A Uyển

Chương 8

27/07/2025 04:28

Hắn đột nhiên cúi người, nhét vào túi ta một chiếc bánh còn nóng hổi, bên trong hóa ra còn có nhân thịt.

"Thế đạo gian nan, hãy sống cho tốt."

Nói xong câu này, ta liền chẳng gặp hắn nữa.

Lúc ấy, hắn lẫn trong đoàn lưu dân, đầu mặt mày mũi lem luốc, căn bản chẳng nhìn rõ dung mạo.

Dẫu có nhìn rõ, trong cảnh tuyệt vọng đói rét như thế, ta cũng vô tâm ghi nhớ.

Hóa ra, người đó chính là Nhai Tây.

Nhai Tây nói, nếu ta không có vị hôn phu, thuở ấy, hắn muốn dẫn ta đi.

Mạng người khác chẳng liên quan gì tới hắn, nhưng hắn rất muốn c/ứu ta.

Chỉ tiếc, ta thành thật nói sẽ đi tìm vị hôn phu, hắn liền không tiện can thiệp nữa.

Ta không hiểu: "Ngươi lẫn trong đoàn lưu dân để làm gì?"

"Ta cùng thuộc hạ đi lạc nhau, đành phải lẫn vào đám đông, thăm dò chút tin tức."

Nhai Tây khóe môi cong lên:

"Tin tức chẳng thăm dò được, nhưng lại gặp được nàng."

26

Dược thảo ta tìm đến rất hiệu nghiệm.

M/áu Nhai Tây nhanh chóng cầm lại.

Lại ăn chút dược thảo có thể dùng được, tinh thần hắn hồi phục nhiều.

Không thể không nói, sinh lực của hắn quá cường đại.

Thân thể vừa khá hơn, Nhai Tây liền bắt đầu trêu ta:

"A Oản, ngày thành thân, nàng muốn theo phong tục Tây Vực, hay Trung Nguyên?"

"Đều được cả."

"Vậy thì tổ chức hai buổi. Sau này nàng không muốn ở Tây Vực nữa, ta sẽ cùng nàng xuống Giang Nam.

"Thành thân là việc lớn, ta phải báo với song thân."

"Tốt, ta đi cùng nàng. Họ sẽ tiếp nhận ta chứ?"

"Khó nói, song thân ta dường như chẳng ưa người Tây Vực." Ta cũng cố ý trêu Nhai Tây, "Nếu họ không đồng ý, có thể đêm đêm gửi á/c mộng tới ngươi."

"Vậy thì trong mộng ta sẽ cầu họ đồng ý."

Nhai Tây cọ cọ vào ta, tựa như một con sói lớn.

"A Oản, nàng cũng thay ta nói vài lời tốt đi mà."

"Biết rồi, nhưng——ngươi có thể thả ta xuống trước không?"

Nhai Tây ôm ta ngồi trên đùi hắn, ánh lửa chiếu vào đồng tử hắn.

Th/iêu đ/ốt ra dục niệm nguyên thủy nhất.

"Được chăng?" Nhai Tây hăm hở hỏi, "A Oản, bây giờ được chăng?"

Hắn vừa mới bị thương, m/áu vừa cầm.

Nhưng lại càng ung dung hơn lúc bình thường.

Thể phách này, thật là kinh khủng như thế!

27

Trời sắp sáng, ta nghe thấy tiếng hú quen thuộc.

Là tuyết lang Nhai Tây nuôi, theo mùi tìm đến chỗ chúng ta!

Xuống núi dưỡng thương nửa tháng, Nhai Tây liền nhảy nhót tưng bừng.

Hắn theo ta xuống Giang Nam, tế bái song thân.

Theo như hắn nói, chúng ta tổ chức hai buổi tiệc rư/ợu.

Đối diện tuyết nguyên cùng thần minh, Nhai Tây lập thệ, trong đời hắn, Tây Vực, chỉ có Tô A Oản này một vầng minh nguyệt.

Sang năm xuân về, bệ hạ giá băng.

Triều chính vốn đã mong manh, bên bờ sụp đổ.

Nhai Tây nhân lúc lo/ạn lạc nhúng tay vào, chọn ra một tiểu thân vương nhân hậu thông tuệ, phò tá lên ngôi.

Hắn vừa là Tây Vực chi chủ.

Cũng là nghĩa phụ của tân đế.

Dưới sự cai trị chung của tân đế cùng Nhai Tây, bình định nạn đói, an trí lưu dân...

Tây Vực cùng Trung Nguyên qua lại mật thiết, kinh thương mậu dịch, thật là nhộn nhịp.

Tất cả, đều hướng về hòa bình.

Lại một năm tháng năm.

Nhai Tây cùng ta đi tế bái song thân.

Thân hình cao lớn của hắn, gắng gượng tựa vào vai ta.

"A Oản, sau khi con cái ra đời, nàng sẽ chẳng không yêu ta nữa chứ?"

"Không đâu."

"Thật sao? Nàng thề đi."

Tây Vực chi chủ oán gi/ận nhìn ta.

Ta phụt cười.

Một đóa hoa hạnh rơi trên vai hắn.

Ngươi xem, chỉ cần không có chiến tranh, chỉ cần bách tính hòa bình.

Gió Giang Nam, rốt cuộc có thể thổi tới Tây Vực.

(Toàn văn hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ hư hỏng bỗng dưng ngoan ngoãn trở lại thế này?

Chương 6
Hứa Nam Châu kết hôn với tôi vì lợi ích. Nhưng cậu ta vốn đỏng đảnh lại còn chê tôi già, suốt ngày nghĩ đủ trò khiến tôi bực mình. Ngày nào cũng gọi cả chục cuộc điện thoại kiểm soát tôi, làm việc thì ngồi lên đùi quấy rối, thậm chí còn định vung tay quá trán khiến tôi phá sản. Một hôm đang ngồi hong tóc cho cậu, đột nhiên hắn bật dậy. Chẳng may đập đầu vào góc bàn. Tôi vừa định dỗ dành. Ai ngờ cậu ta luống cuống xin lỗi, còn nói: "Sau này em sẽ ngoan hơn, không làm phiền anh nữa." Tôi sững người, người vợ hư đốn của tôi sao tự nhiên biến thành hiền lành thế này? Mãi sau này khi nhìn thấy những dòng bình luận nổi lên, tôi mới vỡ lẽ. [Cứ tiếp tục làm loạn đi, nhân vật công chính làm sao chịu nổi tính khí thối tha này của cậu.] [Không sao, chẳng mấy chốc sẽ bị đá ra khỏi nhà thôi.] [Lúc đó nhân vật thụ chính thức của chúng ta mới lên ngôi, hí hí.] Trời đánh thánh vật những dòng bình luận này, làm người phải có lương tâm chứ!
Hiện đại
Boys Love
48
Bại Tướng Chương 25: Đừng sợ, tôi sẽ không cắn em.
Đại Vương Không Được Ăn Thỏ Thỏ Ngoại truyện 3: Tiền Truyện