

5

Ta nghe hồi lâu, phân tích cho nó: “Kẻ hại ngươi sớm đã xuống địa phủ, còn chưa biết phải chịu tội ở tầng nào đâu? Ngươi không sớm đi đầu th/ai, lại ở đây hại người, chẳng sợ tội nghiệt thêm nặng sao?”

Q/uỷ gào thét dữ dội: “Ngươi lừa ta! Làm gì có thiên điều pháp lý, ta chỉ có thể dựa vào chính mình, ta phải gi*t sạch Lý gia, kể cả con cháu mười tám đời của chúng!”

Đúng là đồ ng/u, may ta có lòng nhẫn nại. Ta hỏi lại: “Ngươi không tin pháp lý địa ngục, vậy ngươi là thứ gì? Ta bảo ngươi, chẳng qua ngươi giỏi lẩn trốn, bằng không sớm bị Ngưu Đầu Mã Diện bắt đi rồi...”

Ta còn muốn nói, chợt bên ngoài sấm chớp đùng đoàng, tiếp đó nghe giọng nói non nớt.

“Mạnh tỷ tỷ ơi, á...” Là Đậu Đậu, cháu gái của Chu A Bà nhà bên.

Tiếng thét nghẹn lại nửa chừng. Ta kinh hãi, vội chạy ra quát: “Mau chạy đi!”

Quả nhiên, trong chớp mắt, mưa gió đêm đen, đám bóng đen bao trùm Đậu Đậu, mặt mũi đứa nhỏ tái mét.

Ch*t ti/ệt!

Ta không ngờ nơi chật chội này lại có tới hai oan h/ồn, vội út từ tay áo một lá linh phù, đ/ập vào đám bóng đen không chút nghĩ ngợi.

Đám bóng đen kia rõ ràng linh hoạt hơn, né người khiến ta hụt.

Ta ngã nhào, lăn một vòng dưới đất.

Chẳng kịp đ/au, lại vội rút linh phù, muốn gi/ật Đậu Đậu từ tay bóng đen.

Lúc này, đám bóng đen trong nhà cũng xông tới.

Hai kẻ một nam một nữ như đùa cợt, mặc ta lao tới lao lui hụt hẫng, ném Đậu Đậu qua lại.

Ta sức lực suy kiệt, cũng hơi hối h/ận.

Đều tại ta bình thường quá ỷ lại Diêm Vương, bắt nhiều oan h/ồn tưởng mình lợi hại, kỳ thực chỉ là cáo mượn oai hùm.

Song ta vẫn nhân lúc hai q/uỷ không để ý, đột ngột lao tới, dán lá linh phù cuối lên người chúng nó, gi/ật Đậu Đậu từ móng vuốt.

“Xoẹt” một tiếng, sau lưng ta rát bỏng.

Khỏi nói, chắc chắn là nữ q/uỷ dùng vuốt sắc rạ/ch một đường.

Ta che chở Đậu Đậu, đ/au đến ch*t đi sống lại.

Nước mắt sắp trào ra, làm người khổ quá, thà để ta về địa phủ. Về nơi đó việc đầu tiên ta sẽ bỏ hai thứ này vào mười tám tầng địa ngục chịu hình, hầm hập chiên xào luộc nấu đủ cả, hu hu...

Đang nghĩ ngợi linh tinh, chợt cảm thấy khí trường quanh mình lạnh buốt. Ta kích động khóc oà: “Đáng ch*t, tiểu Hắc tiểu Bạch, sao giờ các ngươi mới tới?!”

Vừa khóc vừa quay đầu, nhìn thấy nửa người, tiếng khóc nghẹn trong cổ họng: “Diêm Vương?”

6

Ta quên khóc không phải vì đợi được Diêm Vương, mà vì ta sợ đến h/ồn xiêu phách lạc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người chồng thành đạt vẫn vấn vương bạch nguyệt quang, sau ly hôn hối hận đến khóc lóc liệt giường

Chương 7
Kiếp trước, khi người chồng thành đạt biết tin bạch nguyệt quang của hắn ly hôn, ngay đêm đó hắn đẩy tờ giấy ly hôn về phía tôi. Tôi cắn chặt răng không chịu ký, luôn mơ tưởng hơn hai mươi năm vợ chồng ắt sẽ kéo hắn quay về. Sau này, bạch nguyệt quang tái hôn, hắn suốt ngày như mất hồn, rồi lăn từ cầu thang công ty xuống đất, liệt từ thắt lưng trở xuống. Tôi bưng nước đút cơm, thay áo lật người cho hắn, chăm sóc hắn suốt mười năm. Trước lúc lâm chung, hắn nắm chặt tay tôi, ánh mắt ngập tràn nuối tiếc. "Văn Tri Hạ, nuối tiếc lớn nhất đời ta chính là năm đó đã không cưới Nhược Đường." Con trai đổ hết tội lên đầu tôi, mắng tôi đã trói buộc cả đời cha nó, rồi tống tôi vào viện dưỡng lão rẻ tiền nhất. Cái ngày tôi chết trong chăn đệm mốc meo, gió bên cửa sổ gào thét suốt đêm, chẳng một bóng người đến thu xác cho tôi. Mở mắt lần nữa, Trình Nghiễn Chu đang ngồi đối diện, giọng điệu bình thản thông báo: "Nhược Đường ly hôn rồi, chúng ta chia tay đi." Tôi đẩy cây bút về phía hắn, nở nụ cười nhẹ nhõm: "Được, lần này tôi sẽ thành toàn cho anh."
Hiện đại
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Tư Uyển Chương 9