Người đó càng tức gi/ận hơn.
"Trì Yến, tốt nhất là con chỉ nên chơi đùa thôi."
"Ta biết con oán h/ận ta, nhưng dù sao ta vẫn là bố con, chuyện năm đó, ta cũng khó chịu lắm."
Trì Yến chỉ cười lạnh, mời người đó ra ngoài.
Nghe tiếng bước chân của anh dần tiến lại gần, tôi vội nhắm mắt lại.
"Tỉnh rồi à?"
"À, mới tỉnh, em không nghe thấy gì cả..."
Anh khẽ cười bất lực: "Nghe thấy rồi thì thôi, có gì đâu?"
"Mối qu/an h/ệ giữa anh và bố anh, hình như không tốt lắm..."
Nhớ lại những lời bàn tán về thân thế của Trì Yến vài ngày trước, tôi vẫn không kìm được sự tò mò mà hỏi.
"Ừ, không có tình cảm gì mấy..."
Trì Yến gật đầu.
"Anh được đón về nhà họ Trì năm mười tám tuổi, lúc đó mới biết, hồi còn rất nhỏ anh đi chơi với mẹ thì bị người ta b/ắt c/óc."
"Mẹ anh vì tự trách mà phát đi/ên, tìm không thấy anh cuối cùng uất ức mà qu/a đ/ời. Bố anh tìm anh ba năm rồi bỏ cuộc, ông ấy cưới vợ mới, sinh thêm một cặp con cái. Những năm đó, chỉ có bà nội là kiên trì tìm anh."
Hóa ra, lại là như vậy...
Thảo nào bà cụ nhà họ Trì hôm đó nói anh đáng thương, lại vô cùng cưng chiều Trì Yến.
Đáng lẽ anh phải có cuộc đời của một thiên chi kiêu tử, lại cứ thế bị kẻ buôn người đá/nh cắp mất mười tám năm thanh xuân.
"Vậy cuộc sống trước kia của anh, vẫn... ổn chứ?"
"Bố mẹ trước kia là tài xế xe tải đường dài, đối xử với anh khá tốt, chỉ là năm anh hơn mười tuổi họ gặp t/ai n/ạn giao thông, anh cứ thế làm l/ưu ma/nh sống một mình đến năm mười tám tuổi."
L/ưu ma/nh, mười tám tuổi...
Khi ánh mắt tôi rơi vào chiếc bật lửa bạc đầu giường, đột nhiên một tia sáng lóe lên.
Trước đây khi nhìn Trì Yến xoay bật lửa, tại sao tôi luôn cảm thấy quen thuộc đến thế.
Nhiều năm về trước, khi tôi và bố còn ở Đông Bắc, tôi quen một tên l/ưu ma/nh nhỏ, lớn hơn tôi vài tuổi, ai cũng gọi anh ta là tiểu Vũ.
Lúc đó, Thẩm Lão Thất n/ợ tiền c/ờ b/ạc, chủ n/ợ thường xuyên dẫn một đám l/ưu ma/nh đến nhà tôi đòi n/ợ.
Tôi ấn tượng sâu sắc với tiểu Vũ ca đó vì hai lý do: thứ nhất, anh ta sở hữu một gương mặt đầy vẻ phong trần, hồi đó không ít nữ sinh trong trường lén lút thích anh ta.
Thứ hai, có một lần anh ta dẫn đám l/ưu ma/nh đến nhà tôi đòi n/ợ.
Đám người đó vừa vào cửa đã lật tung tủ quần áo tìm đồ có giá trị, kết quả anh ta mở cánh cửa tủ, đồ Iót của tôi rơi thẳng vào mặt anh ta.
Lúc đó mặt anh ta đỏ tận mang tai, quay đầu ch/ửi bới rồi bỏ đi.
Sau đó tôi thường xuyên bắt gặp anh ta dưới gốc cây ngô đồng ở cổng trường, mỗi lần nhìn thấy, đều thấy anh ta cúi đầu, xoay xoay chiếc bật lửa.
Thời đó, vì tôi không có mẹ, lại nghèo, nên luôn bị b/ắt n/ạt.
Có một lần, anh ta đột nhiên hỏi tôi:
"Biết tại sao họ b/ắt n/ạt em không?"
Tôi nói: "Vì em không có mẹ."
Anh ta vặn lại: "Anh không những không có mẹ mà còn chẳng có bố đây này, sao không ai b/ắt n/ạt anh?"
"Thẩm Đường, vì em là một con nhát gan."
Anh ta dạy tôi:
"Lần sau có ai b/ắt n/ạt em, em cứ nhắm vào một đứa mà đá/nh cho tới ch*t."
Tôi nghe lời anh ta, lần sau gặp b/ắt n/ạt, tôi dùng phương pháp của anh ta để phản kích.
Sau đó, thực sự không ai dám b/ắt n/ạt tôi nữa, trường học đồn rằng Thẩm Đường đá/nh người không biết sợ ch*t.
Từ đó về sau, tôi học được cách dùng bạo chế bạo, gặp phải b/ắt n/ạt, không bao giờ nhẫn nhịn nữa.
Khi đó, anh ta trêu tôi:
"Nhóc con, gọi một tiếng anh đi, sau này anh bảo vệ em."
Tôi vừa thẹn vừa tức: "Không thèm, em gh/ét nhất là loại l/ưu ma/nh như anh!"
Tôi và tiểu Vũ ca đó vốn cũng không thân thiết gì, chỉ là gặp mặt vài lần.
Sau đó tôi và bố phiêu bạt khắp nơi, đổi không ít chỗ, nên cũng không còn qua lại gì nữa.
Lâu dần, tôi thi đỗ đại học ở Bắc Kinh rồi ở lại đây luôn.
Chỉ là một cử chỉ của Trì Yến, đột nhiên làm tôi nhớ đến một người của nhiều năm về trước.
Thời gian quá lâu, giờ đây ký ức cũng mờ nhạt, không còn nhớ rõ dáng vẻ của người đó nữa.
Cảm giác rất giống Trì Yến, mà lại không giống lắm.
Thấy tôi ngẩn người, Trì Yến hỏi:
"Đang nghĩ gì thế?"
"Cảm giác anh giống một người em từng quen trước đây?" Tôi thành thật nói.
Anh hơi sững sờ, lại hỏi:
"Người em thích à?"
Tôi vội lắc đầu phủ nhận: "Không phải không phải, cũng không thân lắm."
Anh "Ồ" một tiếng, không nói gì thêm.
Được rồi, xem ra không phải anh ấy.
Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến thế chứ?
17
Thẩm Lão Thất lại lén tìm tôi, bảo là muốn cưới cho tôi một bà mẹ kế.
"Con gái à, còn nhớ bà dì 'tóc xoăn' nhà hàng xóm cũ không? Bố định cưới bà ấy."
"Ông hơn năm mươi tuổi rồi, còn định làm chuyện tình già à?" Tôi cạn lời.
"Hơn nữa người ta có thèm ông không?"
Bà dì đó tính tình cũng tốt, chồng mất sớm, tự mở một siêu thị nhỏ, bình thường giúp đỡ chúng tôi không ít.
"Hai người chúng ta tâm đầu ý hợp, con gái à, sau này bố nhất định sẽ sống tử tế."
Thẩm Lão Thất xoa xoa tay, lại cười hì hì lấy lòng:
"Bố định là sẽ cùng dì con mở rộng siêu thị, con xem, hỗ trợ cho bố ít vốn, giờ con cũng coi như là chim sẻ hóa phượng hoàng rồi."
"Tiền tiền tiền, ông tưởng tôi vơ vét được tiền dễ lắm à!"
Tôi lườm ông ta một cái, ném chiếc tất đỏ cho ông ta.
"Sao tôi lại vớ phải người bố như ông chứ!"
Tiễn Thẩm Lão Thất đi, tôi chuẩn bị cho lễ tốt nghiệp ở trường.
Chỉ là điều khiến tôi không ngờ tới là Trì Yến lại đến tham dự lễ tốt nghiệp của tôi.
Đại gia vừa xuất hiện, lãnh đạo nhà trường h/ận không thể xếp hàng chào đón.
Dù sao thì doanh nghiệp của nhà họ Trì cũng đã kéo cao tỷ lệ việc làm của trường.
Sau màn xã giao, họ lại giới thiệu vài giáo sư nòng cốt của học viện.
"Đây là giáo sư Ôn của khoa Lịch sử."
Lãnh đạo nhà trường chỉ vào một người đàn ông trung niên nho nhã, lại trêu chọc:
"Hôm nay phu nhân của giáo sư Ôn cũng đến, đây là Ôn thái thái."
Tôi vô tình quay đầu nhìn thấy vị Ôn thái thái đó, trong nháy mắt liền ngẩn người tại chỗ.
Đã gần hai mươi năm, gương mặt trong mơ hay ngoài đời thực ấy, dù không còn trẻ trung, nhưng tôi vẫn nhận ra bà ấy ngay lập tức.
Bà mặc bộ váy tinh tế, búi tóc gọn gàng, mỉm cười tao nhã.
Thấy tôi thất thần, bà có chút khó hiểu:
"Vị tiểu thư này..."
"Sao thế?" Trì Yến khẽ hỏi tôi.
"Đây là bạn gái của tổng giám đốc Trì, cũng là sinh viên tốt nghiệp năm nay của trường chúng tôi, Thẩm Đường."
"Cô nói gì, cô... cô tên là Thẩm Đường..."
Bà kinh hãi biến sắc, đột nhiên nắm ch/ặt lấy tay tôi:
"Cha của cô, có phải tên là Thẩm Kỳ không?"
18
Tôi chưa từng nhắc với ai về người mẹ mà tôi gọi là mẹ, Thẩm Lão Thất h/ận bà, và tôi cũng h/ận.