“Bộ trưởng Triệu, rất vinh dự được ngài đến dùng bữa.”

“Luật sư Ôn đùa rồi, được dùng cơm cùng cô mới là vinh hạnh của tôi.”

“Bác sĩ Cố, anh còn nhớ tôi chứ? Chúng ta từng gặp một lần ở văn phòng luật.”

“Hân hạnh, tiểu thư Lý Vĩnh Thịnh.”

Cá hấp cay, sashimi nhím biển, dưa hấu ướp lạnh... Phải chăng họ rất giỏi chọn món?

“Nào, luật sư Ôn, nâng ly nào.”

“Đáng lẽ tôi phải kính ngài trước mới phải.”

Bàn tiệc của người trưởng thành luôn ẩn chứa mục đích. Thực ra chúng tôi đều rõ ý đồ của nhau, nhưng lần đầu gặp mặt, ai dám phô bày dã tâm quá lộ liễu?

Toàn là những lời có cánh tán dương lẫn nhau, tạo mối qu/an h/ệ thân thiết để tiện cho những lần tiếp xúc sau này.

Khi bữa tiệc gần tàn, Triệu Tức say khướt, gọi điện cho em rể tương lai đến đón. Tôi ngại người em rể khó tìm được phòng VIP nên xung phong ra hành lang đón hộ.

“Cậu cũng ra đây làm gì?” Tôi hỏi Cố Vọng.

Cố Vọng dựa vào lan can, lấy th/uốc lá và bật lửa: “Ra ngắm luật sư Ôn khom lưng nịnh bợ, còn hơn ở trong phòng bị người ta sờ đùi.”

“Cho tôi một điếu.” Tôi chỉ vào hộp th/uốc.

Anh nhíu mày, đưa điếu th/uốc: “Cậu không cai rồi sao?”

Khi châm lửa cho tôi, chiếc bật lửa của Cố Vọng đột nhiên hỏng.

“Đã ly hôn rồi, cần gì phải cai.” Tôi châm th/uốc mình bằng tàn th/uốc đang ch/áy của anh.

...

Lần đầu hút th/uốc là khi nào, tôi đã quên. Nhưng lần đầu hút th/uốc trước mặt Vương Tĩnh Phong thì nhớ như in, đó là mùa hè năm 17 tuổi.

Lúc ấy, tôi nhận lời cha Vương Tĩnh Phong đến nhà kèm cậu ta học.

“Ôn Tĩnh Quân! Đúng là cô đã mách bố tôi điểm thi học kỳ đúng không!?”

Câu hỏi dễ ợt, tôi không trả lời.

“Chúng ta khác lớp, sao cô lấy được bảng điểm của tôi!?”

Khó gì đâu? Giáo viên luôn tạo điều kiện cho học sinh ưu tú.

“Không nói tôi cũng biết là cô! Chắc chắn cô xui bố mời cô về kèm tôi!”

Quá hiển nhiên.

“Ôn Tĩnh Quân, nói thẳng đi! Cô muốn chơi tôi đến bao giờ!?”

Điều này tôi không thể trả lời.

Nhưng tôi bảo cậu ta: “Cậu đi m/ua kẹo cao su cho tôi, tôi sẽ nói.”

“Nè! Đây này!” Cậu ta thẳng thừng ném cả hộp kẹo trong ngăn kéo cho tôi.

“Không được, tôi muốn m/ua mới.” Tôi ném lại, ngồi bệt lên giường cậu ta. “Không m/ua thì tôi ngủ lại đêm nay. Cậu biết đấy, tôi có cách ở lại mà.”

“Cô... cô!” Vương Tĩnh Phong bất lực, đành ra ngoài m/ua kẹo.

Vừa đi khỏi, tôi lập tức đóng cửa sổ, châm điếu th/uốc. Khi cậu ta quay về, tôi đang hút điếu thứ ba.

“Cô đang làm gì thế!” Cậu ta gi/ận dữ.

Tôi tiến lại gần, cậu ta lùi, tôi đẩy cậu vào tường. Khoảng cách đủ để nghe thấy tim cậu đ/ập thình thịch.

Đôi mắt hươu non vô hại của cậu, ngay cả lúc gi/ận dữ cũng chẳng đ/áng s/ợ, chỉ khiến tôi muốn b/ắt n/ạt thêm.

Khi nhấc điếu th/uốc khỏi môi, cậu ta há mồm định ch/ửi, nhưng bị tôi nắm cằm.

Vương Tĩnh Phong: “!!!!”

Tôi chỉ định phả khói vào mặt cậu, nhưng đôi môi mềm mại kia khiến tôi tò mò không biết hôn sẽ thế nào.

Từ đầu đến cuối, tôi hoàn toàn chủ động. Khi đưa khói vào miệng cậu, cậu phản ứng dữ dội, nhưng khi bị tôi quấn lấy lưỡi, cậu ch*t lặng.

Khi điếu th/uốc chỉ còn nửa, tôi kết thúc nụ hôn nồng mùi khói.

“Cô... cô đi/ên rồi!” Cậu đỏ mặt quát.

Tường phía sau lưng cậu, giấy dán tường đã bị cào rá/ch.

“Kẹo cao su của tôi đâu?” Tôi cười hỏi.

“Nhà tôi cấm hút th/uốc! Dập đi! Rồi cút!” Cậu ta dúi hộp kẹo vào tay tôi.

Tôi bóc kẹo, nhai ngấu nghiến: “À, ở đây không có gạt tàn nhỉ, vậy thì...”

Tôi ấn tàn th/uốc đang ch/áy lên ngón đeo nhẫn.

“Cô đi/ên thật rồi!”

Cậu ta hoảng hốt, theo bản năng tốt bụng liền lấy nước trên bàn dội vào tay tôi.

“Vương Tĩnh Phong, bị bố đ/á/nh cậu có khóc không?” Tôi thì thầm bên tai cậu.

“Đồ đi/ên! Bố tôi sao phải đ/á/nh tôi?” Vương Tĩnh Phong né tránh, sờ đôi tai đỏ ửng, lục tìm thứ gì đó.

Tôi nhổ kẹo vào thùng rác, bỏ mặc cậu ta xuống phòng khách.

“Chú Vương, cháu xin lỗi, có lẽ cháu không thể tiếp tục dạy Tĩnh Phong được nữa.”

Ông Vương đang xem TV gi/ật mình: “Hả? Sao thế? Thằng nhóc khó dạy lắm à?”

“Cậu ấy không chịu học, suốt ngày hút th/uốc. Cháu nhắc nhở thì cậu ấy lấy tàn th/uốc đ/ốt cháu.” Tôi đưa vết thương trên ngón tay ra, giọng nghèn nghẹn.

Vương Tĩnh Phong đứng trên lầu, tay cầm hộp băng cá nhân, trợn mắt: “Vãi thật!?!?”

“Giỏi lắm! Vừa nãy nói đi m/ua kẹo thực ra là m/ua th/uốc hả!” Ông Vương xông lên lầu, giơ tay đ/á/nh.

“Bố! Nghe con giải thích! Không phải như thế đâu!!”

“Mùi khói trong phòng là m/a hút à!? Tay Tiểu Ôn là m/a đ/ốt hả!?”

“Do Ôn Tĩnh Quân hút! Tự cô ta đ/ốt mình!”

“Còn nói dối! Coi bố là đồ ngốc sao!”

Đánh không lại, tôi nhờ người khác đ/á/nh hộ.

Không biết Vương Tĩnh Phông khóc sẽ thế nào nhỉ? Thật mong đợi.

Tôi ngồi trên sofa, thưởng thức cảnh Vương Tĩnh Phong bị cha đ/á/nh tơi tả, bị ép cúi đầu xin lỗi tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm