Sau năm 2 cấp 3, tôi bỏ học. Tôi không chấp nhận việc chỉ có thể nhìn thấy cô ấy trong trường học. Để được gần Hứa Nguyện hơn, tôi học ngành khoa học máy tính. Trên người cô ấy có món quà tôi tặng. Vì thế tôi có thể ở bên cô mọi lúc, biết cô ấy ở đâu, nói gì, giao tiếp với ai...

Hứa Nguyện từng nói, gh/ét một người mà họ thực sự quá đáng, muốn 🔪 họ cũng là chuyện bình thường. Phải rồi, tôi chỉ là người bình thường thôi. Vậy nên việc muốn 🔪 bọn chúng của tôi là hợp lý chứ?

Tôi yêu Hứa Nguyện, chính cô ấy đã giải phóng tôi khỏi chiếc lồng nhẫn nhục. Thật lạ, sao trên đời này nhiều rác rưởi thế? Sao các người dám động đến Hứa Nguyện? Ngay cả tôi cũng chỉ dám nhìn cô ấy từ xa.

Tôi nhìn kẻ đang khóc lóc xin tha mạng trước mặt. Hắn từng dẫm chân lên đầu tôi, nhưng tội á/c lớn nhất là dám dùng lời lẽ khiếm nhã với Hứa Nguyện. Nên hắn phải ch*t.

Thế giới này có quá nhiều kẻ x/ấu, tôi phải bảo vệ cô ấy. Ban đầu tôi không muốn gi*t họ, dù họ đối xử tệ với tôi. Nhưng tôi buộc phải 🔪 họ trước khi họ động thủ với Hứa Nguyện. Trên đời này không có ai quan trọng hơn Hứa Nguyện. Đó là sự hy sinh hợp lý...

Dù Hứa Nguyện không biết, nhưng tôi luôn ở nơi cô ấy có thể với tới. Cô ấy mãi an toàn dưới đôi cánh của tôi, tôi hạnh phúc vì điều đó...

Cho đến một ngày, tôi nghe thấy Hứa Nguyện khóc. Dù âm thanh từ thiết bị nghe lén bị méo mó, tim tôi vẫn tan nát. Nỗi đ/au của cô ấy hiện hữu rõ mồn một. Thế là tôi cầm d/ao đi tìm kẻ dám làm Hứa Nguyện khổ.

Nhưng tôi không ngờ, có kẻ lại gi*t Hứa Nguyện đột ngột thế. Ngay trước mặt tôi! Tôi không kịp phân biệt đó là phẫn nộ hay đ/au thương, khi tỉnh táo lại thì hắn đã nằm dưới đất, m/áu loang đỏ, miệng lẩm bẩm 'Ba ơi, con đã trả th/ù cho người rồi'.

Bước qua vũng m/áu, tôi đến bên Hứa Nguyện. Tôi biết rõ, cô ấy sắp ch*t rồi. Thế giới này sẽ không còn Hứa Nguyện nữa! Tôi không thể chấp nhận!

Tôi bế Hứa Nguyện lên xe, lao đến bệ/nh viện. Nhưng đã muộn rồi. Thế là tôi đưa cô ấy về nhà. Khâu lại vết thương, thay cho cô chiếc váy xinh đẹp. Cô ấy đẹp như đang còn sống.

Tôi đi tìm cha ruột mình. Thế giới thật trớ trêu, không lâu sau khi tôi theo Hứa Nguyện vào đại học, ông ta đã tìm được tôi - có lẽ vì chúng tôi thực sự giống nhau. Ông ta nói xin lỗi mẹ tôi, muốn bù đắp cho tôi.

Ai là cha ruột tôi chẳng quan trọng, nhưng ông ta thực sự hữu dụng. Tôi có được một bình nuôi cấy, cùng mọi thứ tôi muốn. Lần này, tôi và Hứa Nguyện sẽ không bao giờ xa cách nữa.

□ Lục Nhất Thất

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tình Yêu Và Trò Chơi Kinh Dị

Chương 12
Năm thứ ba kể từ khi tôi xuyên thành NPC trong một trò chơi kinh dị. Tôi lại bị sếp quái vật mắng vì không đạt chỉ tiêu công việc. Thế là tôi nhắn tin than thở với người yêu quen qua mạng: 【Bị người chơi đánh cho tơi tả thì thôi đi.】 【Sếp còn suốt ngày chê em ngu nữa.】 【Xin cuộc đời hãy đối xử tử tế với một người già hai mươi tuổi.jpg】 Giây tiếp theo. Tin nhắn của tôi bất ngờ bật lên trên bảng điều khiển của BOSS. Mà hắn còn lập tức tạm dừng cuộc họp. Dùng xúc tu trả lời với tốc độ chóng mặt. 【Không giận nha bảo bối, sếp của em đúng là đồ đại ngốc.】 【Đợi anh họp xong, anh mua đạo cụ phiên bản mới nhất cho em~】 Tôi nhìn màn hình. Cả người nổ tung tại chỗ. Khoan đã... Anh trai à. Người tôi yêu qua mạng... Chẳng phải là nam chính đứng đầu bảng xếp hạng của trò chơi tình yêu bên cạnh sao?! Sao tự dưng lại biến thành BOSS của chính trò chơi kinh dị nhà mình thế này!?
11.95 K
5 Ghen tỵ làm liều Chương 12
10 Ta Gặp Cừu Non Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm