Sau khi ăn phải nấm đ/ộc, tôi cứ ngỡ mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết "NP, tam quan vặn vẹo, cân nhắc trước khi đọc".
Tôi là nữ chính, đang làm giúp việc trong nhà của thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh.
Sau khi tỉnh dậy, tôi nghiêm túc đếm đi đếm lại hai lần, tổng cộng chỉ có 6 nam chính, hơi thất vọng một chút.
Tôi lầm bầm: "Sao có mỗi 6 người thế này, chủ nhật được nghỉ sao?"
Thái tử gia tức đến bật cười: "Sớm biết cô bạo dạn thế này, tôi đã chẳng cần phải thương hoa tiếc ngọc làm gì."
Khi đã tỉnh táo lại, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chồng ơi, em sai rồi, huhu~".
Anh ta chậm rãi tháo cà vạt, giọng trầm đục: "Yên tâm, chủ nhật không nghỉ đâu, chúng ta cứ theo đúng nhịp độ trong cuốn tiểu thuyết vớ vẩn kia của cô mà làm."
1
Sau khi tỉnh lại, tôi phát hiện mình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết "NP, tam quan vặn vẹo, cân nhắc trước khi đọc".
Đó chính là cuốn tôi vừa mới nghiên c/ứu xong.
Cốt truyện đại khái là, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh, nữ chính là "tôi" (sau đây gọi là "tôi") đến nhà anh ta ứng tuyển làm giúp việc.
Thái tử gia phát hiện tôi rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của anh ta, thế là anh ta coi tôi là thế thân, cưỡng ép tôi ở bên cạnh mình.
Sau đó là chuỗi ngày tôi liên tục chạy trốn, liên tục bị anh ta giam cầm, phần lớn tình tiết đều là hai người xxoo.
Không chút tiết chế xxooo.
Hiện tại cốt truyện đã bước vào giai đoạn cao trào, đó là khi bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của thái tử gia từ nước ngoài trở về, còn tôi thì bắt đầu vừa bị thái tử gia hànhz hạz, vừa qua lại với anh em tốt của anh ta để trả th/ù.
Cuối cùng, tôi phát hiện mình đã yêu anh ta và cả anh em tốt của anh ta.
Mà mọi người cũng yêu tôi, không ai muốn chịu đựng nỗi đ/au mất đi tôi nữa, nên quyết định chia sẻ tình yêu của tôi.
Mọi người đạt đến cảnh giới hòa hợp đỉnh cao của cuộc đời.
Đúng là một cuốn tiểu thuyết "NP, tam quan vặn vẹo, cân nhắc trước khi đọc".
Tôi ngồi trên giường b/ệnh, loại trừ hai người phụ nữ và một người đàn ông lớn tuổi, tập trung đếm xem còn lại bao nhiêu mỹ nam.
2
Theo cốt truyện, chỉ cần là mỹ nam tôi nhìn thấy, cuối cùng đều sẽ quỳ dưới chân váy của tôi.
"Một, hai, ba, bốn..."
Tôi đếm lại lần nữa.
"Một, hai, ba, bốn..."
Tôi nghiêm túc đếm hai lần, sao chỉ có 6 người nhỉ?
Bác sĩ bên cạnh vẫn đang nói: "Cô ấy ăn phải nấm đ/ộc, tuy đã rửa ruột nhưng đầu óc vẫn sẽ còn hỗn lo/ạn một thời gian, trong thời gian này cô ấy làm gì thì cứ chiều theo ý cô ấy."
Bác sĩ rời đi.
Bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của thái tử gia hỏi tôi: "Chi Chi, cô làm gì thế? Bây giờ cảm thấy thế nào?"
Tôi liếc nhìn cô ta, quả nhiên rất xinh đẹp.
Dù sao tôi cũng được thái tử gia để mắt tới vì có sáu phần giống cô ta.
Hơn nữa tôi nhập viện bây giờ cũng là vì cô ta đẩy tôi xuống cầu thang nên tôi mới ngã.
Tôi không thèm để ý đến cô ta, chỉ đắm chìm trong thế giới của riêng mình: "Sao chỉ có 6 người thôi, chủ nhật được nghỉ à?"
3
Nam chính của cuốn sách ngồi bên giường tôi, xoa đầu tôi, dịu dàng hỏi: "Cảm thấy thế nào, còn chóng mặt không?"
Nước mắt tôi lập tức rơi xuống: "Huhu, thiếu gia, anh tha cho tôi đi, chân ái của anh về rồi, anh còn giam cầm tôi làm gì nữa, nếu không phải tại Kim Chi Chi đẩy tôi thì tôi đã chẳng phải nhập viện rồi, huhu..."
Mọi người hóa đ/á.
Bác sĩ lại được gọi vào, soi đèn vào mắt tôi hồi lâu, rồi hỏi tôi vài câu, nhưng tôi không trả lời câu nào.
Tôi bây giờ hoàn toàn đồng cảm với nữ chính, tôi chính là nữ chính, Ngân Tri Tri.
Xem đi, một Kim, một Ngân, hoàn toàn là thế thân của nữ chính Kim Chi Chi.
Tôi chính là đóa bạch liên hoa thanh thuần vì ki/ếm tiền c/ứu mẹ mà bị mấy gã thiếu gia vô lại đùa giỡn đây mà.
Những người bên cạnh vẫn đang nói chuyện.
Chẳng bao lâu sau, thái tử gia đến hỏi chuyện tôi.
4
Tôi nhìn anh ta.
Tuy anh ta là kẻ coi thường pháp luật, cưỡ/ng b/ức, giam giữ trái phép, đáng lẽ phải ngồi tù mọt gông.
Nhưng vì đây là truyện NP, nam nữ chính có thể ngủ ra tình cảm.
Cho nên bây giờ tôi rất yêu anh ta.
Hơn nữa anh ta là nam chính, anh ta rất đẹp trai, gương mặt còn đẹp hơn cả tượng tạc.
Lại còn quyền thế ngút trời.
Hơn nữa giai đoạn đầu anh ta là nam thần băng giá, giai đoạn sau vì muốn vãn hồi trái tim nữ chính mà sống sờ sờ biến thành một chàng trai ấm áp, còn tranh sủng với những người đàn ông khác.
Anh ta nhíu mày hỏi tôi: "Cô tên là gì?"
"Ngân Tri Tri," tôi từng chữ từng chữ nói: "Ngân trong bạc, Tri trong tri thức, tôi không phải là thế thân của bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của anh. Tôi chỉ là một người giúp việc trong nhà anh, mối qu/an h/ệ giữa tôi và anh, nhất định phải c/ắt đ/ứt."
Tôi oán h/ận nhìn Kim Chi Chi, cô ta nghe thấy lời tôi nói thì bật cười thành tiếng.
Tôi càng tức gi/ận hơn.
Thái tử gia liếc cô ta một cái, cô ta im bặt.
Những người khác cũng che miệng cười tr/ộm.
Chỉ có một cặp vợ chồng trung niên lo lắng nhìn tôi.
Tôi biết, họ đều là bố mẹ của Kim Chi Chi.
Họ thâm sâu khó lường, thấy thái tử gia hiện tại rất quan tâm đến tôi, sợ con gái họ sau này chịu thiệt.
Kim Chi Chi lén nói với thái tử gia: "Cái thiết lập mà cô ta nói, hình như là thiết lập trong cuốn tiểu thuyết mà cô ta gửi cho em đấy, ha ha ha, vất vả cho anh rồi, em rể."
Tôi buồn bã nhìn bóng lưng xứng đôi vừa lứa của họ.
Chỉ có Kim Chi Chi mới có thể đứng cạnh thái tử gia một cách rạng rỡ như thế.
Tôi ngước nhìn bầu trời 45 độ.
Để lại một góc nghiêng tuyệt mỹ.
Trong sách viết như vậy đấy.
5
Ngước nhìn hồi lâu, mọi người cũng chẳng quan tâm đến tôi.
Mà là lần lượt an ủi thái tử gia vài câu rồi đều bỏ đi.
Người bị b/ệnh là tôi, người được an ủi lại là anh ta.
Anh ta đưa tôi về biệt thự.
Tôi lập tức đeo tạp dề, muốn đi nấu cơm.
Tôi là một cô giúp việc cần mẫn.
Người làm nhìn thấy tôi, gi/ật mình: "Thiếu phu nhân, chúng tôi nấu cơm là được rồi, cô vừa tự đầu đ/ộc mình vào viện, đừng làm đồ ăn nữa."
Những lời này tôi đều không nghe lọt tai.
Tôi biết những người làm này đều vì tốt cho tôi, bởi vì họ thường xuyên nghe thấy tiếng thái tử gia hànhz hạz tôi nên đều thương cảm cho tôi.
Thái tử gia nói tôi chỉ là món đồ chơi, làm gì cũng được, vì bạch nguyệt quang của anh ta cao quý, nên phải giữ gìn sự thanh thuần trong sạch của cô ta.
Tôi khóc đ/au lòng lắm.
Nhưng bây giờ tôi đã xuyên vào đây rồi, sẽ không cho anh ta cơ hội chà đạp tôi nữa, tôi định đợi lĩnh lương tháng này xong là sẽ rời xa anh ta.
Chạy trốn, chính là linh h/ồn của cuốn tiểu thuyết này.
Anh em của anh ta cũng không tệ, đã là truyện NP thì tôi vẫn phải tôn trọng thiết lập.
Không đi theo cốt truyện, tôi có thể sẽ biến mất? Hoặc bị điện gi/ật?