Hợp cách

Chương 3

13/06/2025 20:59

“Chưa công bố chính thức thì đừng có bốc phét lung tung, okay?”

Tôi vốn đầu óc bay bổng, vỗ đùi đ/á/nh bốp một cái: “Em biết rồi! Anh định đóng phim tình anh em đúng không?!”

“Huy Nghị, không ngờ anh lại là người vì danh lợi bất chấp th/ủ đo/ạn!”

Huy Nghị túm gáy tôi, nhìn tôi sợ nhột vật vã chống đỡ, giọng lạnh băng:

“Muốn ăn đò/n à?”

Tôi cố nhỏ nước mắt, mắt long lanh nhìn gương mặt điển trai cách mấy phân:

“Anh… đ/au quá. Gi/ật tóc em đ/ứt hết, anh phải đền tiền cấy tóc cho em đấy…”

Huy Nghị buông tay, ánh mắt chợt tối sầm: “Vậy thì gi/ật sạch đi, đưa em vào ni viện gõ mõ tụng kinh.”

Giọng điệu vẫn lạnh lùng, nhưng đã dịu hơn chút ấm áp bao dung.

Tôi không chịu thua: “Cười ch*t, giờ làm ni cô còn yêu cầu bằng thạc sĩ 985. Trình độ em chưa đủ đâu.”

Anh im bặt, dựa lưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Tôi thừa nhận, vừa rồi đang thăm dò anh.

Nhưng tiếc thay, chẳng đọc được gì.

Suốt quãng đường đến quán nướng, anh lặng thinh khác hẳn hình tượng điển trai điềm tĩnh trên phim ảnh. Dáng vẻ uể oải toát ra vẻ mệt mỏi xa cách nhưng vẫn lịch thiệp mâu thuẫn.

Tôi cố gắng bắt chuyện, anh chỉ đáp ứng phớt lờ.

Đến khi tôi ép anh uống thêm ba chai bia, tình hình vẫn không cải thiện.

May duy nhất là nụ cười anh đã ấm áp hơn, thêm chút cưng chiều.

Thấy mọi thứ phẳng lặng, tôi quyết định thử liều th/uốc mạnh hơn -

“Anh ơi, em có chuyện muốn nói, anh đừng mách ba mẹ nhé.”

“Ừm?”

“Em… ở nước ngoài có người yêu rồi.”

Huy Nghị ngẩng phắt đầu, đồng tử co rúm. Nụ cười xã giao phủ sương lạnh:

“Ừm?”

Tôi: “…”

Tỉnh táo quá, thấy cả ánh mắt nồng nặc nỗi niềm khắc khoải trong phim của anh rồi.

4

Tiếng mỡ xèo xèo nhỏ giọt trên than hồng, khói lửa mờ ảo che khuất gương mặt Huy Nghị.

Tôi không còn nhìn rõ cảm xúc trong mắt anh, chỉ nghe giọng hỏi:

“Nhân vật nào vậy, xứng mặt để em để mắt?”

Không lẽ anh bình tĩnh thế ư?

Dù nói dối hơi run nhưng đã trót thì phải trét:

“Là trai đẹp, du học sinh trường top, đại gia ngành trang sức.

“Anh ấy cưng em lắm, còn hứa về nước sẽ đến nhà ra mắt ba mẹ.”

Huy Nghị dừng tay rót rư/ợu, buông lời mỉa:

“Đẹp trai cỡ nào, có đẹp hơn anh không?”

Tôi nịnh: “Làm gì có! Anh đẹp nhất từ Đông sang Tây mà!”

Huy Nghị từng đóng vai phản diện mỹ nhân thiên hạ. Giọt lệ đọng nửa mắt, khóe môi run nhẹ, từng giọt buồn thấu tim.

Tiếc thay, kết cục bị nữ chính b/ắn xuyên tim.

Câu chuyện dạy ta rằng, sống sai kịch bản thì mãi là vai phụ.

Tôi gi/ật chai rư/ợu trên tay anh, chợt áp sát nửa đùa:

“Anh… gh/en đấy à?”

Mặt Huy Nghị thoáng tái, mắt lóe lên hoảng hốt. Tay rót rư/ợu đơ vài giây mới cất giọng:

“Anh gh/en ai?”

Thấy tôi nheo mắt nhìn khó hiểu, Huy Nghị mím môi:

“Anh thẳng, thẳng hơn cả trực thăng.

“Ngắn hạn không ai bẻ cong được. Dài hạn cũng không có ý định ‘xuống nước’.

“Bỏ đi nhé!”

Tôi giả vờ thất vọng, chép miệng tiếp tục ăn uống.

Đến khi tôi no căng bụng, anh cũng ngán bia.

Ợ –

Tôi ợ dài vô tư ngả lưng ra ghế.

“Nếu anh và ba mẹ cùng rơi xuống nước, em c/ứu ai?” Huy Nghị đột nhiên hỏi.

???

Cơn buồn ngủ ập đến, nhưng có thứ gì đó thúc giục tôi trả lời.

Vô thức nhận ra, giờ là lúc anh đang thăm dò.

Anh muốn biết trong lòng tôi, gia đình và anh ai quan trọng hơn.

Tiếc thay, tôi giỏi đ/á/nh trống lảng nhất nhà:

“Em thường không trả lời câu hỏi giả định. Nhưng nếu anh hỏi, em sẽ c/ứu...”

“Người nào sẵn sàng liều mạng c/ứu em.”

Anh chống cằm than vãn:

“Vậy thì tiêu rồi. Nếu cả nhà rơi xuống nước, anh là vịt ch*t đuối sẽ kéo em cùng chìm.”

Thôi đi, gì mà ch*t chóc.

“Khoan,” tôi bắt lỗi sai, “Vịt mà ch*t đuối? Vô lý như t/ự s*t bị b/ắn ba phát sau lưng ấy!”

Huy Nghị trợn mắt.

Thấy anh say, tôi đành đi tính tiền.

“130.” Chủ quán dọn dẹp.

Tôi mơ màng móc điện thoại. Ai ngờ lấy hơi mạnh, tiền lẻ rơi lả tả.

Huy Nghị vịn tường dụi mắt: “Ôi, em khỏe thế, vung cả phí ra luôn.”

Tôi: “...”

Bực mình, tôi chộp điện thoại anh mở Alipay, ấn mặt anh vào.

Bíp – Thanh toán khuôn mặt thành công.

5

S/ay rư/ợu không lái được, chúng tôi gọi tài xế thay.

Huy Nghị đã uống nhiều ở tiệc tạm máy, giờ lại thêm bia, say mềm người.

Tôi đỡ anh đứng chờ. Anh vòng tay qua cổ tôi, tay kia vung vẩy.

Khi tài xế đến, Huy Nghị đang nghiêm túc “nghiên c/ứu” búi tóc của tôi. Một cái véo, tóc xõa tung bay.

Hơi men pha mùi hương ngọt ngào bao quanh. Không hiểu sao, tôi thấy...

Không phải anh bốc đồng. Là tôi.

Là tôi muốn đ/ấm anh dính vào tường.

Dính ch/ặt luôn ấy.

“Hai người là...?” Bác tài xoay chìa khóa tò mò.

“Chúng cháu là anh em.” Tôi đáp gọn.

Nghe chữ “anh em”, mí mắt Huy Nghị gi/ật giật, bất mãn gừm một tiếng.

Tôi nói thêm: “Bác đừng hiểu nhầm, cháu là anh.”

“Cháu là anh, vậy tôi là...”

Huy Nghị ngẩng đầu nặng trịch, kinh ngạc:

“Em gái?!”

Định thần lại, anh chợt tỉnh, nhéo tai tôi:

“Triệu Sở Yến, em vô lễ...”

Nói dở dang, anh bỗng lẩm bẩm: “Vô lễ cũng tốt.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Liễu Tiên Phá Trừ

Chương 19
Em chồng tôi mang thai trước khi cưới, lại nhất quyết giữ đứa bé. Mẹ chồng bảo vợ chồng tôi cho em ấy mượn chứng minh thư và thẻ bảo hiểm xã hội, rồi nói với người ngoài đây là con của chúng tôi. Nhưng đứa bé thì không cần chúng tôi chăm, ông bà nội sẽ nuôi. Chuyện như vậy, dĩ nhiên tôi không chấp nhận. Cãi vã mãi không xong, tôi tức quá bỏ về nhà mẹ đẻ. Điều kỳ lạ là một ngày nọ, bụng dưới tôi đau quặn không chịu nổi, phần dưới cơ thể máu chảy ồ ạt không ngừng. Đêm đó vào viện, tôi nôn thốc nôn tháo ra sàn, thứ nôn ra tựa như nước đen ngòm, lẫn lộn vô số thứ giống sợi tóc vụn. Tôi và mẹ hoảng hốt, người dì cùng phòng bỗng bước tới, tay cầm chiếc vòng bạc, dùng hết sức cà lên trán tôi. Triệu chứng khó chịu lập tức biến mất, dì ấy trầm giọng nói: "Con bị người ta chơi bùa rồi!"
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
244