145.
Tôi trừng mắt nhìn anh đầy c/ăm h/ận: "Tôi bảo anh kéo tôi dậy!"
Chu Hành cố nín cười, "ừ ừ" vài tiếng, rảnh ra một tay để kéo tôi, miệng còn lẩm bẩm:
"1, 2, 3--"
146.
Anh có ý gì hả? Ý là bế nó thì bế kiểu công chúa, còn kéo tôi thì 1-2-3 đứng lên thôi hả?
147.
Chu Hành cười hừ một tiếng: "Nó bao nhiêu tuổi, cô bao nhiêu tuổi? Nó nặng bao nhiêu, cô nặng bao nhiêu? Ngay cả một đứa trẻ mà cũng không đỡ nổi, bình thường cơm trắng nuôi cô phí công rồi."
Tôi tức đến mức lao vào định cho anh mấy phát, nhưng Chu Hành lại nở nụ cười gian xảo, hất hàm về phía camera đang gắn ở góc phòng.
Tôi đành phải thu tay lại, tránh được một thảm kịch nhân gian.
Chu Hành thấy tôi trợn mắt mà không làm gì được, đắc thắng quay người trở lại nhà vệ sinh tiếp tục vệ sinh cá nhân, trước khi đi còn không quên tặng kèm một cái Wink chuẩn idol.
148.
Mẹ nó, m/ù mắt mất thôi.
149.
Bị chọc phá như vậy, một buổi sáng chính thức bắt đầu.
Điều kỳ lạ là Đậu Đậu lại không khóc không nháo, ngược lại còn ngồi rất ngoan ngoãn ở một góc sofa, bàn tay bụ bẫm nắm lấy tay tôi rồi nói:
"Hai người tán tỉnh nhau thì không sao, nhưng có thể quan tâm đến cảm nhận của em một chút được không?"
150.
Tôi bị câu nói ông cụ non của con bé làm cho kinh ngạc, nhất thời quên cả phản bác, bèn hỏi:
"Ai dạy em nói mấy câu này thế?"
Đậu Đậu thở dài: "Em nhường anh Chu Hành cho chị rồi đấy, chị nhớ phải đối xử tốt với anh ấy nhé."
Tôi: "Không phải..."
Đậu Đậu: "Thôi bỏ đi, em cũng thấy anh Chu Hành vừa nháy mắt đưa tình với chị rồi."
Tôi: "Không có..."
Đậu Đậu: "Tuy em còn nhỏ nhưng cũng đã học qua rồi, người có tình rồi sẽ thành thân thuộc, chị cứ yên tâm, Đậu Đậu sẽ không làm người phụ nữ x/ấu xa giống trong phim truyền hình đâu."
151.
Tôi còn chưa kịp nói gì thì thấy con bé đột nhiên ghé lại gần, thì thầm hỏi:
"Vậy chị ơi, chuyện chị nói lúc trước là đợi em lớn lên sẽ giới thiệu bạn trai cho em còn hiệu lực không ạ?"
151.
Tôi nhìn con bé, con bé chớp chớp mắt.
Sau vài giây--
Tôi: "C/ứu tôi với."
152.
Cứ như vậy, vừa đùa vừa giỡn trôi qua gần một tháng, việc ghi hình chương trình cũng đi đến hồi kết.
Đậu Đậu khóc lóc ôm lấy đùi Chu Hành: "Anh Chu Hành ơi, Đậu Đậu phải đi rồi, Đậu Đậu sẽ nhớ anh Chu Hành lắm."
Còn Chu Hành thì cứ như bà mẹ già sắp gả con gái, những lời dặn dò trong miệng còn dài hơn cả bát mì tôi ăn hôm nay.
"Phải nhớ ăn cơm ngoan, không được kén ăn, tối phải ngủ sớm, không được xem TV quá lâu, hại mắt lắm..."
Tôi đứng một bên làm người tàng hình suốt nửa tiếng.
Cuối cùng không nhịn được nữa liền ho khan hai tiếng: "Chỉ là chương trình kết thúc thôi mà, muốn đến chơi thì ngày nào chẳng đến được, có cần thiết phải thế không."
Vừa dứt lời, hai cặp mắt to tròn "vút vút" hướng về phía tôi.
Chu Hành hít hít mũi, vẻ mặt đ/au khổ tột cùng: "Cô đúng là một người phụ nữ không có lương tâm."
Đậu Đậu cũng bắt chước hít hít mũi, giả vờ nấc nghẹn: "Đậu Đậu trong lòng chị không có địa vị thế sao?"
153.
Chu Hành giỏi lắm.
Lần tới nếu trong đề cử Ảnh đế không có tên anh, tôi nhất định sẽ cầm đoạn clip này đến tận ban tổ chức để kêu oan cho anh.
154.
Mẹ Đậu Đậu đã đợi sẵn ở cửa, đứa trẻ đi ba bước lại ngoái đầu nhìn một lần, vẻ mặt đầy lưu luyến.
Sắp đến cửa rồi, đột nhiên con bé quay lại chạy về phía tôi.
Con bé vẫy vẫy tay ra hiệu tôi ngồi xuống, rồi nhăn mũi thì thầm hỏi: "Giao kèo của hai chúng ta vẫn còn hiệu lực chứ ạ?"
Tôi nín cười móc lấy ngón út con bé chìa ra: "Có hiệu lực, có hiệu lực, mãi mãi có hiệu lực!"
155.
Tôi không ngờ câu nói dỗ dành con bé lúc bắt đầu chương trình là "giới thiệu bạn trai đẹp trai cho", lại có thể được con bé ghi nhớ đến tận khi chương trình kết thúc.
Tôi nhìn bóng lưng con bé bước đi đầy miễn cưỡng, không nhịn được mà niệm một câu "A di đà phật".