Miệng còn lông tơ, việc chẳng nên cơ.

"Tổng giám đốc Thẩm đùa rồi, hay tôi tự nguyện nghỉ việc vậy. Không cần trợ cấp N+1 của tập đoàn nữa."

Thẩm Vọng Ngôn lại nổi gi/ận: "Đến lúc này mà cô vẫn nghĩ đến N+1, Tiền Đa Đa, cô còn có tim không?"

Nghe hắn nói kìa, không nghĩ tiền thì tôi nghĩ gì?

Nhưng, tôi không thể thừa nhận.

Văn phòng có camera giám sát mà.

Chuyện này, chỉ cần tôi không phản ứng, coi như không có.

Tôi chỉ cho Trương Thiên Thiên một địa chỉ, ngoài ra không làm gì khác, một con mèo nhỏ thì có tội tình gì chứ?

Hơn nữa, anh là đàn ông bất lực, muốn xảy ra chuyện gì thì cuối cùng cũng đâu có thành?

Các nữ phụ gửi tiền cho tôi, họ tự nguyện, tôi nộp thuế đầy đủ.

"Tổng Thẩm, ngài nói gì tôi không hiểu."

"Hôm nay tôi đến để nghỉ việc, từ nay tôi không còn là nhân viên Tập đoàn Thẩm. Trợ lý mới ngoài việc hấp tấp vội vàng thì mọi mặt khác cũng ổn."

Tôi đẩy đơn xin nghỉ về phía hắn, đơn phương tuyên bố thôi việc.

Từ nay đã là người tự do.

Tôi rời đi dứt khoát, Thẩm Vọng Ngôn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Chị có một tỷ, chị chính là ngọn gió.

Gió thổi đến đâu, thì đến đó.

Hậu ký:

Trương Thiên Thiên tên khốn nạn đó, sau này lại kết bạn với tôi.

Chúng tôi nằm dài trên bãi biển ấm áp, tắm nắng cạnh nhau, ngắm nhìn các anh chàng cơ bắp cuồn cuộn.

Trương Thiên Thiên húp một ngụm nước dừa: "Ê, cô biết đêm đó tôi trải qua thế nào không?"

"Tổng Thẩm gọi tên cô đấy."

"Tiếc là hắn bất lực, không thì tôi đã nói với cô sớm."

"Thẩm Vọng Ngôn thích cô."

Tôi nở nụ cười tỏa sáng trí tuệ: "Có khả năng nào hắn gọi tôi đi tăng ca không? Xét cho cùng đưa đón tổng giám đốc cũng là một phần công việc của tôi mà."

Kẻ làm thuê chỉ có n/ão đi làm.

Các nữ phụ mới có n/ão yêu đương.

Hứa Phiên Phiên liên tục mắc lỗi, bị Thẩm Vọng Ngôn sa thải.

Trước khi nhận việc tôi đã bắt cô ta ký hợp đồng n/ợ, phòng pháp chế tập đoàn Thẩm sẽ khởi kiện theo quy trình.

Tôi thực sự rất tò mò một chuyện.

Rốt cuộc Thẩm Vọng Ngôn có được không?

Là tổng giám đốc ngôn tình ngọt ngào, lẽ ra không thể thế chứ!

Kệ hắn!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm