Dẫn Dắt Cô Ấy Sa Vào

Chương 6

09/06/2025 09:12

Cái nhiệt độ lạnh lẽo khiến tôi không khỏi quay đầu nhìn về phía Tống Xuyên Trúc.

Không biết từ khi nào, anh ấy đã không còn muốn nắm tay tôi khi đi dạo, cũng chẳng muốn tôi ôm khi ngủ nữa.

Vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên chúng tôi nắm tay nhau, cứ như mới hôm qua thôi.

Đó là lần đầu tiên tôi và anh cùng đi chơi.

Cũng trong dịp ấy, tôi có được tấm ảnh chung đầu tiên thực sự có ý nghĩa với anh.

Lúc đó tôi bị gọi đột ngột ra chụp ảnh, vừa bước vào khung hình thì người ta đã bấm máy.

Kem trên tay chảy ra nhớp nhúa khắp bàn tay.

Trông thật là thảm hại.

Phía sau tôi, Tống Xuyên Trúc không nhìn vào ống kính, ánh mắt anh đậu trên người tôi, dịu dàng khó tả.

Sau khi chụp ảnh, Tống Xuyên Trúc hỏi tôi:

"Trần Thư D/ao, sau này em muốn đến thành phố nào?"

Tôi li /ếm chiếc kem đang chảy dần, nhíu mày nói không rõ ràng: "Thành phố X đi."

Tống Xuyên Trúc dựa vào lan can, mặc chiếc áo thun bình thường nhưng vẫn không giấu nổi vẻ điển trai.

"Cũng được, không xa lắm, đi tàu chỉ hai ba tiếng." Anh ngửa đầu lên, nheo mắt nhìn bầu trời xanh không gợn mây, thốt ra câu nói vu vơ.

Tôi ngẩn người nhìn anh, lờ mờ nhận ra ý nghĩa trong lời nói.

Kem đã chảy đầy tay nhưng tôi chẳng buồn để ý, hỏi lại anh: "Còn anh, anh muốn đi đâu?"

Anh không trả lời thẳng, bước tới lấy khăn giấy lau tay cho tôi rồi xoa đầu tôi: "Ở nơi mà khi muốn gặp em, anh không phải đợi lâu mới được thấy em."

Chàng trai đã cao lớn, tôi phải hơi ngửa đầu mới nhìn thẳng được vào mắt anh.

Khoảnh khắc ấy, thứ tình cảm sắp trào ra từ đáy mắt Tống Xuyên Trúc như muốn th/iêu đ/ốt tôi.

"Lại trêu em rồi." Tôi nuốt nước bọt, quay mặt đi trong bối rối, người nóng ran.

"Ngại rồi hả?" Tiếng cười giòn tan vang lên phía sau. Anh còn cố nghiêng đầu xem mặt tôi.

Mặt tôi đỏ bừng, tức gi/ận đẩy mặt anh ra: "Tống Xuyên Trúc, anh đúng là đồ x/ấu tính! Em không thèm nói chuyện với anh nữa!"

Chưa chạy được mấy bước, Tống Xuyên Trúc đã đuổi theo, nắm ch/ặt cổ tay tôi kéo vào cửa hàng tạp hóa: "Anh xin lỗi, mời em ăn kem bù có được không?"

Bàn tay Tống Xuyên Trúc thật to, dễ dàng ôm trọn cổ tay tôi.

Đây có tính là nắm tay không?

Tôi nhìn chỗ da tiếp xúc, mặt càng nóng hơn.

...

Tuổi trẻ từng rung động vì những va chạm nhỏ nhoi, nhưng theo thời gian, cảm giác ấy dần phai nhạt.

Nghĩ lại thì đúng là đã lâu lắm rồi em chưa nắm tay anh, Tống Xuyên Trúc à.

Đêm đó tôi ngủ chẳng yên.

Sáng sớm, tôi đã chuẩn bị bữa sáng chờ Tống Xuyên Trúc dậy.

Sau bữa ăn, tôi như thường lệ đến xưởng vẽ, còn anh thì đi công ty.

Xưởng của tôi khá xa nhà.

Tôi không giỏi lái xe nên lần nào cũng được anh đưa đi.

Công ty anh ở hướng ngược lại, nhiều lần anh phàn nàn về chuyện này, lâu dần tôi đề nghị tự đi xe bus.

Tống Xuyên Trúc thấy nhẹ người, không nói gì thêm.

Xuống xe bus, tôi phải qua một con đường.

Khi sang đường, tôi thoáng thấy chiếc xe của Tống Xuyên Trúc lướt qua, không chắc lắm.

Sau nhiều do dự, tôi gửi cho Thẩm Gia một tin nhắn thoại.

Vừa gửi xong, góc mắt tôi lóe lên màu đỏ.

Đó là lá cờ đỏ sao vàng nhỏ xinh.

Đến xưởng, tôi thay đồ tập rồi lại lật cuốn album ảnh cũ ra xem.

Bìa album đã sờn lắm rồi, tôi muốn thay cái mới.

Tôi lần tìm đến tấm ảnh năm xưa.

2009.10.1

Quốc khánh.

Chúng tôi học lớp 12.

Giáo viên chủ nhiệm nói buổi hợp xướng ngày quốc khánh sẽ là hoạt động tập thể cuối cùng của chúng tôi.

Hôm hợp xướng, lớp của Tống Xuyên Trúc biểu diễn đầu tiên.

Khi họ xong xuôi, anh lén chạy sang khu vực lớp tôi.

Anh ngồi phía sau tôi, các bạn xung quanh đều tỏ vẻ đùa cợt. Sợ cô giáo sẽ la m/ắng, tôi đẩy anh bảo mau đi.

"Không gấp đâu, lớp 12 bận rộn lắm, chẳng có thời gian đến tìm em chơi." Tống Xuyên Trúc khoanh tay tựa lưng vào ghế, đầu gác lên đó, khoảng cách với tôi gần như bằng không.

Tôi căng thẳng đến mức mắt liếc ngang dọc khắp nơi.

Tống Xuyên Trúc lại thản nhiên trò chuyện: "Trần Thư D/ao, biết em múa đẹp nhưng không rõ hát thế nào nhỉ?"

"Dở lắm, anh đi mau đi." Tôi thúc giục.

Thấy tôi luống cuống, Tống Xuyên Trúc như đọc được suy nghĩ: "Trần Thư D/ao, em đang lo cho anh à?"

"Không phải." Tôi cố chối: "Em sợ anh liên lụy đến em thôi."

"Ồ—" Tống Xuyên Trúc cất giọng đầy ẩn ý.

"Thôi được, anh đi đây." Anh không trêu chọc nữa, đứng dậy nhưng không đi ngay.

Tôi ngạc nhiên: "Sao còn chưa đi?"

Tống Xuyên Trúc cầm lá cờ nhỏ, đang cúi đầu suy nghĩ điều gì.

Tôi chuẩn bị lên tiếng thì anh nhanh tay cắm lá cờ vào búi tóc của tôi.

"Anh thay mặt tổ quốc chiếm lĩnh vùng đất này."

Nói xong, anh cúi xuống thì thầm bên tai tôi: "Đồ nhát gan, anh đi đây."

...

Mùi bột giặt thoang thoảng trên người chàng trai năm ấy dường như vẫn còn phảng phất đâu đây...

Mà giờ đây, chúng tôi đã gần tứ tuần.

Lá cờ nhỏ ấy đến giờ tôi vẫn nâng niu.

Mọi thứ liên quan đến Tống Xuyên Trúc, tôi đều trân quý vô cùng. Nhưng mà Tống Xuyên Trúc ơi...

Hình như... anh đã không còn để tâm nữa rồi.

2010.1.1

Tết Dương lịch.

Vào lớp 12, tôi và Tống Xuyên Trúc càng ít gặp nhau.

Tôi bận ôn nghệ thuật, anh bận thi đấu.

Đôi khi tình cờ gặp ở căng tin, từ xa đã thấy quầng thâm dưới mắt Tống Xuyên Trúc.

Mẹ m/ua cho tôi chiếc máy ảnh mới, chất lượng tốt hơn hẳn.

Hôm đó ăn cơm xong, hai đứa cùng về phòng học, tôi cố ý đi chậm lại: "Tống Xuyên Trúc."

Tôi gọi anh.

Anh quay đầu lại, vẻ mặt ngơ ngác.

Và khoảnh khắc ấy đã bị tôi đóng khung vĩnh viễn.

"Đáng yêu quá." Tôi thầm nghĩ, nhưng khi ấy không đủ can đảm để nói ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
4 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Trì Phong Chương 14
11 Làm Kịch Chương 10
12 Mộ Đế Vương Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi Lớp đào tạo tiểu thư kết thúc, tôi và ân nhân đường mật chia tay

Chương 6
Khi đăng ký khóa đào tạo quý cô, họ cam kết thành thạo, một tháng nắm bắt đàn ông, một năm gả vào gia tộc giàu có. Thế nhưng tôi và Lục Cảnh Tu bên nhau năm năm, vẫn chẳng đợi được lời cầu hôn của anh. Đến ngày cuối cùng tốt nghiệp khóa học, tôi quyết định liều mình cầu hôn trước. Nhưng lại nghe trộm được anh nói chuyện điện thoại với bạn: "Cô ta à, chỉ là gái mưu lợi thôi." "Chơi đùa thì được, chứ thật sự đón về dinh, chẳng phải thành trò cười cho thiên hạ?" Tôi siết chặt chiếc hộp nhẫn kim cương trong túi áo khoác, lùi lại hai bước. Bỗng nhớ đến lời cuối giảng viên dặn trên lớp: "Các cô gái, nếu không đạt được kết quả như ý." "Đừng cố quá, kịp thời cắt lỗ." "Tuổi trẻ mà, quý giá lắm đấy."
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
0
EO