Sau một tuần suy nghĩ, nhìn vào số tiền trong tài khoản, tôi quyết định đi du học.

Tôi vừa làm việc vừa chuẩn bị hồ sơ. Nhờ nỗ lực không ngừng, mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Mối qu/an h/ệ giữa tôi và Chu Sâm vẫn lửng lơ.

Ngày nhận thư nhập học, tôi mời hai nhà cùng dùng cơm. Dì Chu tưởng tôi muốn bàn đám cưới nên tỏ ra vui vẻ. Khi tôi tuyên bố từ chức, bà ta gần như làm rơi đũa: "Sao cháu lại từ chức? Công việc bây giờ khó ki/ếm lắm!"

"Cháu đã đậu vào trường đại học nước ngoài."

"Cái gì?! Thế còn Sâm thì sao?" Chu Sâm mặt tái mét: "Em nghiêm túc đấy à?"

Tôi đưa ra hai lựa chọn: "Một là đợi em đi học về. Hai là hủy hôn ước."

Dì Chu gầm lên: "Bác không đồng ý! Con gái lớn tuổi rồi còn đòi đi học! Đợi về nước ai thèm lấy? Lại còn từng ph/á th/ai nữa!"

Mẹ tôi hắt nguyên chén trà vào mặt bà ta: "Bà dám bôi nhọ con gái tôi?! Việc ph/á th/ai là nỗi nhục của nhà các người! Từ nay phương Gái nhà tôi sẽ không bao giờ về làm dâu nhà họ Chu!"

Trước khi rời đi, Dì Chu còn đay nghiến: "Xem ai là người chịu thiệt trước làn sóng dư luận." Tôi mỉm cười: "Cứ thử xem."

Trong những ngày chuẩn bị du học, tôi dành thời gian bên bố mẹ. Chu Sâm biến mất khỏi cuộc đời tôi.

Giáng sinh năm đầu tiên, Tô Chương Hạo đến thăm tôi: "Chu Sâm tự nghỉ việc đấy. Đồng nghiệp biết hết chuyện anh ta rồi." Hắn vừa đưa ly cà phê vừa nháy mắt: "Tôi chỉ kể cho mấy bà hàng xóm nghe câu chuyện họ muốn nghe thôi."

Nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, tôi chậm rãi: "Yêu bản thân chính là khởi nguồn của mọi điều lãng mạn."

( Hết )

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
11 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm