Chỉ còn lại tôi và bản thân lúc 10 tuổi, đối mặt nhau. Tôi hỏi: "Thiệu Giai Vận, hiện tại em 10 tuổi đúng không?"

"Đúng."

Thật vô lý. Tôi phát hiện ra người phụ nữ và đứa trẻ đó khi 15 tuổi lên cấp ba. Tại sao Thiệu Giai Vận 10 tuổi bây giờ đã biết rồi?

Những sự việc trái với quỹ đạo tiền kiếp liên tiếp xuất hiện khiến tôi lo lắng. Phải chăng việc xuyên không của tôi đã thay đổi mọi thứ, hay... thời điểm tôi trở về không phải là quá khứ như tôi tưởng?

Thẩm Tư Niên bê ra tô mỳ lớn làm gián đoạn dòng suy nghĩ của tôi.

"Giai Vận, ăn mỳ đi."

Đây lại là mỳ tôm thịt tươi, sáu con tôm tươi xếp ngay ngắn khiến người ta thèm thuồng.

Tôi thản nhiên: "Tại sao cô ấy có tôm ăn?"

Tại sao lần đầu tôi đến lại chỉ được ăn dưa muối?

Thẩm Tư Niên đang nhìn cô bé ăn mỳ với ánh mắt trìu mến, nghe vậy liền ngượng ngùng: "Em ấy... đang tuổi phát triển mà."

"Vậy tôi không cần phát triển nữa sao?"

Thẩm Tư Niên toát mồ hôi hột: "Có, có. Anh đi nấu thêm cho em tô nữa nhé?"

Tôi trừng mắt: "Không cần, no rồi."

Giải quyết xong vấn đề đối xử bất công, tôi tiếp tục tấn công: "Sao em ấy biết anh sống ở đây?"

Thực ra cũng đoán được, hôm đến thăm trường học, Thẩm Tư Niên lén để lại liên lạc cho Thiệu Giai Vận 10 tuổi. Hai người thỉnh thoảng vẫn nhắn tin.

Thẩm Tư Niên thú nhận xong liền nhìn tôi đáng thương: "Em đừng gi/ận nhé, tại vì hồi nhỏ em thật sự quá cô đơn nên..."

Hóa ra anh chàng này thật sự là người giàu lòng nhân ái.

Hậu quả của lòng tốt đó là tôi phải dỗ em bé ngủ.

Sau bữa ăn, tôi khuyên bảo phiên bản nhỏ của mình: "Giai Vận bé bỏng, ngủ đi nào, chị mệt lả rồi."

Hai chúng tôi ngủ phòng trong, Thẩm Tư Niên ngủ phòng khách, nên tôi đương nhiên phải chịu trách nhiệm dỗ trẻ.

Thiệu Giai Vận hiện tại đúng là lứa tuổi khiến mèo chó đều gh/ét: "Em không ngủ. Chị ơi, chị là người nhà em sao? Em thấy chị giống em lắm."

"Không phải người nhà, cũng không giống."

"Chị ơi, nếu em muốn rời khỏi nhà thì sống với chị được không?"

"Không được, chị nghèo lắm, không nuôi nổi em."

"Em luôn cảm thấy quen thuộc với chị."

"Thực ra cũng không thân lắm."

"Thậm chí có lúc em thấy ánh mắt chị nhìn em không đúng..."

Cô bé chống tay bò lại gần, nghiêm túc quan sát khuôn mặt giả vờ ngủ của tôi: "Chị khác người lớn khác. Bề ngoài họ thích em nhưng trong lòng thì không. Chị bề ngoài không thích nhưng trong lòng lại quý em." Hồi nhỏ tôi đã thông minh đến vậy sao?

Tôi mở mắt: "Ai không thích em?"

"Bố em, bạn gái bố, và... nhiều người khác nữa."

Tôi nhìn lên trần nhà, lòng dâng lên cảm xúc phức tạp khó tả.

Tôi đương nhiên biết những điều này. Vì đó cũng là những gì tôi từng trải qua khi là Thiệu Giai Vận.

Và tình hình sẽ chỉ ngày càng tồi tệ hơn.

Đứa trẻ nằm cạnh tôi đây, sẽ sớm nhận ra cha mình không chỉ thờ ơ mà còn đề phòng; mẹ kế không chỉ gh/ét bỏ mà còn muốn h/ủy ho/ại em.

Gia tộc họ Thiệu như hang q/uỷ ăn thịt người, đứa trẻ non nớt như em khó lòng chống đỡ.

Mắt tôi cay xè, dịu dàng an ủi: "Giai Vận à, em có thể vượt qua được. Những gì không gi*t được em sẽ khiến em mạnh mẽ hơn. Nhìn chị bây giờ, không phải vẫn ổn sao?"

Gương mặt nhỏ của Thiệu Giai Vận đầy nghi hoặc: "Chị cũng từng trải qua chuyện này sao? Vậy ngày xưa chị đã sống sót thế nào?"

Sống sót thế nào ư? Cứ vật lộn qua ngày thôi.

Khi đó, ngày nào tôi cũng khóc đến sưng mắt. Suy nhược th/ần ki/nh, mất ngủ, uống th/uốc an thần cũng vô dụng.

Đến bệ/nh viện khám, nhận phiếu chẩn đoán "Trầm cảm nặng, đề nghị nghỉ học".

Tôi mang bệ/nh án đến cho cha, nhưng ông chỉ liếc qua rồi vứt đi.

"Bác sĩ nào khám đấy? Toàn kê đơn bậy. Giai Vận à, dù muốn giả bệ/nh trốn học cũng phải giả cho khéo chứ."

Khi ấy tôi yếu đuối bất lực, từng viên từng viên tích trữ th/uốc ngủ, đến mấy trăm viên rồi uống hết một lần.

Nhưng vẫn không đủ.

Có lẻ mạng sống hèn mọn này đến trời cũng chẳng thèm lấy.

Tôi được đưa đi rửa dạ dày. Nằm trên giường bệ/nh, yếu ớt chỉ biết khóc thút thít, đến trở mình cũng không có sức.

Kể ra cũng kỳ lạ, trong mơ màng tôi nghe có người nói bên tai. Nhưng tỉnh dậy lại chẳng thấy ai.

Ban đầu tôi tưởng mẹ đã khuất hiện về.

Nhưng nhanh chóng nhận ra giọng nói này thuộc về người đàn ông lạ.

Giọng điệu anh ta hơi gắt: "Cô bé, đừng khóc nữa được không? Nghe nhức đầu lắm."

"Bản thân tôi tiếp khách uống đến xuất huyết dạ dày đã khổ sở lắm rồi, còn bị cô làm phiền không nghỉ ngơi được."

Đây là ảo giác do uống th/uốc quá liều, hay thực sự có người nào đó đang kết nối với tôi?

Tôi thử giải thích với người này về hoàn cảnh tuyệt vọng của mình, xin lỗi vì làm phiền.

Nhưng người này lại tỏ ra kh/inh thường với những gì tôi trải qua.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phu Quân Đại Tướng Mê Trò Giả Tử, Thiếp Đành Đưa Chàng Vào Mộ Thật

Chương 7
Kết hôn ba năm, khi nghe tin phu quân chết trận, ta bỗng cười phá lên. Bởi kiếp trước, ta không biết hắn giả chết, đã khóc thương ba ngày đêm, rồi nghiến răng gồng gánh cả phủ tướng quân. Dốc hết tâm huyết phụng dưỡng song thân chồng đến già, nuôi dạy con thơ khôn lớn, đến khi thân tàn ma dại. Thế mà trong giờ phút hấp hối, hắn lại dắt theo người thanh mai trúc mã cùng lũ cháu nội ngoại đầy nhà trở về. Hắn ung dung hưởng thụ mọi thứ ta đánh đổi xương máu giữ gìn, phong cho tình cũ làm chính thất, còn ta thì bị quăng ra đường, cuối cùng chết cóng trong đêm giá lạnh. Lần này tỉnh dậy, ta trở về đúng ngày hắn giả chết. Nhìn thi thể giả của hắn, ta khẽ nhếch mép cười lạnh lùng: "Mau cho người tới mổ bụng khám nghiệm tử thi!"
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0
Du Phi Du Chương 8
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?