Cố Thời Sách ném túi nilon qua tường, lũ zombie lập tức xô nhau tranh giành miếng th!t thối. Sau khi cư/ớp xong, chúng vẫn lởn vởn ngoài cổng nhưng đã bớt hung hãn hơn. Chờ mùi hôi thối tan dần, phần lớn zombie lảo đảo bỏ đi, chỉ còn vài con ngoan cố trụ lại.

Một chiến sĩ phía sau Cố Thời Sách đỏ mắt chất vấn bà lão: "Sao bà làm thế? Chúng tôi c/ứu bà mà bà phản bội? Bà quên mất hai đồng đội đã hy sinh vì c/ứu bà sao? Chúng tôi giải c/ứu bà khỏi lũ cư/ớp ăn th!t người, đây là cách bà đền đáp?"

Tất cả binh lính đều đ/au lòng. Bà lão bưng mặt khóc nức nở: "Con trai và chồng tôi ch*t trên đường chạy lo/ạn, con dâu bị lũ khốn gi*t hại. Tôi chỉ còn đứa cháu trai này là ruột th!t !"

"Thế còn người nhà hai chiến sĩ hy sinh thì sao? Bà nghĩ tới chúng tôi không? Sao có thể ích kỷ thế?" Bà lão cúi đầu lặng thinh, chỉ biết lặp đi lặp lại lời xin lỗi.

Lời xin lỗi giờ đây vô nghĩa biết bao. Tôi lạnh lùng nghe hết câu chuyện, hóa ra nghi ngờ trước đây của tôi đã thành sự thật. Cái gọi là 'khu trú ẩn' được rao giảng khắp nơi bằng máy bay không người lái thực chất là cái bẫy. Những kẻ x/ấu cư/ớp sạch tài sản, biến người đến nương nhờ thành tù nhân. Bọn chúng chỉ giữ lại người có ích, số còn lại hoặc làm mồi nhử zombie, hoặc thành thức ăn.

Bà lão và bé gái may mắn được đội của Cố Thời Sách giải c/ứu sau một ngày bị bắt. Nhưng lũ á/c nhân đã b/ắt c/óc cháu trai, ép bà lão dùng túi th!t thối dụ đội quân dẫn zombie đi. Nhờ vậy bọn chúng đào tẩu thành công. Đám zombie cứ thế đuổi theo họ vì mùi th!t ươn.

Bà lão giấu kín hy vọng gặp lại cháu, mãi tới hôm nay khi gặp tôi mới vỡ lẽ. Nếu không, có lẽ họ đã ch*t mà không rõ nguyên do. Tôi bước xuống tầng một hỏi qua cửa sổ: "Bọn chúng có cả nam lẫn nữ, tên đầu sỏ là gã trọc đầu?" Sau khi tôi miêu tả, bà lão gật đầu kích động: "Bọn nó đi đâu rồi? Cô có thấy cháu tôi không?"

Tôi nghẹn lời. Tôi không thấy bé trai đâu, chỉ nhìn thấy những mảnh chân còn sót lại trong tủ lạnh xe của chúng. Chiếc tủ lạnh ấy giờ đã thành đống tro tàn ngoài đường. Tôi lạnh lùng đáp: "Bọn chúng đều ch*t hết. Trong đội không có trẻ con."

Không ai hỏi thêm. Vết đạn trên tường và những vết ch/áy đen đã nói lên tất cả. Ánh mắt các chiến sĩ nhìn tôi thoáng chút khác lạ. Bà lão cúi gầm mặt khóc thút thít. Tôi không mảy may thương xót cho kẻ gián tiếp gi*t hai chiến sĩ.

Chỉ có Cố Thời Sách từ lúc tôi lên tiếng đã không rời mắt khỏi bóng hình tôi. Tôi biết hắn đã nhận ra, vội chạy lên tầng ba trốn tránh. Giọng nói run run vang lên: "Lâm Lâm, có phải em không?"

Đám lính xôn xao. Người c/ứu họ chính là cô gái mà đội trưởng ngày đêm tìm ki/ếm! Tôi im lặng. Cố Thời Sách khản giọng gọi mãi. Lũ lính trẻ không ngừng trêu ghẹo: "Chị dâu ơi, đội trưởng tìm em khắp chốn, tha lỗi cho anh ấy đi!"

"Chúng tôi đã chia tay rồi!" Tôi quát. Chúng vẫn không bỏ cuộc, liên tục đẩy Cố Thời Sách ra trước: "Chị ơi, đội trưởng tìm em cả tháng trời, anh ấy biết lỗi rồi!"

Đám người này dường như đã nhịn đói khát nhiều ngày. Môi nứt nẻ chảy m/áu, bụng đói cồn cào, vẫn còn tâm trạng đùa giỡn. Cố Thời Sách như kẻ ngốc lặp đi lặp lại câu hỏi. Vừa bực vừa buồn cười, tôi gi/ật mành cửa quát: "Phải tao đây!"

Ánh mắt chạm nhau, người đàn ông chưa từng rơi lệ trước mặt tôi giờ khóc nức nở như trẻ con: "Lâm Lâm, em còn sống thật tốt quá! Anh tìm được em rồi!"

Lòng tôi se thắt, không biết ứng xử thế nào. Bốn năm đại học bên nhau hiện về trong ký ức ngọt ngào. Bạn cùng phòng từng trêu chọc rằng chúng tôi yêu nhau quá đậm, khiến họ 'ngộ đ/ộc' suốt bốn năm. Nhưng tôi đã nhận tiền từ mẹ hắn, đã nói lời chia tay. Kiếp này Cố Thời Sách có thể vô tội, nhưng tôi không thể quên. Như lúc này, dù biết họ không đe dọa mình, tôi vẫn không dám mở cửa đối mặt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
4 Ngọc Tỷ Chương 12
6 Cướp bóc Chương 13.
10 Phía Sau Chương 15
12 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm