Tôi vui sướng đ/á chân liên hồi, vội vàng rút tiền nhét vào thắt lưng chàng trai 6 múi đứng trước mặt. Bàn tay vừa chạm vào cơ bụng săn chắc.

Anh chàng sửng người, đưa tay ngăn tôi lại.

Trên sàn diễn, bộ dạng anh ta như gà công nghiệp bị tôi ép phải tiếp khách.

"Lần đầu hả em trai?"

Tôi tỏ ra thấu tình đạt lý, an ủi: "Chị sẽ nhẹ tay thôi mà."

Đám bạn thân bên cạnh đã kéo trai đẹp nhảy múa quấn quýt, nửa bài nhảy đã xong.

Còn anh chàng này vẫn đứng cách tôi cả mét.

Hơi men nồng lên, tôi bất mãn: "Tiền không đủ à?"

"Chị đây giàu lắm!" Tôi túm lấy thắt lưng kéo ập người vào, lại nhét thêm mấy tờ, tay không quên sờ soạng cơ bụng: "Nhảy cho chị xem!!!"

Vừa dứt lời.

Đèn sân khấu bật sáng trưng.

"Tất cả ngồi xổm!"

"Không được cử động!"

"Dẫn hết về đồn!"

Giọng nói trầm ấm đầy uy quyền vang lên từ loa.

Tôi tỉnh rư/ợu ngay lập tức.

Cách... cách...

"Bắt quả tang."

"Thu dọn hiện trường!"

Anh chàng trước mặt l/ột khẩu trang, đội mũ lưỡi trai lên đầu tôi, cúi người khoác áo sơ mi cho tôi.

Keng... hai chiếc vòng bạc đeo vào tay tôi nhẹ nhàng.

"Tô Nữ, còn muốn nhảy nữa không?"

Trời ơi! Hot boy mẫu đẹp sao biến thành Giang Tự rồi?

Giang Tự sa cơ thành gà công nghiệp rồi hả?

8

Căn phòng thẩm vấn quen thuộc, con người quen thuộc.

Chu cảnh sát cười híp mắt chào: "Chị dâu, duyên phận thật đấy, lại gặp nhau rồi."

"Em với anh Giang body đẹp lắm nhỉ?"

Tôi ngửa mặt than trời, nỗi buồn của người đời sao khác biệt thế.

Một ngày hai đêm, chỉ tốn 12 tiếng, được tặng kèm hai đôi vòng tay bạc.

Giang Tự mặt xám ngoét.

Lời chất vấn y chang đêm qua:

"Tô Nữ, 24 tuổi, đ/ộc thân, nhà ở..."

Hai chữ "đ/ộc thân" được anh ta nghiến ra từ kẽ răng.

Nghe mà rợn tóc gáy.

"Khai thật thì khoan hồng, chống đối sẽ nghiêm trị!"

Tôi nghiêng đầu liếc xuống chỗ hiểm.

Khóe mắt anh ta gi/ật liên hồi.

"Tô Nữ, ngồi thẳng lên!"

Tôi cũng muốn ngồi thẳng đấy, nhưng người mềm nhũn, cứ tuột dần khỏi ghế.

Thuộc lòng kịch bản, tôi bắt đầu:

"Bạn thân thất tình, dẫn em đi giải tỏa."

"Giải tỏa kiểu gì mà vào quán bar?"

"Luật nào cấm giải tỏa ở bar?"

Giang Tự mặt càng lúc càng đen, giọng tôi cũng nhỏ dần.

Sao lại phải sợ nhỉ?

Tôi vươn vai đứng thẳng, quên mất hôm nay mặc váy hai dây hở vai.

"Cảnh sát Giang chơi còn gắt hơn em, anh không lên sân khấu nhảy múa quyến rũ thì em đã không dúi tiền vào thắt lưng?"

"Đi chơi phải biết luật, em không làm gì x/ấu, sao không được tìm niềm vui?"

Rắc...!

Giang Tự bẻ g/ãy bút.

Tôi run cầm cập.

Men rư/ợu vào là đ/âm liều, mắt láo liên đảo quanh người anh:

"Gặp lại người quen, anh trả tiền cho em đi."

"Đã quen nhau rồi còn tính tiền làm gì."

"Sờ có mấy cái mà gi/ận, không thì... anh sờ lại em vậy?"

Giang Tự gi/ận sôi m/áu, nắm đ/ấm bóp răng rắc.

"Muốn ở lại đây vài ngày à?"

Chu Xuyên bên cạnh bụm miệng cười.

"Đội trưởng, chị..."

Giang Tự liếc lạnh.

Chu Xuyên vội sửa: "Cô Tô, tình hình đã rõ, không liên quan giao dịch bất hợp pháp."

Giang Tự lật hồ sơ, mắt nheo lại.

Chu Xuyên dò hỏi: "Vậy cô Tô về được chưa?"

Rồi ra hiệu bảo tôi đi nhanh.

Giang Tự ngồi im, mắt lạnh như tiền.

Tôi vẫn canh cánh chuyện tiền nong.

Liều mạng chồm lên bàn, hai tay bưng mặt Giang Tự, hôn đá/nh chụt lên môi:

"Cảnh sát Giang ơi~"

Khóe mắt anh ta đỏ ngầu.

"Hay là... em phải tự tay mò tiền trong quần anh ra?"

Anh ta nhanh như c/ắt đắp áo lên người tôi, một tay ôm eo bế tôi ra ngoài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
8 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm