Quyết Định Hoa Hoàng Hôn

Chương 27

30/08/2025 13:07

Nghĩ đến, hẳn là Mạnh Bà.

"Từng làm hoàng đế nhiều năm, từ nơi tường cung kia mà đến." Ta tiếp lấy bát, chẳng thấy canh.

"Cần một giọt lệ thương tâm của khách vãng lai."

"Trẫm cả đời này, phải lưu danh sử xanh." Ta xoay bát nói: "Vô tình vốn là lòng đế vương, đâu có lệ thương tâm."

"Vô tình chưa hẳn thật, bướng bỉnh thì đúng không sai. Khóc không ra nước, vào chẳng được luân hồi, ở đây cùng lão phu giữ Vọng hương đài vậy." Mạnh Bà múc thêm bát canh, đưa cho ông lão tóc bạc khóc lóc bên cạnh. Lão nhân qua Nại Hà kiều đã khóc nức nở, giọng khản đặc gọi tên từng người, có lẽ chỉ còn tử tôn khắc cốt.

...

Không lệ thương tâm, vào chẳng được luân hồi. Ta ôm chiếc bát không, thủ bên bờ Vo/ng Xuyên, thoắt đã không biết bao nhiêu năm.

"Trẫm không biết có còn nhận ra nàng?"

"Nàng đã đầu th/ai, người ch*t trước cả mấy chục năm, nhận ra mới lạ." Mạnh Bà đáp lời chán ngán.

"Cũng chẳng biết nàng có còn muốn gặp trẫm?"

"Muốn gặp thì sớm đã đ/ứt gan rá/ch ruột, sống chẳng nổi rồi. Coi bộ ngươi tự mình đa tình thôi."

"Láo xược!"

"Đã hết làm hoàng đế rồi, còn thích ra oai." Mạnh Bà khuấy nồi canh.

"Nói đi, nàng đã có phối ngẫu chưa? Có con cái chưa? Hẳn là hạnh phúc lắm nhỉ?"

"Mỗi ngày đều hỏi đi hỏi lại mấy lần." Mạnh Bà thở dài.

"Lão coi rồi, còn lâu. Lâm Cẩm Vinh phúc trạch thâm hậu, phải sống đến tám mươi tám mới thọ chung."

"Rất tốt."

Trẫm đợi nàng.

...

Vĩnh Ninh năm thứ sáu mươi lăm, vị lão nhân thọ nhất Kiến An thành ra đi.

Tiếng kèn n/ão bạt vang lên, cây đào trồng nhiều năm trong sân cũng trổ những đóa hoa đầu tiên.

Trên Vọng hương đài, ta nhìn bóng người càng lúc càng gần, mở miệng định nói nhưng chẳng thốt nên lời.

Chiếc bát trong tay cuối cùng đã đầy canh. Ta cười mà mắt cay xè, nâng chén canh trì hoãn mấy chục năm uống cạn một hơi.

Cát bụi trở về cát bụi, chuyện xưa gửi lại tiền sinh, kiếp sau không phụ lòng.

...

"Nhà viên ngoại họ Lưu sinh được quý tử bụ bẫm, phủ Trịnh gia đón tiểu thư, hai nhà vốn thân tình, liền ướm ngay lời thông gia!"

"Nghe nói, tiệc đầy tháng còn tổ chức chung một lượt nữa đấy!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm