【C/ứu mạng, người phụ nữ Trung Quốc mạnh mẽ cả đời.】

【Mọi người có thấy Lý Tư Kỳ vừa đẩy người không?】

【Thấy rồi, không ngờ cô ấy lại là người như vậy.】

【Chị chúng tôi chỉ nghĩ Điện Mộc biết bắt m/a thôi, cô ấy cũng vì mọi người mà.】

【Ồ, hào phóng mạng người khác để c/ứu mọi người, chị của bạn giỏi thật đấy.】

【Mọi người quan tâm Tống Thích đi, anh ấy ngất rồi này.】

【Xót xa cho anh ấy, vốn đã sợ mấy thứ này lắm rồi...】

...

12.

Sau khi giải quyết xong, tai nghe của chúng tôi lại vang lên âm thanh, khác hẳn giọng thường nghe.

"Tốt lắm, mọi người làm rất tốt. Tiếp theo các bạn sẽ được chứng kiến đủ loại yêu quái ở đây. Nhớ kỹ, trời tối đừng ra khỏi nhà. Muốn thoát ra, chỉ có thể dựa vào chính mình. Nơi này sẽ không cung cấp thức ăn nữa, muốn ăn hãy tự ki/ếm. Hy vọng tất cả đều sống sót, khán giả livestream sẽ chứng kiến thành công hay thất bại, hoặc cái ch*t của các bạn. Trò chơi kinh dị chính thức bắt đầu."

"Chuyện... chuyện gì vậy?" An Mân Y hỏi.

Phương Chi Hàn lắc đầu: "Bên tôi không liên lạc được công ty quản lý."

Lâm An Di cũng lắc đầu: "Mất liên lạc."

Nhưng tai nghe tôi lại vọng ra giọng chị Tô:

"Mẹ kiếp, tôi đã hứa với sư phụ cô là sẽ đưa cô về nguyên vẹn. Biết thế không cho cô đi. Đạo diễn khốn nạn, như tám đời chưa thấy tiền. Cô đợi đấy, tao sẽ báo cảnh sát. Đồ khốn, sau này đẻ con không đít..."

Đủ thấy rất tức gi/ận, giữa chừng là cả tràng ch/ửi bậy lấy mẹ làm b/án kính, họ hàng làm đường kính, tôi không dịch nổi.

Ch/ửi xong, chị chuyển sang chính sự:

"Nghe đây, trong ba lô của cô, ngăn trong cùng có mớ đồ linh tinh sư phụ gửi. Ông ấy bảo sẽ có ích cho cô."

"Tôi mới biết chương trình này có tư bản lớn đầu tư, mục đích của họ là lấy mạng sáu người các cô, rút ngắn thời gian còn bảy ngày. Lúc đó tôi nghe loáng thoáng chữ "h/iến t/ế", có lẽ trong bảy ngày không thoát ra được thì sẽ bị h/iến t/ế. Cô tự cẩn thận."

Cuối cùng chị nói: "Nếu cô ch*t, tôi sẽ chuyển hết tài sản cho sư phụ cô."

Nghe đến đây tôi đơ người, khóc lóc: "Đừng chị Tô ơi, sư phụ biết em giấu nhiều tiền thế này, ổng sẽ không cho em siêu thoát đâu hu hu..."

"... Nghe bao nhiêu mà chỉ thấy chữ TIỀN?" Chị ch/ửi "Đồ ngốc" rồi cúp máy. Tôi ngồi bệt xuống đất, dựa vào Tống Thích đang bất tỉnh, mặt mũi vô h/ồn.

Tôi thực sự rất muốn về nhà.

Ở góc khuất, một giọt ánh sáng xanh lặng lẽ rơi xuống giữa chân mày Tống Thích.

Bình luận:

【Chuyện gì thế này?】

【Trời, chương trình chơi thật à?】

【Tôi nghĩ họ đang làm gameshow kiểu mới.】

【Tôi thấy Điện Mộc thực sự biết trừ tà, lúc nãy cô ấy ch/ém con m/a tan x/á/c luôn.】

【C/ứu, ai quản lý hộ Tống Thích đi, tội nghiệp quá.】

13.

Về đến làng, chúng tôi phát hiện cả làng hoang vắng, không một bóng người.

Chỉ còn trưởng thôn đứng trước cửa nhà.

"Các cháu đến rồi à?"

Tôi luôn cảm giác trưởng thôn giấu diếm điều gì đó.

Ông nhìn sáu chúng tôi, thở dài đưa bữa trưa qua. Cùng một túi lớn mì gói, bánh mì đồ ăn liền.

"Trong làng nhà nào cũng có gạo mì, các cháu tự lấy đi."

Tôi lấp ló sau lưng Lâm An Di, thò đầu ra hỏi: "Ông có điều gì giấu chúng cháu phải không?"

Đôi mắt đục của ông đảo qua, thở dài:

"Tháng trước có đại gia đến trưng dụng nhà, chia nhà mới cho dân. Cả làng dọn đi hết rồi."

"Hôm kia nhận được tin, bảo vài hộ về ở một ngày trả nghìn tệ, nên một số quay lại."

Tôi nắm tay áo Lâm An Di hỏi tiếp:

"Có phải họ bắt dân làng diễn kịch với chúng cháu không?"

Trưởng thôn do dự, gật đầu: "Trước làng này chỉ có chuyện lạ, chưa từng có m/a. Tôi cũng không ngờ..."

Rõ ràng trưởng thôn biết chúng tôi gặp m/a. Lời ông ta không đáng tin hoàn toàn.

"Các cháu tự cẩn thận."

Ông lão lẩm bẩm rồi lảo đảo bỏ đi.

Lý Tư Kỳ bực bội: "Cái thể loại gì thế này? Phát mệt!"

Nói xong, cô ta hất tay vào phòng.

Tống Thích lúc này tỉnh lại, vẫn chóng mặt dựa vào Phương Chi Hàn. Từ góc nhìn của tôi...

Quả là —

Mỹ nam bệ/nh yếu và hiệp sĩ của chàng.

Bình luận bùng n/ổ:

【Chao ôi, tôi ship trước rồi nhé!】

【Cái này xem free được sao?】

【Đẹp đôi vãi!】

【Tuyên bố đây là cặp đôi thứ hai của show.】

【Cặp đầu là Điện Mộc và Lâm An Di?】

【Aa tôi cũng ship họ, tiểu thư nhát cáy và ngọt ngào...】

...

Tống Thích khó chịu, Phương Chi Hàn đỡ chàng vào phòng. Cửa chỉ còn tôi, Lâm An Di và An Mân Y đứng nhìn nhau.

Tôi nghĩ về những chuyện hai ngày qua, cảm thấy có mối liên hệ nào đó.

Nhưng h/ồn m/a áo đỏ và q/uỷ xám mặt trắng rõ ràng không cùng cấp độ. Chúng có liên quan gì?

Chắc tôi đã bỏ sót manh mối quan trọng.

Đó là gì đây...

Nơi tôi gặp chúng đều dưới gốc cây. Một là cây hòe, một là cây đa - những loài chiêu q/uỷ.

Phải chăng then chốt nằm ở cây cối?

Nhìn thanh ki/ếm gỗ đào, tôi nghĩ không hẳn. H/ồn m/a áo đỏ bắt Lý An Kỳ đến bờ hồ, Tống Thích bị m/a tr/eo c/ổ hại ngất dưới gốc đa. Hồ nước và cây cối có liên quan gì...

Nước... Cây...

Chờ đã, cây thuộc Mộc!

Chợt lóe lên ý nghĩ, tôi hỏi An Mân Y: "Cậu còn bản đồ hôm qua không?"

Cậu ta nói có rồi vào phòng lấy. Đứng ngoài cũng vô ích, tôi và Lâm An Di cũng vào theo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Liễu Tiên Phá Trừ

Chương 19
Em chồng tôi mang thai trước khi cưới, lại nhất quyết giữ đứa bé. Mẹ chồng bảo vợ chồng tôi cho em ấy mượn chứng minh thư và thẻ bảo hiểm xã hội, rồi nói với người ngoài đây là con của chúng tôi. Nhưng đứa bé thì không cần chúng tôi chăm, ông bà nội sẽ nuôi. Chuyện như vậy, dĩ nhiên tôi không chấp nhận. Cãi vã mãi không xong, tôi tức quá bỏ về nhà mẹ đẻ. Điều kỳ lạ là một ngày nọ, bụng dưới tôi đau quặn không chịu nổi, phần dưới cơ thể máu chảy ồ ạt không ngừng. Đêm đó vào viện, tôi nôn thốc nôn tháo ra sàn, thứ nôn ra tựa như nước đen ngòm, lẫn lộn vô số thứ giống sợi tóc vụn. Tôi và mẹ hoảng hốt, người dì cùng phòng bỗng bước tới, tay cầm chiếc vòng bạc, dùng hết sức cà lên trán tôi. Triệu chứng khó chịu lập tức biến mất, dì ấy trầm giọng nói: "Con bị người ta chơi bùa rồi!"
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
244