Tôi xuyên không thành một công cụ, người mẹ n/ão tàn của cô nữ phụ đ/ộc á/c.
Tôi có hai cô con gái, một là nữ phụ trà xanh, một là nữ chính bạch liên hoa.
Ngày ngày chúng đấu đ/á lẫn nhau ngay trước mắt tôi, từ th/uốc đ/ộc đến ám khí, đủ mọi ngón nghề.
Để hoàn thành nhiệm vụ, tôi thức trắng đêm ghi chép, lập kế hoạch, giáo dục đạo đức và pháp luật cho các con.
Nhiều năm sau, chàng thái tử gia kinh khuyên cao lãnh thâm tình với đôi mắt đỏ hoe nhìn hai cô con gái của tôi, bắt đầu nghi ngờ nhân sinh:
"Chẳng lẽ mình không phải là người đàn ông duy nhất trên đời này rung động trước hai người phụ nữ sao?"
1
Khi tôi xuyên đến, cả nhà bốn người họ Lâm đang thưởng thức trà chiều.
Lâm Thư Vi năm tuổi nhìn chị gái cùng cha khác mẹ với mình, giọng nói non nớt: "Con thật ngưỡng m/ộ chị chỉ biết ăn, không giống con, chỉ biết xót xa cho bố."
Lâm Duyệt Bạch hơn cô bé hai tháng tuổi như bị sét đá/nh ngang tai, lặng lẽ đặt món tráng miệng trong tay xuống, những giọt nước mắt to như hạt đậu lã chã rơi.
Tôi vung tay t/át thẳng vào mặt chồng mình.
Hai cô con gái kinh ngạc nhìn tôi.
Ông chồng tổng tài băng giá của tôi ôm mặt, dùng ánh mắt hỏi: "?"
Tôi xoa xoa bàn tay bị đá/nh đ/au, lau nước mắt cho Lâm Duyệt Bạch, rồi lại cười xoa đầu Lâm Thư Vi.
"Thư Vi thiên vị nhé, sao không xót xa cho người mẹ làm đồ ngọt cho các con hả?"
Lâm Duyệt Bạch nhìn bố rồi lại nhìn tôi, vẻ mặt đầy suy tư.
Lâm Thư Vi ngoan ngoãn gật đầu, ngọt ngào nói với tôi: "Mẹ, mẹ cũng vất vả rồi ạ."
Tôi hài lòng mỉm cười.
Xét cho cùng, tôi đá/nh Lâm Thiên Trạch là để lập uy trước mặt chúng.
Tôi xoa tóc các con.
"Sau này các con phải hòa thuận, có chuyện gì thì nói rõ ràng, đừng cãi cọ lung tung, biết chưa?"
Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết hào môn cẩu huyết.
Trong nguyên tác, thái tử gia kinh khuyên cao ngạo lạnh lùng yêu cô nàng bạch liên hoa yếu đuối thuần khiết Lâm Duyệt Bạch, chàng theo đuổi nàng, nhưng trên đường lại gặp Lâm Thư Vi, cô em gái khác mẹ của nữ chính, ra sức ngăn cản.
Cuốn tiểu thuyết 100 chương, Lâm Thư Vi một mình hànhz hạz họ suốt 98 chương.
Lâm Thư Vi trong sách bẩm sinh mắc b/ệnh tim, từ nhỏ được cha mẹ nuông chiều quá mức, hành sự ngang ngược đ/ộc á/c, điều thích nhất là cư/ớp đồ của Lâm Duyệt Bạch.
Vì vậy, cô bé chấp niệm với nam chính như thể n/ão bị lỗi, cho rằng chỉ cần trừ khử Lâm Duyệt Bạch là nam chính sẽ thuộc về mình.
Từ đó, xung quanh nam chính ngày nào cũng như đang diễn phim hoạt hình, hai người phụ nữ lúc nào cũng cạnh tranh nhau.
Một đứa đi/ên cuồ/ng làm càn, một đứa chỉ biết khóc lóc ỉ ôi.
Một đứa không có n/ão, một đứa luôn không vui.
Cuối cùng nam chính cũng giải quyết được mọi khó khăn, nên duyên cùng Lâm Duyệt Bạch.
Còn Lâm Thư Vi tức đến phát b/ệnh tim, kéo theo việc phá nát cả nhà họ Lâm.
Sự nghiệp và gia đình Lâm Thiên Trạch liên tiếp chịu đò/n giáng nặng nề, tinh thần sụp đổ, ông ta b/ắn ch*t nguyên chủ - người nuông chiều con gái không giới hạn - rồi chính mình cũng nhảy lầu t/ự s*t.
Mà kẻ đầu sỏ gây ra tất cả những chuyện này, hiện tại đang vừa ăn khoai lang nướng tôi làm vừa cười ngây thơ vô số tội.
2
Buổi tối, Lâm Thiên Trạch bước vào phòng ngủ với gương mặt lạnh lùng.
"Ninh Ngưng, hôm nay cô đá/nh tôi là không có quy tắc gì cả."
Tôi ngồi trước bàn trang điểm, liếc nhìn ông ta qua gương.
Thực ra tôi chẳng buồn để tâm đến người đàn ông này.
Nguyên chủ và ông ta vốn là liên hôn chính trị, sau khi cưới ngoài việc sinh con ra thì hầu như không có bất kỳ giao tiếp nào.
Nhưng ông ta là một phần quan trọng không thể thiếu trong việc giáo dục con cái.
Phần lớn phụ nữ, mối qu/an h/ệ khác giới đầu tiên phải xử lý trong đời chính là với cha mình.
Một người cha lạnh lùng vắng mặt gây ra ảnh hưởng gần như hủy diệt đối với các cô gái, huống chi là mối qu/an h/ệ cha con phức tạp như nhà họ Lâm--
Lâm Duyệt Bạch là con gái của người vợ trước đã khuất của Lâm Thiên Trạch.
Đây cũng là một trong những lý do khiến Lâm Thư Vi cái gì cũng muốn tranh giành hơn người khác.
Dù sao thì nguyên chủ mỗi ngày ngoài việc m/ua sắm, đi bar, tiêu tiền, thời gian còn lại đều dùng để dặn dò con gái ruột của mình.
"Con nhỏ Lâm Duyệt Bạch kia chính là kẻ tranh giành gia sản với mẹ con chúng ta!"
Trong môi trường như vậy, sự cạnh tranh giữa chị em là điều tất yếu.
Thấy tôi im lặng, vị tổng tài họ Lâm rất không vui.
"Ninh Ngưng, tôi đang hỏi cô đấy."
Tôi thản nhiên lấy ra một xấp báo cáo chẩn đoán, ném vào mặt ông ta.
"Đây là báo cáo kiểm tra tâm lý của hai đứa trẻ trước đó, tự mình xem đi."
Lâm Thiên Trạch sững sờ, cúi đầu lật xem.
Kết quả kiểm tra viết ngay trang đầu, những dòng chữ to rõ ràng đ/ập vào mắt.
"Lâm Thư Vi, rối lo/ạn lưỡng cực, có xu hướng hoang tưởng. Lâm Duyệt Bạch, cảm xúc trầm cảm, có xu hướng nhân cách lấy lòng..."
Lâm Thiên Trạch ném báo cáo sang một bên: "Chỉ là cảm xúc nhất thời của trẻ con thôi, con gái của Lâm Thiên Trạch tôi không thể nào dễ dàng bị đả kích như vậy được."
Ông hãy nói lại câu này trước khi n/ổ sú/ng b/ắn ch*t tôi đi!
"Ông là Lâm Thiên Trạch thì sao? Chẳng phải cũng là x/ác th!t phàm trần sao? Là người thì sẽ có lúc ốm đ/au, huống chi là bọn trẻ như thế này, ngày nào cũng bị ông yêu cầu học tập cường độ cao không ngừng nghỉ.
"Chúng nó ngoài việc đi học, còn phải học múa, piano, hội họa, cắm hoa, thậm chí cả đấu ki/ếm! Ông còn yêu cầu chúng phải giành hạng nhất, ông có hai đứa con gái, chúng nó chia nhau hạng nhất này thế nào đây?
"Ở độ tuổi nhỏ như vậy đã phải ngày ngày nhìn sắc mặt người khác, cân nhắc lợi hại, tranh quyền đoạt sủng, tâm lý làm sao mà không có vấn đề được?"
Lâm Thiên Trạch im lặng một lát, cau mày nói: "Chẳng lẽ lại để chúng ngày nào cũng đi chơi bời, không lo việc chính đáng."
Việc chính đáng gì, giải thi đấu bú sữa quốc tế à?
Tôi cạn lời, đi đến trước một cánh cửa tủ, lạnh lùng nói: "Đây là do ông ép tôi đấy."