Tôi sẽ đến dỗ bạn

Chương 17

15/06/2025 02:21

Anh nhìn theo, cổ họng nghẹn lại. Vũ Hòa đeo ba lô bước đến cửa, quay người nói với anh: 'Em tên là Vũ Hòa, Vũ như lông vũ, Hòa như mạ non.'

Cô nói rất nghiêm túc, nhưng làm sao anh có thể không biết tên cô? Trong vô vàn đêm khuya, anh đã không cầm lòng được mà lặp đi lặp lại tên cô. Hai chữ 'Vũ Hòa' đã khắc sâu vào tận xươ/ng tủy.

Khi cô công khai uống nước từ cốc anh rót trước mặt mọi người, anh biết mình đã thua trận. Tất cả lớp phòng thủ tan vỡ. Sao vẫn cứ thế? Anh vẫn yêu cô, yêu đến phát đi/ên lên được.

Cô không hề kh/inh thường anh.

6. Khi Trần Khê xuất hiện trước mặt anh lần nữa, anh ngây người hồi lâu. Sự tồn tại của cô ta như lời nhắc nhở về quá khứ - Vũ Hòa đã từ chối anh, điều đó anh không thể phủ nhận.

Hồi lớp 10, anh đưa cho Trần Khê bức thư tình dài mấy trang giấy, dặn phải chuyển tận tay Vũ Hòa. Khi ấy anh nghĩ, viết thư tình là trò ng/u ngốc nhất đời, sẽ không bao giờ lặp lại.

Anh không mong Vũ Hòa chấp nhận ngay. Anh tự biết mình thua kém cô bao nhiêu. Chỉ muốn làm quen, để cô biết sự tồn tại của anh.

Nhưng anh nhận về là gáo nước lạnh tạt thẳng mặt, khiến mọi lo lắng suốt đêm trở thành trò hề. Vũ Hòa hạ thấp anh không ngần ngại. Anh chưa từng nghĩ mình tệ đến thế.

Trần Khê truyền đạt từng lời cay đ/ộc của Vũ Hòa rõ ràng không thiếu chữ nào. Trời ơi, khi nghe cô ta nói Vũ Hòa cảm thấy nhìn anh một cái cũng dơ bẩn, anh suýt nữa không kìm được bản tính hung bạo.

Nhưng rồi anh lại nghĩ, Vũ Hòa nói đúng. Loại người như anh sao xứng tồn tại trên đời? Nếu Vũ Hòa nghĩ thế, chắc mẹ anh cũng vậy. Có lẽ đến giây phút cuối, bà vẫn nguyền rủa anh. Tất cả họ đều nghĩ thế.

Anh tự nhủ: Vũ Hòa trong sáng thế, đừng để mình làm vẩn đục đôi mắt ấy.

7. Nhưng tình yêu tuổi trẻ mãnh liệt quá, anh không ngăn nổi ham muốn được đến gần cô. Đêm đêm lặp lại tên cô, chính anh cũng thấy mình thấp hèn. May mà Vũ Hòa không biết.

Đó là tia sáng duy nhất anh khao khát trên đời. Anh muốn có được, muốn đến đi/ên cuồ/ng.

Anh sẽ không bao giờ quên ngày mưa lớn ấy. Trận mưa chỉ đến một lần, là ngày cô chủ động đưa tay cho anh.

Trong ký ức anh mãi đọng lại ánh mắt thương hại của Trần Khê khi chuyển lời Vũ Hòa. Hừ, ai cần thứ thương hại ấy chứ?

Cô ta đâu biết, mỗi lần tr/ộm nhìn cô, anh đã phải kìm nén tình cảm thế nào. Khi cả thế gian nói không thể có kết quả, anh bịt tai lại mà tiếp tục yêu.

Hái hoa hồng ắt bị gai đ/âm, nhưng nếu đóa hồng muốn trao tặng, dẫu tay rỉ m/áu cũng đáng. Anh sẽ không buông tay nữa. Lần này, anh đã lùi quá nhiều bước, chính Vũ Hòa đã tiến về phía anh.

Nếu tiếp tục lùi, anh sẽ hối h/ận cả đời. Từ nay, anh không lùi nữa.

Ngoại truyện - Kiếp trước Tô Dương:

Dù trải qua bao lần luân hồi, tôi vẫn cảm thấy may mắn vì được gặp lại nàng. Dù đây chỉ là cuộc tái ngộ một phía - nàng không hề hay biết.

Tính khí tôi ngày càng x/ấu đi. Công ty mở rộng, tập đoàn Tô phát triển mạnh, nhưng tôi lại càng trở nên nóng nảy. Hình như tất cả nhân viên đều sợ tôi, ngay cả lũ lão thành cũng khiếp đảm. Nhưng tôi vẫn không thỏa mãn.

Tôi biết mọi cảm xúc này đều bắt ng/uồn từ việc nàng không được thấy tôi của hiện tại. Tôi chỉ muốn nàng biết giờ tôi đã mạnh mẽ rồi, khoảng cách giữa chúng ta không còn xa vời vợi nữa. Tôi không còn thấp kém như nàng nghĩ.

Thật buồn cười, vốn tôi không phải người kiên trì. Tôi luôn nghĩ mình là kẻ bồng bột, làm việc gì cũng chỉ ba phút hứng thú.

Thế mà tôi lại yêu nàng lâu đến thế. Bao năm qua, chỉ mình tôi vật lộn trong ký ức. Nàng quá hoàn hảo, tôi không kìm được lòng yêu mến. Ý muốn kéo nàng vào bóng têm cứ lớn dần - nàng không biết đâu, nó sắp trào ra rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
10 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khi phòng sưởi bị thiếp thất chiếm đoạt, ta không thể nhẫn nhịn thêm nữa.

Chương 11
Thiếp của Chu Nguyên đã sẩy thai. Hắn bảo ta dọn dẹp các ấm để người sủng thiếp của hắn vào ở cữ. Ta từ chối. "Mạng người quan trọng hơn trời đất," hắn nhìn ta đầy thất vọng, "Sao giờ ngươi lại trở nên tính toán chi li như vậy?" Ta nói các ấm là dùng tiền hồi môn của ta xây dựng, để dành cho con gái thể trạng yếu ớt thường xuyên đau ốm. Hắn vung tay tát một cái khiến tai ta ù đi. Trước mặt mọi người, hắn đoạt chìa khóa, đưa Liễu Cầm vào các ấm rồi ra lệnh đổi khóa mới. Con gái ba tuổi của ta đang sốt cao. Bị gia nhân thô bạo bế ra ngoài, khóc đến nghẹn thở từng hồi. Ta đóng cửa phòng suốt ba ngày, nhìn lại từng chi tiết mười năm qua. Ngày thứ tư, ta quỳ trước mặt công cô. "Phu quân nói thiếp đã thay đổi. Thiếp đã tự vấn ba ngày, giờ đã hiểu ra." Hai vị ngồi thẳng lưng, Chu Nguyên khóe miệng nở nụ cười đắc chí. Ta bình thản nói: "Không phải thiếp thay đổi, mà phong thủy nhà họ Chu đã hại thiếp, phu quân càng khắc thiếp hơn." "Vì thế, con dâu quyết định - phân phủ biệt cư."
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
1
Sơ Phi Chương 8