Tuyết Nóng

Chương 5

09/09/2025 09:11

Triệu Bính thấy ta nhíu mày, liền chỉnh đốn dung nghi nghiêm nghị lặp lại: "Nga Hoàng nữ anh, cùng hầu một phu, cũng là giai thoại lưu truyền thiên cổ."

"Thái Nữ ý hạ thế nào?"

Nghe lời ấy, ta ngẩn người hồi lâu. Một luồng xúc cảnh cuồn cuộn trào dâng khiến ta bật cười ha hả, cười đến nỗi nụ cười đối phương dần đông cứng.

Xem kìa, ta vốn chẳng muốn vội vàng.

Ai bảo hắn chẳng chừa đường lui?

Triệu Bính bị tiếng cười của ta làm rợn tóc gáy. Chợt thấy ta khẽ nhướng mày, nụ cười đầy ẩn ý: "Nếu muốn song hỷ lâm môn, cũng chẳng khó chi."

"Đợi đến khi Thế tử lên ngôi Đại Hạ quốc chủ, gọi ta tỷ muội hầu hạ hai bên, có khó gì?"

13

Quốc chủ Đại Hạ đã như mặt trời xế bóng. Dưới gối hắn tử tôn đông đúc, Triệu Bính dù là trưởng tử cũng chỉ tạm quyền giám quốc. Ngai vàng tương lai về tay ai, còn chưa định đoạt.

Bởi thế hắn cưới Vương nữ Đa M/a, lại chất đầy hậu viện con gái đại thần, tất tả mưu đồ, chỉ để thu phục thế lực. Thấy ta ăn nói lẳng lơ, Triệu Bính sinh lòng nghi hoặc.

"Thái Nữ vì sao nói thế?"

Ta nhoẻn miệng cười, giọng điệu thẳng thừng: "Ta nghe nói, Đại Hạ quốc chủ sủng ái ấu tử, ngôi thái tử chần chừ chưa lập. Nếu một ngày non sông nghiêng đổ, Điện hạ tính sao?"

Quả nhiên, nụ cười kia tắt lịm. Vẻ mặt như chiếc mặt nạ rơi xuống, lộ nguyên hình âm trầm: "Nếu Thái Nữ muốn ly gián tông thất ta, coi như trước đây chưa từng nói chi."

"Sao gọi là ly gián?"

Ta khẽ áp sát hàm hắn căng cứng, thân mật phủi lớp sương vai áo: "Hôm nay ngươi cũng thấy, chỉ ba trăm bộ yên cương Đại Uyển, quốc quân đã mừng rỡ..."

"Nếu như, Thế tử dâng ba trăm thần mã Đại Uyển thì sao?"

Nghe vậy, Triệu Bính kinh ngạc nhìn ta.

"Thái Nữ nguyện trợ ta?"

Trong ánh mắt tế vi ấy, ta mỉm cười ý nhị: "Ngươi là em rể ta, tự nhiên ta giúp."

Triệu Bính nghiến răng hồi lâu, dường như bị thuyết phục: "Nhưng ngựa giống Uyển quốc xưa nay không xuất ngoại! Đại Hạ ta khổ vì điều này đã lâu! Xoay xở bao năm vẫn chẳng hạ nổi mấy bộ lạc du mục..."

Ta mỉm cười: "Việc nhỏ thôi."

"Mẫu thân ta từng có giao tình với Uyển quốc quốc sư. Bà ra mặt, chỉ tốn vài cỗ xe ngựa."

Triệu Bính nghe xướng, mừng rỡ: "Hay lắm!"

Nói đoạn, giơ tay định vòng eo ta: "Đợi ta thành Đại Hạ quân vương, tất phong hai nàng làm vương hậu!"

Ta khéo léo né tránh: "Ta thì dễ, nhưng sự thành rồi, Thế tử lấy gì đáp tạ Uyển quốc?"

Hắn không ngần ngại: "Có thể chuẩn bị vàng bạc mỹ nữ tặng Uyển quốc quân!"

"Ồ? Dù là thê thiếp tỷ muội của Thế tử cũng không tiếc?"

Hắn sững lại, gượng cười: "Đương nhiên."

Ta cười ha hả: "Đại Hạ có câu 'huynh đệ như thủ túc, nữ nhân như y phục', quả đúng thay!"

"Chỉ tiếc Uyển quốc quân chẳng ưa nữ sắc, lại chuộng Long Dương, đâu thèm nhìn y phục của ai!"

Triệu Bính méo miệng: "Thái Nữ ý gì?"

Ta thản nhiên đáp: "Tự nhiên là khuyên Thế tử..."

"Tự ch/ặt thủ túc vậy."

14

Ta bảo Triệu Bính, Uyển quốc quân trong lần tuần thú đã để mắt đến đệ đích thứ Triệu Mạt. Nếu đem người đổi ngựa, giao dịch ắt thành.

Nghe xong, Triệu Bính mặt xám như tro, quay người bỏ đi. Theo hiểu biết của ta, hắn chỉ làm bộ thôi. Với hắn, đem đứa em khác mẹ vô thân đổi ba trăm thần mã, đúng là món hời không thể hơn!

Quả nhiên, ngày ta rời dịch quán, xe chưa ra khỏi thành, hắn đã sai tâm phúc đưa tới bức thư tay. Nội dung khỏi phải bàn.

Tên tâm phúc quan sát sắc mặt ta, dè dặt: "Vậy Thế tử Mạt xin gửi gắm điện hạ."

"Ừ."

Thấy thái độ hờ hững, hắn nịnh nọt: "Thế tử có nhắn, mong điện hạ lưu lại Hạ cung ít lâu."

Nghĩ đến Sơ Lán còn quanh quẩn dưới mái nhà chật hẹp, ta lạnh giọng: "Không cần. Ngươi chỉ cần nhắn hắn đối đãi tốt với muội muội ta."

"Năm sau ngày này, ta sẽ trở lại."

15

Tiền kiếp, Triệu Bính cũng hứa với ta nhất phu nhất thê. Nhưng khi tới Đại Hạ, mới biết phủ hắn đã có thông phòng.

Cầm Nô, từng là người phụ nữ đầu tiên của hắn. Đó chỉ là nữ nô hèn mạt, thường bị hắn quát m/ắng. Ta chưa kịp gh/ét nàng, đã thấy lòng se lại vì đồng cảnh.

Nhàn rỗi, ta dạy nàng chữ, bị Triệu Bính ngăn lại: "Kẻ quen quỳ lạy, nàng bảo đứng dậy làm chi?"

Ta tưởng hắn không yêu Cầm Nô nên đối xử tệ, bèn đề nghị thả nàng về lấy chồng. Không ngờ lại bị cự tuyệt.

Hắn bảo đàn bà chỉ là đồ trang trí.

Tiền kiếp, ta không hiểu. Mãi đến ngày thấy Sơ Lán co ro dưới chân giường, mới nhận ra sự thật kinh hãi.

Ta từng cũng là món đồ trang trí. Chỉ là đắt giá hơn mà thôi.

Đàn bà là đồ đạc, dù chồng không ưa vẫn phải giữ làm nô tỳ, tuyệt không để kẻ khác động vào. Ở Đại Hạ, dăm tên lại nhỏ cũng quát tháo vợ, xem phụ nữ đã qua đêm là vật sở hữu, hưởng thụ sự hầu hạ thái quá, nịnh nọt vụng về để đổi lấy khoái cảm thượng đẳng.

Như tiền kiếp, khi thành thê tử Triệu Bính, ta cũng thành vật sở hữu của hắn. Cho đến ngày ch*t. Không về được Đa M/a.

16

Sau tết, mẫu thân mời cố nhân tới. Chẳng rõ duyên cớ, bà bảo ta tiếp khách, còn mình đóng cửa không ra.

Ta đành bày tiệc chiêu đãi sứ thần Uyển quốc.

Quốc sư Uyển quốc Cơ Ô, thời trẻ từng thân với mẫu thân. Người này đội khăn đóng, phe phẩy quạt lông, râu tóc chỉn chu, trông như nho sinh tầm thường. Nhưng hắn được quốc quân tín nhiệm, đứng trên vạn người, ắt chẳng đơn giản.

Trên tiệc, Triệu Mạt như kẻ hề mạt, không ngừng nịnh bợ Cơ Ô. Hắn không biết mình bị b/án, vẫn nhiệt tình vì huynh trưởng nơi xa, mong ngày khải hoàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0