Nam Hiên cảm thấy thật nực cười, Thiên Linh tộc chỉ cần hắn khẽ động ngón tay cũng đủ tan biến khỏi thế gian, cần gì phải vu cáo?

Hắn mất hết kiên nhẫn, một luồng thần lực hướng thẳng về Vân Hi: "Ngươi cũng biết bổn quân chán gh/ét ngươi! Còn dám đứng đây làm vướng mắt?"

Lời vừa dứt, Vân Hi bị hất văng thẳng ra ngoài điện.

...

Lãm Nguyệt cung.

Thời gian trôi qua lặng lẽ, thân thể Vân Hi ngày một suy kiệt.

Tiểu Điệp mấy lần thỉnh tiên y đến chẩn trị, nào ngờ bọn họ chỉ tùy tiện đưa vài thang th/uốc hòng hất hủi.

"Uống mãi mà chẳng thấy khá, biết làm sao đây?"

Vân Hi nằm trên sàng b/ệnh, nhìn đôi tay g/ầy guộc lộ rõ xươ/ng cốt, đã biết mạng sống chẳng còn bao lâu.

"Tiểu Điệp, ngươi theo ta ở chốn Thiên Cung gần hai ngàn năm, cũng đến lúc trở về tìm lương duyên."

Tiểu Điệp nghe vội quỳ sụp: "Tiểu Điệp không muốn lấy chồng, nguyện suốt đời hầu hạ tiểu thư!"

Vân Hi tháo chiếc vòng tay - vật giá trị duy nhất trên người, đặt vào tay nàng: "Vật này phụ thân ta tặng khi xuất giá, dù chẳng đáng giá, cứ coi như kỷ niệm. Nếu thực lòng muốn ta an lòng, hãy mang nó về Thiên Linh tộc!"

Nói đoạn, nàng nhắm mắt, chẳng buồn nói thêm. Tiểu Điệp rơi lệ dập đầu mấy cái: "Tiểu thư bảo trọng!"

Sau khi Tiểu Điệp rời đi, những ngày ở Lãm Nguyệt cung càng thêm thê lương. Canh khuya sát khí xâm tâm, Vân Hi đ/au đớn co quắp, chỉ biết cắn ch/ặt hàm răng chịu đựng.

Mấy hôm sau, Tiểu Điệp hớt hải chạy về: "Tiểu thư, công tử gặp nạn rồi!"

Vân Hi tim đ/ập lo/ạn nhịp: "Chuyện gì xảy ra?"

"Công tử ám sát Thần Quân, bị giam vào Thiên Lao, sắp bị tước tiên tịch ném xuống Chư Tiên đài!"

Chương 7: Tội đáng ch*t

Bên ngoài Cửu Thiên điện.

Vân Hi quỳ trên nền đ/á lạnh buốt, thân hình tiều tụy như lá khô trước gió.

Nhập dạ phân.

Nam Hiên trở về, thấy Vân Hi đầu tóc rối bời, thảm hại quỳ lạy, ánh mắt chợt động.

Vân Hi nghe tiếng bước chân vội quỳ bò tới: "Thần Quân, huynh trưởng tiện nữ..."

Chưa dứt lời, Nam Hiên lạnh lùng c/ắt ngang: "Kẻ dưới phạm thượng, tội đáng vạn tử!"

Vân Hi ngẩn người, biết hắn sẽ không buông tha cho huynh trưởng.

Thấy hắn rời đi, nàng đành tìm cầu khẩn Thiên Hậu. Nào ngờ Thiên Hậu không chút xót thương: "Ám sát Cửu Thiên Thần Quân, tội đáng tru di!"

Vân Hi bị đuổi khỏi Thiên Cung. Không còn ai để c/ầu x/in, nàng định vào Thiên Lao thăm huynh trưởng, nhưng Thiên Lao vô lợi bất khả nhập.

Nàng đành trở về Thiên Linh tộc. Huynh trưởng bị giam cầm, trận pháp bảo hộ bên ngoài tộc địa đã tan. Chỉ thấy tiên trúc đổ nát ngổn ngang, tựa hồ bị ch/ặt phá tơi tả.

Tiên trúc Thiên Linh tộc vốn là thần vật chế tạo pháp khí, luôn bị các giới dòm ngó. Nhờ tộc nhân phòng thủ nên chưa từng bị xâm phạm. Nay vì khai tội với Thiên tộc, các tiên gia ùn ùn kéo đến cư/ớp phá tan hoang!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 LẨU ĐÊM Chương 8
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng đi công tác, mẹ chồng nhốt con trai tôi ngoài hành lang, cắt nước cắt cơm, tôi bình tĩnh báo cảnh sát

Chương 23
Tôi đã ghi lại tất cả những thông tin này vào phần ghi chú trên điện thoại, bao gồm thời điểm xảy ra sự việc, thời lượng, nhiệt độ thời tiết, các triệu chứng biểu hiện, thời gian gọi điện báo cảnh sát và số hiệu xuất cảnh.
Tình cảm
0
Khỉ báo tang Chương 13