Sếp đã đổi con vẹt dễ thương của tôi rồi phải không?

Anh bạn nóng tính này từ đâu chui ra thế?

Tôi không kịp ch/ửi lại, vội gọi điện cho sếp.

Gọi một lần không được, tôi gọi lại lần nữa.

Chưa kịp mở miệng, sếp đã lên tiếng: 'Chim thì không được trả đâu, tôi nói trước cho mà biết!'

Cha nội, hóa ra mày đã tính kỹ từ trước!

Tôi liếc nhìn con vẹt đang đung đưa vẻ đắc ý, tức gi/ận hét: 'Ông l/ừa đ/ảo, đây không phải cùng một con vẹt!'

'Nó nói gì với tôi biết không?! Nó ch/ửi 'Đồ khốn! Thằng ng/u!'

'Hàng không đúng như cam kết, tôi đòi hoàn tiền!'

Sếp thong thả hỏi: 'Nó b/ệnh à? Tôi nói b/ệnh thì được trả, còn trường hợp khác thì không.'

Đúng là chủ nào chim nấy!

Tôi gằn giọng: 'Nó bị đi/ên, con vẹt này mắc b/ệnh t/âm th/ần!'

'Nó bị t/âm th/ần phân liệt!'

'Ừ, vậy anh xuất trình giấy khám đi, chứng minh được nó bị t/âm th/ần thì tôi cho trả.'

Nói xong hắn tách ngắt máy.

Tôi đứng hình, quăng điện thoại lên sofa tức tối.

Mẹ kiếp, tôi bị lừa rồi!

Tôi phải tố cáo lên 3·15 mới được!!

...

Ngồi trên sofa, tôi và con vẹt nhìn nhau im lặng.

Chẳng lẽ tôi phải sống chung với con vẹt ch/ửi tôi là 'đồ khốn' sao?

Nhưng ném nó ra đường thì tôi lại thấy tội nghiệp.

Đang lưỡng lự, 'lão ca' lại lên tiếng: 'Ông đói rồi, nhanh dọn cơm lên!'

...

Tôi lạnh lùng nhìn nó: 'Ăn măng xào th!t không?'

Lão ca ngớ người: 'Hả?'

'Ăn bạt tai không?'

Lần này nó hiểu, chỉ thấy nó hít một hơi, chùn gối, phóng lên đậu trên đầu tôi.

'Khoan đã...' Tôi hoảng hốt kêu lên.

Chưa kịp nói hết câu, cảm giác chất lỏng ấm nóng chảy dọc đầu.

Rồi nó vỗ cánh bay đi.

R/un r/ẩy đứng dậy soi gương.

Phân chim trắng đen trên tóc lộ liễu, chảy thành dòng.

Quay lại nhìn vẹt, nó quay mông về phía tôi, vừa vặn cổ vừa chế nhạo: 'Ăn c*t đi đồ ngốc!'

...

Sáng nay tôi vừa gội đầu xong!

Núi lửa trong lòng phun trào!

Tôi chỉ thẳng vào nó, tay run bần bật:

'Mẹ mày...'

'Cút ngay khỏi đây!!!'

...

Hôm nay ta sẽ ra tay tàn đ/ộc!

Nhìn con vẹt đang trêu tức, tôi lau vội đầu rồi xắn tay áo.

'Cảnh cáo lần cuối: tự vào lồng hay để tao nhét?'

Con vẹt liếc nhìn đầy mỉa mai: 'Quỳ xuống lạy ba cái, tao sẽ xem xét.'

...

Sao con vẹt này biết nói nhiều thế?!

Đây là phản ứng và từ vựng của một con vẹt bình thường sao?

Khác biệt lớn nhất giữa người và thú là trí khôn.

Tôi nheo mắt nghĩ kế, đặt 200k tôm hùm và đồ nướng.

Đồ ăn đến nhanh.

Tôi thong thả mở hộp trước mặt vẹt, hít một hơi: 'Thơm quá!'

Những xiên th!t nướng bóng mỡ, phủ đầy gia vị, tỏa khói nghi ngút.

Tôm hùm đỏ au ngập nước sốt tỏi bốc hương.

Đeo găng, tôi từ tốn tách th!t tôm chấm sốt.

Cho vào miệng nhâm nhi: 'Ngon tuyệt.'

Liếc nhìn con vẹt đậu trên giá.

Đôi mắt đen như hạt đậu dán ch/ặt vào đĩa tôm, mỏ nhóp nhép thèm thuồng.

Giả vờ không thấy, tôi tiếp tục bóc tôm.

'Xuống ăn không?'

Vẹt nghi ngờ liếc nhìn rồi im lặng.

Tôi mở thêm chai bia lạnh.

Bọt khí xì xèo bật lên, mùi men bia tỏa ra.

Con vẹt nghẹo cổ nhìn, thấy tôi không phản ứng, lê bước nhích lại gần.

Ăn hết con này đến con khác, khi đĩa tôm còn nửa, nó không nhịn được nữa.

Vỗ cánh đậu xuống bàn, lùi vài bước.

Nhìn tôi không để ý, nó nhảy lên mép đĩa cảnh giác.

Thấy tôi mải ăn, nó thò mỏ định rỉa tôm.

Chính lúc này!

Tay phải tôi như chớp gi/ật lấy nó!

Con vẹt giãy giụa đi/ên cuồ/ng!

'Mày không có võ đức! Ám sát!'

Nó định mổ tôi nhưng tôi đã đeo găng, bóp ch/ặt mỏ nó.

'Im đi, không tối nay có th!t vẹt nướng!'

Thân hình nhỏ r/un r/ẩy, vẹt ngước lên: 'Trẻ ranh không võ đức, h/ãm h/ại một con chim, khuyên mày dừng lại!'

Tôi nhét vội nó vào lồng.

'Vào đây đi đồ tồi!'

Vẹt bay lo/ạn xạ trong lồng, gào thét: 'Thả tao ra! Tao sẽ ỉa lên đầu mày!'

'Hừ.' Tôi khóa ch/ặt lồng.

'Mày giỏi thì tự thoát ra đi. Tao đi ngủ đây.'

Nói vậy nhưng vẫn thấy tội, tôi để thức ăn nước uống bên lồng.

Vẹt gi/ận dữ hất đổ đồ ăn: 'Tao thà ch*t đói cũng không ăn!'

'Ừ kệ mày.'

Tôi vỗ tay: 'Ngủ sớm cho đỡ đói đi.'

...

Vẹt ngoài phòng khách ch/ửi ầm ĩ, tôi đóng cửa phòng lướt điện thoại.

Mở máy thấy hai cuộc gọi nhỡ.

Dù đã xóa số này ba năm, nhưng tôi vẫn thuộc lòng từng chữ số.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Crush cũ cười nhạo tôi đi giao đồ ăn, nào ngờ tôi là con gái độc nhất của tỷ phú

Chương 9
Tổ tiên nhà tôi khởi nghiệp từ nghề khai thác mỏ, giàu đến mức nào ư? Ngày tôi chào đời, ông nội mua thẳng nửa quả núi làm quà đầy tháng cho tôi. Ba tuổi, tôi bốc thăm thôi nôi trúng ngay một chiếc bàn tính vàng, cả nhà thức trắng đêm để thành lập quỹ tín thác cho tôi. Hồi tiểu học đi họp phụ huynh, hiệu trưởng thấy bố mẹ tôi đều phải khúm núm đứng dậy. Thế nhưng năm tôi mười tuổi, tôi suýt chút nữa bị bắt cóc. Bố mẹ sợ hãi tột độ, từ đó ném tôi vào một khu chung cư bình dân, mặc quần áo mua ở chợ đầu mối, ăn cơm suất rẻ nhất ở nhà ăn tập thể. Tôi cũng thấy thoải mái vì được yên tĩnh. Cho đến buổi họp lớp năm năm sau khi tốt nghiệp, cô lớp trưởng tôi từng thầm thương trộm nhớ nhìn thấy tôi mặc đồng phục shipper, cười cười xếp tôi vào bàn của nhân viên phục vụ. Hoa khôi của lớp dịu dàng nói: "Ôi dào, mọi người đừng nói thế, đối với Chi Dao mà nói, tự nuôi sống được bản thân đã là một loại thành công rồi mà." Cả đám nâng ly hùa theo: "May mà hồi đó lớp trưởng không bị mù, nếu không giờ chắc phải cùng cô ta chen chúc trong căn nhà thuê mà ăn mì tôm rồi nhỉ?" Tôi chẳng có phản ứng gì, chỉ đang cau mày nhìn tệp tài liệu mà hội đồng quản trị gia tộc gửi đến trên điện thoại.
Sảng Văn
Tình cảm
0