Vả lại, ta tựa hồ cũng bị chuyển đến một không gian khác, giống như nơi nghỉ ngơi, có nhiệt độ dễ chịu và chăn đệm mềm mại. Chỉ là bước chân trên nền đất vẫn lạnh buốt.

Thân thể ta giờ đây thực sự đã suy yếu lắm rồi. Mất đi ba hạt sen trọng yếu nhất là đôi mắt và trái tim, ta có thể cảm nhận thân thể này tựa chiếc lá khô mong manh trước gió.

Mỗi khi đêm xuống, lúc ta khép mắt nghỉ ngơi, đều cảm nhận được luồng khí nóng bỏng.

Luồng khí ấy ở ngay trước mặt.

Sau đó, ánh mắt người nào đó tham lam vẽ đi vẽ lại từng đường nét trên gương mặt ta.

Ta biết đó là Trường Sinh.

-

Thực tế, từ ngày tỉnh dậy, ngoài Phù Tang - người được xưng là sư tôn năm xưa của ta - cùng Trường Sinh, ta chưa từng cảm nhận được khí tức của ai khác.

Trường Sinh dường như rất không muốn ta ra ngoài, hắn bám theo ta ngày càng sát sao. Đôi khi theo yêu cầu của ta, hắn sẽ cùng ta dạo bước, dù chẳng biết là đi đâu, nhưng được ra khỏi phòng đã khiến thân thể mệt mỏi của ta thư giãn đôi chút.

Hôm nay, ta đang dựa lan can, Trường Sinh đứng bên cạnh, đưa cho ta thứ gì đó tựa như mồi câu cá.

"Tỷ tỷ, tỷ còn nhớ không? Hồi nhỏ, ta thích nhất dùng thứ này cho cá trong hồ ăn, tỷ bảo ở hạ giới gọi là ngư nhĩ." Hắn nắm tay ta, đặt mồi câu vào lòng bàn tay.

Ta rút tay về, dùng ngón tay nhón chút mồi, cảm nhận độ thô ráp, thản nhiên nói: "Xin lỗi, ta không nhớ."

"……" Trường Sinh im lặng giây lát, rồi lại cười nói: "Không sao tỷ tỷ, Trường Sinh nhớ hết, Trường Sinh sẽ kể lại từng chút cho tỷ."

Ta gật đầu hời hợt, xoay người ném từng chút mồi xuống hồ.

Gợn sóng lăn tăn khẽ vỗ, tiếng nước róc rá/ch.

Trường Sinh lặng lẽ đứng bên, dùng ánh mắt th/iêu đ/ốt như đang phác họa từng nét trên gương mặt ta.

Đúng lúc này, từ người Trường Sinh lại vang lên âm thanh như lần trước:

"Thần Quân, là ta, Liên Dục. Nếu ngài nghe được, xin hãy đến gặp ta một lần?"

Liên Dục.

Ta nhíu mày.

Chưa kịp Trường Sinh đáp, giọng nói lại cất lên: "Nghe sư huynh nói, lần này ta tỉnh dậy, đều nhờ Thần Quân mang đến..."

Câu chưa dứt lời đã bị Trường Sinh chặn đứng.

"Giọng nói này nghe quen lắm." Ta vừa ném mồi vừa mỉm cười, "Liên Dục. Tên hay đấy."

Trường Sinh cười gượng gạo: "Tỷ tỷ, chỉ là cố nhân, chúng ta về trước đi."

Ta lười nhác xoa xoa viên mồi thô ráp, thờ ơ đáp: "Ngươi đi trước đi, ta ở đây thêm chút nữa."

"Nhưng tỷ tỷ..." Giọng Trường Sinh thoáng chút hoảng hốt.

"Nếu không yên tâm, ngươi bố trí kết giới vậy."

Trường Sinh im lặng giây lát, nói khẽ: "Tỷ tỷ, em không có ý đó." Thấy ta không đáp, hắn đành thở dài: "Vậy tỷ tỷ ở đây... đừng đi đâu nhé."

Khi hắn biến mất, ta lập tức cảm nhận được kết giới.

Ta khẽ mỉm cười, ném hết mồi câu xuống hồ.

"Rào rào"

Không gian chìm vào tĩnh lặng.

Gió từ đâu thổi tới, ta khép hờ mắt, cảm giác có vật gì rung rinh đậu trên mi.

Ta chớp mắt, vật ấy lại nhẹ nhàng đáp xuống chóp mũi.

Ta đưa tay chạm vào đầu mũi -

Hóa ra là con bướm.

Chú bướm chẳng sợ người, đôi cánh mềm mại thanh khiết rung nhẹ dưới ngón tay.

Là sự rung động của sinh linh bé nhỏ.

"Buồn quá."

Bướm như hiểu lời, vỗ cánh đậu trên ngón tay ta giơ ra.

Ta cúi đầu, dù vẫn chìm trong bóng tối, nhưng như thể thấy được chú bướm trên tay, lung linh dịu dàng. Ta ngẩn người, không quan tâm bướm có hiểu không, cứ cười khẽ: "Xưa ở đầm lầy thâm uyên, linh vật chẳng thích đến gần ta, dù hóa bản thể cũng vậy. Nơi này hẳn là Tiên giới, lẽ nào linh vật nơi đây lại ưa ta hơn?"

Chú bướm khẽ động đậy trên ngón tay.

Khoảnh khắc ấy, ta như thấy được hình dáng nó.

Tựa đốm sáng.

Nhưng ngay sau đó, tiếng bước chân vang lên, vật nặng trên tay cũng biến mất.

Bướm đã bay đi.

Khí tức này khác Trường Sinh, khiến ta nhớ lại cảm giác êm dịu và lạnh lẽo ngày tỉnh dậy.

Có lẽ trên người người này, sự ôn nhu và vô tình không hề đối lập.

"Ngươi là Phù Tang?"

Ta thu tay, phủi nhẹ vạt áo, quay đầu hướng về phía có tiếng động.

Bước chân người kia dừng lại cách đó không xa.

Giọng nói trong trẻo tựa suối chảy vang lên: "Đông Quân nói ngươi mất trí nhớ."

Giọng nói quen tai, du dương, nhưng ta chẳng ưa.

"Đông Quân?" Ta trầm ngâm, "Ý ngươi là Trường Sinh? Chẳng phải tên hắn là vậy sao?"

"Trường Sinh là tên ngươi đặt cho hắn." Người kia chậm rãi đáp, "Trường Tiên, ngươi thật sự mất trí nhớ sao?"

Ta thản nhiên quay mặt hướng hồ nước: "Ta không mất trí."

Vừa dứt lời, bước chân người kia tiến thêm bước.

"Chỉ là ta đã quên hết những gì muốn quên thôi." Ta thong thả cười nói, "Có lẽ ký ức ấy chẳng tốt đẹp gì, quên cũng chẳng tiếc. Ngươi, cùng cái tên Trường Sinh hay Đông Quân kia cũng vậy."

"……Ta là sư tôn của ngươi." Giọng Phù Tang thoáng xáo động, nhưng ta không hiểu vì sao.

Ta sờ lên ng/ực trái tim khuyết mất một mảnh: "Trường Tiên... Khi ở đầm lầy thâm uyên, ta không có tên. Tên này, chẳng lẽ cũng do ngươi đặt?" Ta từ tốn lặp lại tên mình, bật cười: "Tên này cũng hay."

Người đứng xa không bước tới, có lẽ đang nhìn về phía ta: "Dạo này người thế nào?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
4 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0