Mặt anh ấy nghiêng về bên phải.

Tim tôi đ/ập thình thịch, trong lúc họ còn đang ngẩn người, tôi đã chạy đến ôm lấy mặt Phó Lý.

"Thầy Phó, thầy có sao không?"

Má trái của thầy ửng đỏ lên trông thấy, khóe miệng rá/ch một vết, m/áu đang rỉ ra.

Tôi bối rối không biết làm sao, tim đ/au thắt đến nỗi hai tay run nhẹ.

Phó Lý đưa tay nắm lấy tay tôi, tháo kính ra, lắc đầu hít một hơi sâu nói: "Không sao."

M/ộ Dung Thu bước lại định kéo thầy ấy đến phòng y tế, tôi đ/ập mạnh vào tay hắn, trừng mắt gi/ận dữ: "Đừng động vào thầy ấy!"

M/ộ Dung Thu rụt tay lại, vẻ mặt đầy hối h/ận.

Tôi kéo Phó Lý đến phòng y tế xử lý vết thương, phía sau còn ba cái đuôi theo dõi.

Sau khi bôi th/uốc, M/ộ Dung Thu lại xin lỗi Phó Lý.

M/ộ Dung Hạ cũng giải thích lại một lần nữa cảnh tượng chúng tôi vừa thấy.

Hôm nay đến lượt cô ấy và bố tôi trực nhật, cô ấy thấy một con gián, sợ đến mức nhảy bổ vào người bố tôi.

Vì vậy hoàn toàn không phải bố tôi chiếm tiện nghi của M/ộ Dung Hạ, ông ấy mới là người oan ức nhất.

M/ộ Dung Thu sắc mặt khó coi, lại xin lỗi bố tôi: "Huynh đệ, xin lỗi."

Hiểu lầm được giải tỏa, tâm trạng tôi cũng tốt hơn.

Dù thầy Phó bị thương, nhưng cuối cùng chúng tôi cũng nắm được tay nhau rồi!

Lòng bàn tay thầy Phó khô ấm, khiến người ta yên tâm.

Chỉ không biết lần sau nắm tay là khi nào.

Thầy Phó cái gì cũng tốt, chỉ là không chịu chủ động.

"Ngày mai em còn đi làm không?"

Câu nói của M/ộ Dung Thu phá tan mớ suy nghĩ vẩn vơ trong đầu tôi.

Tôi chợt nhận ra vấn đề nghiêm trọng khác -

Vừa rồi, tôi đã quát ông chủ tương lai của mình.

Tức là vị tổng tài hào môn tương lai.

Quá bốc đồng rồi...

Tôi cười như mếu: "Đi, tất nhiên là đi."

M/ộ Dung Thu gật đầu, dắt M/ộ Dung Hạ cáo từ.

Tôi không cho hắn đi, lại hỏi linh tinh đảm bảo hắn thật sự không để bụng.

Đột nhiên, ngón út của tôi bị một ngón tay khác khẽ câu lấy.

Tôi cúi mắt, thấy bàn tay thon dài của Phó Lý đang nắm ch/ặt tay tôi.

"Xin lỗi, hơi chóng mặt chút."

26

Tôi lập tức nắm ch/ặt cơ hội, siết ch/ặt tay Phó Lý.

Lần này không phải lỗi của tôi, là thầy ấy chủ động trước.

Bố tôi nhìn thấy cảnh này, mặt mũi đầy ngán ngẩm: "Mẹ..."

M/ộ Dung Thu vốn đã bước ra cửa, lại thu chân về.

Hắn nhìn tôi, sắc mặt nứt toác, giọng r/un r/ẩy: "Mẹ?"

Hử, cũng không cần phải gọi thân mật thế chứ.

Tôi nắm ch/ặt tay Phó Lý hơn, lộ rõ vẻ không tự tin của kẻ chưa từng làm mẹ.

Chưa kịp nói, hắn lại run giọng hỏi: "Quý... quý danh?"

"Bốn mươi lăm?" Tôi buông một con số bừa.

Mặt M/ộ Dung Thu xanh xám, mắt trợn tròn nhìn qua lượt tôi, bố tôi và Phó Lý, không nói gì bỏ đi.

Tôi ngơ ngác, ngẩng đầu thấy Phó Lý đang chăm chú nhìn tôi.

Thầy Phó bị thương mang chút mỏng manh, vết thương ở khóe miệng nhuốm màu hồng phấn quyến rũ.

Muốn hôn quá.

Tiếc là bố tôi không cho cơ hội, kéo cổ áo tôi đòi về chung nhà.

Thầy Phó buông tay tôi, tôi đưa tay lên môi thổi một nụ hôn gió, thành công thấy tai thầy ấy ửng đỏ.

Thoáng chút ngại ngùng, cuối cùng thầy vẫn nhìn thẳng tôi với ánh mắt kiên định.

Thầy đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng tôi và bố dần khuất xa.

"Mẹ ơi, tỉnh táo lại đi, mẹ hơn thầy Phó hai mươi tuổi đấy."

Bố tôi lôi tôi đến cổng trường mới buông, lắc đầu đầy chán ngán.

"Con không thấy thầy Phó làm bố con cũng được sao?" Tôi cố tình trêu.

Cậu ta cười gượng: "Mẹ thương người ta thì tha cho họ đi."

Mơ đi.

Năm tôi mười tám tuổi, nhìn thấy ảnh thời trung học của bố có thầy Phó.

Trước đó, tôi chưa từng tin vào tình yêu sét đá/nh.

Nhưng từ năm đó, ngay cả trong mơ cũng chỉ thấy gương mặt ấy.

Đáng tiếc lúc đó chưa có cơ hội gặp trực tiếp.

Bây giờ may mắn được trọng sinh, sao có thể bỏ lỡ cơ hội lần nữa?

Tôi không thèm để ý bố nữa, hai người đón xe bus về đến đầu hẻm.

Vừa xuống xe đã thấy Lưu Tị đi lại quanh quẩn trong ngõ.

Cô ấy đã làm tóc xoăn kiểu mới thịnh hành.

Đang là tháng sáu, đáng lý cô ấy phải ôn thi đại học. Nhưng giờ lại đứng đây gọi bố tôi.

Hai người ra trước cửa hàng tạp hóa đối diện.

Tôi đứng xa, không nghe rõ nội dung.

Nhưng mặt bố tôi rất khó coi, cuối cùng kích động nói vài câu, định nắm tay Lưu Tị nhưng bị né tránh.

Lưu Tị bỏ đi, bố tôi thẫn thờ đứng nguyên.

Tôi đến vỗ vai, cậu quay lại với ánh mắt vô h/ồn.

"Mẹ ơi, Lưu Tị sắp đi Quảng Châu rồi."

"Đi thì đi."

"Con phải làm sao?"

"Con còn có mẹ mà."

Bố tôi không nói gì thêm, ủ rũ về nhà.

Tôi bám sát phía sau, sợ cậu dại dột theo Lưu Tị.

Ngày xưa, chắc bố tôi theo mẹ vào nam lúc này, bằng tốt nghiệp cấp ba cũng không có.

Thực ra tôi không quan tâm Lưu Tị thế nào, cô ấy chưa từng làm tròn bổn phận người mẹ.

Tôi chỉ lo kiếp này bố có sống tốt không.

Học hành tử tế, không phá sản.

Thế là đủ.

Về đến nhà, bố tôi bỏ ăn tối vào phòng.

Tôi tính toán có nên trải chiếu ngủ ngoài cửa...

27

Tối nằm trên ghế bập bênh ngoài sân, tay trái lọ th/uốc chống muỗi tay phải hương đuổi côn trùng, ngáp ngắn ngáp dài không dám vào phòng.

Bà lão ra nhà vệ sinh gi/ật mình, bảo tôi coi chừng muỗi cắn.

Đúng lúc tôi đ/ập bốp một cái vào tay, muỗi dính m/áu bay đi.

Tôi bực bội hỏi bà có khóa không, thà khóa phòng bố còn hơn ở đây làm mồi muỗi.

Bà hỏi làm gì, nghe xong liền đảo mắt: "Bà còn sống đây, Nhất Tân không đi đâu được."

"Nó muốn đi thật thì khóa hôm nay được, chứ khóa cả đời được không?"

Bà xua tay đuổi tôi vào phòng: "Đừng phí th/uốc muỗi của bà, đi ngủ đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
4 Shipper Kinh Dị Chương 8
6 Cạm bẫy Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
12 Kẻ Thứ 3 Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vị hôn phu đem phòng tranh của tôi tặng cho bạch nguyệt quang

Chương 9
Khi đăng tin sang nhượng phòng tranh độc lập mà tôi đã dốc toàn lực chuẩn bị suốt nửa năm lên nền tảng, người môi giới hỏi tôi sao nỡ bán tháo với giá rẻ như vậy. Tôi nhếch mép: "Vì một bức tranh bị rạch nát." Hôm qua, tôi đội mưa lớn đến bày biện triển lãm, lúc đó đang sốt cao 39 độ, đứng run cầm cập trước cửa, chỉ muốn đẩy cửa vào trong tránh mưa. Thế nhưng, mật mã nhập vào lại báo lỗi. Cánh cửa được mở ra từ bên trong. Lục Cảnh Uyên đứng sau cánh cửa, lấy thân mình chặn khe cửa, nhíu mày: "Sao em lại tới đây? Vãn Tình đang ở trong, cô ấy mắc chứng sợ không gian kín, không chịu được người lạ lại gần, em đừng vào vội." Anh hạ thấp giọng, khuyên nhủ tôi: "Em nhẫn nhịn chút đi, sang quán cà phê đối diện ngồi tạm. Vãn Tình vừa chịu tổn thương tình cảm, tâm trạng không ổn định, chúng ta bao dung cho cô ấy một chút." Dáng vẻ anh canh giữ cửa phòng tranh khiến lòng tôi đau nhói. Tôi bỗng thấy, phòng tranh mà tôi đã dành 3 tháng chạy đôn chạy đáo khắp các chợ vật liệu xây dựng để theo sát khâu trang trí này, lại lạnh lẽo đến mức khiến người ta run rẩy. Tôi không chất vấn anh như mọi khi, chỉ lặng lẽ quay người, bước vào màn mưa tầm tã.
Hiện đại
0