Gương Mặt Mỹ Nhân

Chương 2

25/07/2025 03:03

Tất cả quý nữ đều đang cười nhạo nàng, còn đùa cợt rằng để Hoài Hóa tướng quân đang trấn thủ nơi biên cương hãy khéo dạy dỗ nàng.

Ngay cả Thái tử cũng nâng chén rư/ợu từ xa nhìn về phía nàng.

Nàng hổ thẹn tức gi/ận vô cùng, liền trở về trướng của mình, ta đi theo sau nàng cùng trở về trướng.

Yêu cầu của Từ Phụng Uyển rất đơn giản, bảo ta hãy thay y phục của nàng, ra sức làm nh/ục những nữ lang vừa mới chế nhạo nàng.

Ta đương nhiên đáp ứng.

Trong lòng thậm chí còn có chút khoái ý.

Mỗi khi ta cởi bỏ khăn che mặt, khoác lên mình y phục của Từ Phụng Uyển, ta đều cảm thấy tự do cùng hoan lạc chân chính.

Lục nghệ của quân tử đều do ta thay nàng học, nên kỵ xạ đối với ta chẳng phải việc khó khăn gì.

Ta nhẹ nhàng trở thành tiêu điểm của toàn trường, Từ Phụng Uyển giả làm tỳ nữ đi/ên cuồ/ng bấu vào th!t mềm nơi eo ta.

Thái tử cũng đổi sang kỵ trang, mỉm cười bước tới mời ta vào sâu trong vây cung đi săn.

Từ Phụng Uyển muốn theo, lại bị Thái tử ngăn lại, miệng cười mà trong mắt ẩn chứa ý vị khó lường: "Tỳ nữ nhà họ Từ thật càng ngày càng không biết phận, nàng phải khéo quản giáo mới được."

Cứ thế, Từ Phụng Uyển nhìn ta đi theo sau Thái tử tiến vào chốn sâu trong vây cung.

Tứ

Ta chẳng biết nên nói Thái tử tâm tư thâm trầm hay ngây thơ vô tội.

Ta vốn tưởng hắn kéo Từ gia đại tiểu thư đi là có mưu đồ khác, nhưng không ngờ hắn đơn thuần chỉ trọng kỹ năng kỵ xạ của ta.

Hai chúng ta cưỡi ngựa dạo một vòng trong vây cung, thú săn trong tay đã nhiều đến mức sắp không cầm nổi.

Đúng lúc hắn cười vang khoái trá, một mũi tên lạnh bay tới, thẳng tắp xuyên vào ngựk Thái tử.

Hai mũi tên tiếp theo lại nhằm vào ta, tựa hồ không muốn để lại nhân chứng.

Ta nhíu mày áp sát về phía Thái tử, dù né tránh tránh được huyệt yếu, nhưng tả cước cùng hữu kiên vẫn lần lượt bị tên đ/âm trúng.

Ám sách đối diện b/ắn xong tên liền chạy, ta đỡ Thái tử dùng hố đất che chắn hồi lâu, thấy xung quanh không người mới đỡ hắn lên ngựa hướng về doanh trại phi nhanh.

Thái tử ho ra hai ngụm m/áu tươi, bất ngờ khẽ nhếch mép cười: "Từ gia nữ lang chớ lo, bổn vương sinh ra vốn khác người, trái tim nằm bên phải, trong người lại có giáp tơ vàng, sẽ không sao cả."

Bắp chân cùng bả vai ta truyền đến từng cơn đ/au nhói, cảnh vật trước mắt dần mờ đi.

Ta cắn vào đầu lưỡi mới mở miệng đáp: "Thái tử ngọc thể là trọng, hiện tại hãy giữ gìn thể lực là hơn."

Ta đã khoác lên mình y phục của Từ Phụng Uyển, liền phải giả làm dáng vẻ của nàng, thực hiện những việc nàng nên làm.

Thái tử nửa nằm sau lưng ta, bỗng cất tiếng: "Nhà họ Từ ngay cả một nữ lang cũng chăm sóc không chu toàn, khiến nhan sắc mỹ lệ như nàng lại để lại vết s/ẹo."

Trong lòng ta gi/ật mình, nhưng vẫn không nói gì, chỉ cảm thấy đầu càng lúc càng choáng váng, đành thúc ngựa phi nhanh về doanh trại.

Khi nhìn thấy cờ sặc sỡ nơi doanh trại, rốt cuộc ta hai mắt tối sầm ngất đi.

Ngũ

Lúc tỉnh lại, ta đang ở trong một gian nhà củi nhỏ giọt mưa.

Cánh tay cùng chân đều sưng đ/au dị thường, không chỉ vậy, toàn thân còn nóng như lửa đ/ốt.

Ta hiểu rõ, đây là hậu quả của vết thương không được xử lý kịp thời, ta cựa mình, phát hiện toàn thân bị trói ch/ặt, không thể động đậy chút nào.

Người ngoài nghe thấy động tĩnh của ta, lập tức mở cửa bước nhanh vào.

Là Mạc đại nương, một phụ nữ nông dân không biết nói, cũng là tâm phúc của đại nương nương.

Bà thấy ta tỉnh, liền bưng bát th/uốc đã nguội trên bàn đổ vào miệng ta.

Ta bị sặc ngựk phập phồng, nhưng khóe mắt bà lại hơi đỏ lên.

Đặt bát th/uốc xuống mới ra hiệu bằng tay với ta.

"Sống", "xuống", "đi".

Ta nhếch bờ môi khô nứt gắng gượng gật đầu với bà.

Bà thấy ta có phản ứng, liền lập tức dùng bao tải trùm lên người ta, vác lên vai hối hả đi ra.

Chưa đầy một nén hương, Mạc đại nương lại đặt ta xuống và gỡ bỏ bao trùm đầu.

Nơi đây ta quá quen thuộc, chính là phòng khuê của Từ Phụng Uyển.

Quả nhiên, Từ Phụng Uyển đang ngồi ngay ngắn trên giường, bắp chân cùng cánh tay đều được băng bó kín mít, sắc mặt cũng tái nhợt hơn thường ngày.

Trong lòng ta đã rõ, nhưng đồng thời cũng vô cùng kinh ngạc, nàng quả thật có lúc đối với bản thân cũng ra tay tà/n nh/ẫn.

Từ Phụng Uyển rút roj mềm bên giường, từng roj từng roj quất lên người ta.

Đến khi nàng đá/nh mỏi, thậm chí nơi cánh tay cùng bắp chân băng bó rỉ ra tia m/áu mới ngừng tay bắt đầu tra hỏi.

Nàng chẳng qua chỉ muốn biết, lúc ta cùng Thái tử ở bên nhau rốt cuộc đang làm gì, nàng yêu cầu ta tường thuật lại tỉ mỉ sự tình hôm ấy.

Là cái bóng chỉ có thể vâng lệnh nàng, ta đương nhiên kể cặn kẽ, ngay cả việc một mũi tên hạ gục hươu đực trưởng thành, Thái tử khen ngợi kỹ nghệ kỵ xạ của ta thế nào cũng nói cho nàng rõ ràng minh bạch.

Từ Phụng Uyển ngồi trên giường r/un r/ẩy, tay nắm ch/ặt chiếc roj mềm vừa đá/nh ta.

Ta biết, nàng gh/en, nàng gh/en đến đi/ên cuồ/ng.

Nhưng Từ Phụng Uyển ơi, rõ ràng là nàng từng lần đem cơ hội trao vào tay ta, sao lại có thể trách ta?

Đương nhiên, ta không nói cho nàng biết Thái tử biết trên mặt ta có vết s/ẹo.

Dù sao chuyện nhỏ nhặt như vậy, Thái tử điện hạ sao có thể nhớ?

Lục

Từ Phụng Uyển sẽ không nỡ để ta ch*t, đồng thời nàng cũng không để ta sống quá vui vẻ.

Môi trường ẩm ướt vốn không thích hợp dưỡng thương, ngay cả nước th/uốc chữa b/ệnh hằng ngày cũng đều nguội lạnh.

May là nàng đã tháo hết dây trói trên người ta, đại khái nghĩ rằng kẻ tàn phế không cách nào gây sóng gió.

Đêm hơi lạnh, cửa sổ bị ta hé một khe, có thể nhìn thấy ánh trăng trong vắt.

Một bóng đen thoáng qua, sau đó lặng lẽ đứng bên cửa sổ.

Ta buồn cười hỏi: "Từ trạch dễ dàng để ngươi ra vào tự do như vậy sao?"

Bóng đen đẩy cửa sổ, che khuất phần lớn ánh trăng, dù ta không nhận rõ nhan mạo cũng biết là tiểu tặc gặp nửa năm trước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nuông Chiều Bảo Bối Ốm Yếu Của Ông Trùm

Tỉnh lại, tôi phát hiện mình là đứa con ruột bị người người ghét bỏ trong một quyển truyện tình cảm nam nam. Hành động hằng ngày chính là không ngừng tìm đường chết, hãm hại đứa con nuôi, sau đó bị người thân bạn bè chán ghét ruồng bỏ. Đùa gì thế? Chỉ dựa vào việc tôi đi một bước ho một trận nhỏ, đi ba bước ho một trận lớn, ba ngày hai lượt cảm lạnh nóng sốt, rồi đau bụng đau đầu không rõ nguyên nhân. Ngay cả cử động thêm một cái tôi cũng ngại tốn sức, chứ đừng nói tới chuyện đi hãm hại người khác. Sau đó tôi hạ quyết tâm, nằm thẳng chịu mắng, ăn rồi chờ chết, chỉ hy vọng có thể thư thái thoải mái vượt qua những ngày kế tiếp. Sau này, người nhà đã từng chán ghét tôi đều van xin tôi về nhà. Mà vị ông trùm che giấu thân phận kia, thuần thục quỳ gối xuống đất, đưa bàn tay lau nhẹ lên mắt cá chân lạnh lẽo của tôi: "Bảo bối, xin em, đừng để bị lạnh." 01 Kẻ gánh tội ác độc trong sách, cũng chính là tôi, là đứa con ruột đã thất lạc hơn hai mươi năm của nhà họ Vân. Còn Vân Hoài, đứa con nuôi khi còn bé đánh bậy đánh bạ cùng tôi đổi thân phận, là nhân vật cậu chính của quyển sách này, người gặp người yêu, được mọi người cung phụng. Vào năm tôi hai mươi hai tuổi, được nhà họ Vân tìm thấy, mang về nhà. Cả đời chịu hết khổ nạn vất vả, tôi cho là mình rốt cuộc có một mái ấm, cùng với những người nhà yêu thương mình. Nhưng sự thật là ba mẹ, anh trai và cả Cố Bùi, người thừa kế nhà họ Cố có quan hệ tốt với nhà họ Vân... Tất cả mọi người dường như có xu hướng thích Vân Hoài hơn, luôn đặt cậu ta lên hàng đầu. Mỗi khi tôi và Vân Hoài nảy sinh mâu thuẫn tranh chấp, bọn họ cũng sẽ không chút do dự đứng về phía Vân Hoài, không phân biệt phải trái đúng sai đều chỉ trích tôi. Kết quả cuối cùng đều giống nhau, tôi chỉ nhận được ánh mắt chán ghét từ người thân và bạn bè, cùng với một nụ cười gian xảo của Vân Hoài.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0