Một viên kẹo dâu tây

Chương 11

14/06/2025 07:55

“Xin lỗi cái gì?” Người kia vẫn hung hăng, “Cô ấy đâu có kêu, coi như tôi chưa nói gì đi.”

Rồi tôi lại nghe thấy vài phát sú/ng.

Tôi tưởng Phùng Diên đã kết liễu hắn, nhưng màn hình không hiện thông báo, rồi lại nghe anh lạnh lùng: “Xin lỗi.”

Giọng anh băng giá khiến tôi có cảm giác như gặp một con người khác.

Trước đây từng nghe đồn anh lúc nào cũng lạnh lùng, nhưng không ngờ lại đến mức này.

Vừa chạy tới nơi, tôi nghe kẻ kia lí nhí: “Xin lỗi.”

“Kết liễu hắn.” Phùng Diên nói với tôi, giọng đã ấm áp hơn nhiều.

Như thể giọng điệu băng giá lúc nãy không phải là anh.

Tôi “ừ” một tiếng, bóp cò kết liễu kẻ đó.

“Lão Phùng đầu này ngầu thật đấy, giá là con gái tao nhất định sẽ lấy ảnh.” “落地成你大爺” cảm thán, “Tiểu Dâu Tây, em thật sự không nghĩ lại sao? Chuyện thế này mà không động lòng à?”

Cậu còn động lòng, nếu tôi không động lòng thì đâu phải là người nữa?

Nhịn cười hết nổi, tôi hoàn thành ván game.

Thoát game, tôi hỏi Phùng Diên: “Sao anh không nói với họ vậy?”

“Họ không hỏi.” Tốc độ phản hồi của Phùng Diên khiến tôi vô cùng hài lòng.

Tôi cười gật gù, nhớ lại lời mọi người lúc nãy, lại gõ: “Sao họ nói em đ/á anh thế? Anh đã nói gì với họ vậy?”

Lần này tin nhắn chậm hơn.

Một lúc sau, anh mới trả lời.

“Hai ngày sau hôm đó em đều không tìm anh, anh tưởng em chỉ nhất thời hứng khởi.”

Hôm đó anh nói đến, chắc là ngày tỏ tình.

Sau đó tôi đúng là không tìm anh, vì tưởng anh đã từ chối.

“Vậy sao anh lại tìm em?”

Vừa gửi câu này xong, điện thoại anh đã gọi tới.

Giọng nói ấm áp vang bên tai, lời nói chân thành và thiết tha.

“An An, anh tự coi mình là tay c/ờ b/ạc. Đời người, phải có một việc đáng đ/á/nh cược tất cả.”

“An An, anh đã thắng rồi.”

16.

Phùng Diên dường như chưa từng nói lời đường mật.

Nhưng lại như mỗi câu nói đều ngọt ngào, khiến người ta không thể không ysay mê.

Mạc Đan bảo tôi chắc chắn bị anh cho uống bùa mê.

Nhìn cô ấy, tôi chợt nhớ đến ngày đó dẫn tôi đến miếu Ông Tơ, lời giải quẻ của ông lão.

“Tớ hiểu lầm cậu rồi.” Tôi cảm kích không thôi.

Mạc Đan bảo có thể đền đáp.

Rồi hành hạ Phùng Diên một trận.

Mùa hè năm nay dường như đến nhanh hơn mọi năm.

Tôi ngồi trên xe Phùng Diên, anh nghiêng người sang cài dây an toàn cho tôi.

Suốt thời gian qua, anh chăm sóc tôi như một đứa trẻ.

“Phùng Diên.” Tôi nhìn anh, chớp mắt.

Anh cài xong dây an toàn, quay sang nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng sau tròng kính đổ xuống khuôn mặt tôi.

Vốn định trêu anh, nhưng dưới ánh mắt ấy, tôi bỗng ngại ngùng, chỉ lí nhí: “Anh có nhớ em không? Hai tháng không gặp rồi…”

Vừa mới quen đã phải xa hai tháng.

Thật tà/n nh/ẫn.

Phùng Diên khóe mắt hơi trĩm xuống, hỏi: “Em muốn biết không?”

Tôi gật đầu.

Sau đó, đôi môi anh đột ngột đáp xuống môi tôi.

Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ kịp nhắm nghiền mắt lại.

Nụ hôn của Phùng Diên vừa dịu dàng vừa mãnh liệt.

Dịu dàng mơn man từng chút, không biết đã hôn bao lâu, chỉ biết nếu anh không buông ra tôi sẽ ngạt thở.

Anh như cảm nhận được, cuối cùng hôn nhẹ một cái rồi miễn cưỡng rời đi.

“Giờ đã biết chưa?” Giọng anh khàn đặc, như hạt cát thô ráp lướt qua tim.

Khiến lòng ngứa ngáy.

Tôi thở gấp, đã x/ấu hổ không dám nói năng gì.

Đây là nụ hôn đầu đời 21 năm của tôi.

Ngoài việc hơi ngạt thở, cảm giác cũng khá tuyệt.

Nghĩ vậy, tôi không nhịn được chép miệng, như vừa ăn món ngon.

Phùng Diên thấy thế bật cười, rồi một nụ hôn lại hạ xuống trán tôi.

“Anh rất nhớ em, An An.”

Anh nói thật lòng.

Sau khi về nhà, dù bận đến mấy anh cũng dành thời gian gọi video mỗi ngày.

Nhưng tôi không ngờ anh lại tìm đến.

Lúc tôi đi, anh nói giáo sư giao nhiệm vụ, hè này chắc không có ngày nào rảnh.

Đúng là anh rất bận, hơn nửa tháng rồi, cũng chỉ chơi được vài vạt PUBG cùng tôi.

Đó là một ngày nắng ch/áy da.

Phùng Diên đứng đối diện tòa nhà của tôi, còn tôi đang đ/á cho một cái vào Châu Thanh Vũ - hàng xóm kiêm bạn thuở nhỏ cùng xuống lầu.

“Cố An, đồ ngốc.” Châu Thanh Vũ vừa lùi vừa cười đểu.

Tôi đuổi theo định m/ắng, thì thấy Phùng Diên.

Ánh nắng gay gắt phủ lên người anh, nhưng tựa rơi vào biển sâu thẳm.

Không để ý ánh mắt băng giá anh liếc Châu Thanh Vũ, tôi mừng rỡ chạy tới.

“Sao anh lại đến!” Tôi lao vào lòng anh.

Tối qua gọi điện anh còn nói đang viết báo cáo.

Anh xoa đầu tôi, hỏi khẽ: “Em không hỏi anh có nhớ em không sao?”

Tôi…

Tôi chỉ hỏi cho vui thôi mà…

Như các cô gái hay hỏi “anh có yêu em không” ấy.

Thú thực, tôi không ngờ cảnh này lại xảy ra sớm thế.

Mẹ ngồi đối diện tôi và Phùng Diên, mặt nghiêm nghị.

“Nghe An An nói cháu đang học năm hai cao học ở Đại học C.” Mẹ đi thẳng vào vấn đề.

Châu Thanh Vũ ngồi cạnh, ra vẻ bề trên, gật đầu tán thành.

Phùng Diên bề ngoài bình thản, như đã chuẩn bị sẵn cho cuộc gặp này.

Chỉ có tôi biết tay anh dưới bàn đang siết ch/ặt, tố cáo sự căng thẳng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
12 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phu quân lừa ta uống thang tuyệt tử, ta liền đổ sạch vào miệng hắn ngay lập tức

Chương 6
Đêm động phòng, phu quân bưng đến hai bát. Hắn nói không muốn ta chịu khổ sinh nở, muốn cùng ta uống thang tuyệt tự. Ta đang cảm động định uống cạn, trước mắt bỗng hiện lên hàng loạt bình luận: [Nữ phụ uống đi, nam chủ của chúng ta đâu có ngốc thế, hắn uống canh ngọt đó, hê hê.] [Đúng vậy, nữ chủ đã mang thai sẵn đợi ngoài kia, chỉ cần nữ phụ tuyệt tự là có thể danh chính ngôn thuận về phủ.] [Nữ chủ tởm thế mà các người tôn làm chính cung? Mù hết rồi sao? Đứa bé đó đâu phải của nam chủ, là với khách làng chơi đó!] [Kệ đi, miễn nam chủ yêu nàng là được, đợi khi nàng thành phu nhân thế tử sẽ sinh thêm mấy đứa nữa.] Ta sững sờ, ngay lập tức bóp chặt hàm đàn ông kia, đổ hết bát thuốc của mình vào miệng hắn! Đêm đó, ta để ám vệ của mình lên giường hỉ. Rốt cuộc cái phủ hầu bề thế này, không đáng để mục nát trong tay kẻ ngu muội. Nên nắm trọn trong tay ta mới phải. Bình luận: [Á á, nữ phụ làm cái gì thế này!] [??? Không đúng bộ này rồi!]
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
3
Sơ Phi Chương 8