Công Chúa Thống Trị

Chương 7

09/08/2025 06:19

Ta khẽ gật đầu, chẳng nói thêm lời nào.

Phụ hoàng hôm ấy, ban cho Thục phi nương nương một chén rư/ợu đ/ộc, một dải lụa trắng, một thanh đoản đ/ao, buộc tội bà làm ô uế nội cung, hành vi bất kiểm, mang th/ai tạp chủng, buộc bà tự kết liễu.

Bà chọn chén rư/ợu đ/ộc.

Về sau Mẫu hoàng truyền tin, nói rằng Thục phi làm chuyện thất đức nên khiến Bệ hạ uất khí mà băng, nhưng nghĩ Trình gia có công theo rồng, chỉ xử lý mỗi Thục phi.

Còn Trình gia, trưởng nữ trong nhà làm chuyện nh/ục nh/ã khiến tông tộc mất mặt, hơn nữa sau này Mẫu hoàng ta nắm triều chính, để bảo toàn tính mạng, đành cả nhà dời đi.

Ắt hẳn, Tạ Đồ Nam vì Trình Thư rời Cẩm Đô nên gào thét mãi, cuối cùng bị lão gia đức cao vọng trọng nhà họ Tạ giam lỏng.

Hôm nay nghe phải đến hầu bổn cung - Trưởng công chúa "kẻ châm ngòi", tất nhiên ngàn vạn lần không muốn.

"Đã vậy, bảo hắn từ nay khỏi phải đến nữa." Ta dặn Hỉ Thước bên cạnh, "Sai người đến Tạ gia, thông báo một tiếng."

Ta cũng chẳng hứng thú ngày ngày nhìn mặt hắn.

Hỉ Thước khom người đáp lời, lập tức lui ra.

Hàn Thời thấy ta dứt khoát như vậy, khẽ nở nụ cười, nụ cười tuy thoáng qua khó nhận nhưng ta lại để ý thấy.

Xét cho cùng, hắn và Tạ Đồ Nam giờ chỉ là thiếu niên mười hai mười ba, chẳng thể như kiếp trước khiến người ta khôn lường.

Ta biết, Mẫu hoàng giờ kh/ống ch/ế triều chính, giẫm lên vô số xươ/ng trắng lên ngôi, mà cuộc tàn sát này vẫn chưa dừng, hai vị hoàng huynh của ta giờ đây đang r/un r/ẩy, sợ ngọn lửa ấy ch/áy tới mình.

Hiện tại, Mẫu hoàng ta dựa vào di chỉ của Phụ hoàng, muốn chiêu m/ộ hết thảy nam nhi chí khí trong thiên hạ.

Vốn nhiều đại thần trong triều không tin, Phụ hoàng ta coi quyền lực trọng hơn con ngươi, lúc lâm chung không hạ chiếu truyền ngôi, lại lưu di chỉ tìm phò mã cho ta, thậm chí hứa phong tước Nhất đẳng công cho vị phò mã tương lai.

Nhưng sau khi xem di chỉ, họ buộc phải tin.

Mẫu hoàng cũng muốn nhân cơ hội bồi dưỡng bộ phận tâm phúc, áp chế cựu thần phản đối, nên hôn sự của ta thành lý do tốt nhất để bà bịt miệng thiên hạ.

Với hai vị hoàng huynh, việc cấp bách nhất giờ là tính toán hôn sự của ta, chỉ cần thành công, sẽ dễ như trở bàn tay đưa "năng thần" mang bùa hộ mệnh đến trước mặt Mẫu hoàng.

Bởi dù Mẫu hoàng tà/n nh/ẫn đến đâu, cũng không nỡ để ta - đứa con bà cưng chiều từ nhỏ - thành góa phụ.

Hàn Thời là người của nhị hoàng huynh, nên ai biết được hắn có đang mưu đồ cho nhị hoàng huynh không.

Tạ Đồ Nam có thật vì Trình Thư mà náo lo/ạn hay không, ta không rõ, nhưng cũng chẳng quan trọng.

Với ta, điều trọng yếu nhất giờ là bụng dạ ngày một lớn của Mẫu hoàng, là hoàng muội của ta.

14

Thế rồi, lại trôi qua mười mấy ngày yên bình.

Ta đang bên đình nghỉ ngự uyển vẽ tranh, nhìn đóa mẫu đơn hai màu mới tiến, mãi không động bút.

Cuối cùng thở dài, buông bút vẽ, quay ngồi lên băng đ/á bên cạnh nhấp trà.

Thấy ta chẳng vui, Hỉ Thước nói: "Tranh của Trưởng công chúa dạo gần đây, Trình phu tử thường khen ngợi, hôm trước nô tỳ còn tr/ộm thấy ông lén mang đi bức hoa điểu công chúa vẽ kia."

"Bổn cung biết ngươi khéo nịnh, chỉ là lòng phiền muộn mà thôi." Ta đáp.

Mẫu hoàng giờ mang th/ai gần bảy tháng, triều đình lòng người d/ao động, khó tránh kẻ lợi dụng cơ hội gây chuyện, lỡ xảy ra sự cố thì sao?

Hỉ Thước vừa mở miệng an ủi, đằng xa đã thấp thoáng bóng người thướt tha đi tới, phía sau theo bảy tám cung nhân, y phục sắc nhã, rất mực đoan trang.

"Bái kiến Trưởng công chúa."

"Đại hoàng tẩu không cần đa lễ." Ta đáp, "Đại hoàng tẩu hôm nay nhập cung, có việc cầu giáo Mẫu hoàng sao?"

Vị đại hoàng tẩu Tề thị này là người khéo đối đãi, so với nhị hoàng tẩu, có thể nói thông minh tuyệt đỉnh.

"Nào dám, Mẫu hoàng... đâu rảnh nghe chuyện vặt của thiếp, hôm nay thiếp đến tìm Trưởng công chúa." Nàng đáp, "Nghe nói Trưởng công chúa thích hoa điểu, hôm trước tình cờ thiếp có được đóa kỳ hoa."

"Hoa ấy vốn mọc trên vách đ/á cheo leo, di thực đến Cẩm Đô sống sao nổi, thiếp dưỡng nhiều ngày rốt cuộc sống được một khóm, nên muốn mời công chúa đến phủ thưởng thức."

Ta nở nụ cười, mắt cong lên: "Lại có hoa như thế? Vậy bổn cung tất phải xem qua."

Đại hoàng huynh rốt cuộc không nhịn được, hắn sợ Hàn Thời gần nước hưởng lợi, lại thêm công tử Tạ gia không được vào cung nữa, hắn còn chẳng tìm được người để kéo về.

Nếu không ra tay, e rằng ta cùng Hàn Thời ngày ngày đồng song, không sinh tình, để nhị hoàng huynh hưởng lợi.

"Nhưng thưởng hoa mà chỉ một hoa một người, ắt là vô vị." Ta nói.

Tề thị vội cười đáp: "Trưởng công chúa không cần lo, thiếp tự biết thu xếp, tất khiến công chúa hài lòng."

Vậy ta lại rất mong đợi, họ có thể tìm được nhân tuyển nào khiến ta hài lòng.

15

Mẫu hoàng nghe ta dự yến thưởng hoa này, chẳng những không phản đối, ngược lại rất tán thành, bảo ta thư thái tâm tình.

Tề thị chọn ngày cực đẹp, vạn dặm không mây, lại có chút gió mát.

Đến nơi, nam nữ trong yến đều hành lễ, trong đó không ít gương mặt ta chưa từng thấy.

Nhưng phần lớn đều là thiếu niên thiếu nữ, thỉnh thoảng còn có kẻ lén đưa mắt dò la ta.

Khi ta nhập tọa, mới để ý đối diện, Tạ Đồ Nam ánh mắt nồng nhiệt nhìn chằm chằm khiến toàn thân ta bứt rứt.

Hỉ Thước dùng quạt lông quạt gió cho ta, khẽ nói: "Công chúa nếu không thoải mái, lát nữa có thể ra ngoài dạo bước."

Ta khẽ gật đầu, quay mặt đi, dời ánh mắt.

Nếu phải đối diện Tạ Đồ Nam mấy canh giờ, mới thật là phiền ch*t đi được.

Đang bực bội, ta chợt nghe vài tiếng chế giễu, theo hướng nhìn, thấy một cô gái cúi đầu, mặc áo thiên thanh, trang sức giản dị.

"Đó là?" Ta hỏi.

Hỉ Thước nói: "Là đại cô nương nhà họ Thẩm Thẩm Tú, nghe nói đầu óc có vấn đề, hôm trước không rõ vì sao nghĩ không thông, nhảy từ gác lầu xuống, g/ãy chân."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 Khỉ báo tang Chương 13
4 10 năm vây hãm Chương 10
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
7 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi bị hào môn ép vào khuôn khổ, thiếu gia thật phản đòn thiết lập lại quy tắc

Chương 9
Ngày đầu tiên tôi được nhận về hào môn, quản gia công khai dạy tôi quy tắc, cha mẹ lạnh lùng đứng nhìn. Quản gia chỉ tay vào mũi tôi: "Đại thiếu gia, dùng bữa phải theo thứ bậc tôn ti, cậu ngồi sai chỗ rồi." Tôi gật đầu, ghi vào sổ tay. Sáng hôm sau ăn sáng, trước mặt tôi là đồ ăn thừa, còn trước mặt thiếu gia giả là bát cháo yến tinh tế. Mẹ dịu dàng chỉnh khăn ăn cho cậu ta: "Con dạ dày yếu, uống khi còn nóng đi." Cha đẩy đĩa thịt xông khói qua: "Ăn nhiều chút, nhìn con gầy quá." Tôi nhìn váng mỡ đông lại trong bát mình, đứng dậy, chia lại bữa sáng theo thứ bậc lớn nhỏ, chính xác đến từng gram. Cha cau mày: "Con làm gì thế?" Tôi đẩy phần ăn của mình về phía thiếu gia giả: "Em trai, quản gia nói rồi, tôn ti trật tự rõ ràng, người nhỏ tuổi nhất thì nhận tài nguyên ít nhất." "Em hiểu chuyện như vậy, chắc chắn sẽ tuân thủ quy tắc chứ nhỉ?" Thiếu gia giả đỏ hoe mắt: "Anh ơi..." Tôi dịu dàng tán thưởng: "Em trai tốt bụng thế này, vì sự hòa thuận của gia đình..." Mẹ đặt đũa xuống: "Em con sức khỏe yếu, sao con cứ phải tính toán chi li thế?"
Sảng Văn
0