Giữa Rừng Sâu Thẳm Gặp Em

Chương 10

29/08/2025 09:23

Ta vẫn nghĩ, thế tử ngốc nghếch kia, làm sao hiểu được thế nào là thích? Thế nhưng, thế tử nhíu mày, nói: "Người khác gọi ta là kẻ ngốc, không được. Nhưng Lâm Nguyệt gọi, thì được!"

Ta khẽ mỉm cười.

Đúng vậy, đó chính là sự thiên vị.

Bởi thế, ta quyết định một lần thay chàng làm chủ, thành tựu mối nhân duyên này.

Ta biết Lâm Nguyệt thích chàng.

Ánh mắt cô gái nhỏ mỗi lần trông thấy thế tử, giấu sao khỏi lộ.

Ta nghĩ, dù thế tử cả đời ngây dại, ít nhất cũng có người bầu bạn, thậm chí nối dõi tông đường.

Nhưng trời không chiều lòng người, khi ta tìm được thần y, thế tử ngã núi lại nhờ họa đắc phúc.

Ta tưởng chàng sẽ ruồng bỏ Lâm Nguyệt.

Ta để lại cho nàng nhiều bạc lạng, coi như bù đắp.

Ấy vậy mà sau khi hồi kinh, có ngày thế tử mang về một hộp bánh đậu xanh.

Chàng nhìn hộp bánh hồi lâu, chợt thốt: "Ta thích nhất hạt dẻ, còn nàng dâu... nàng ấy thích nhất bánh đậu xanh."

Ta kinh ngạc, dường như chàng đã nhớ lại.

Thế tử nắm quyền Vũ Dương Hầu phủ, dẹp yên bọn tiểu thiếp.

Nhưng chàng cũng từ chối ân điển của Bệ hạ muốn ban hôn sự.

Thậm chí khi biết Lâm Nguyệt có th/ai, chàng tự mình cầu thỉnh Ngự y Lưu, lại xin Bệ hạ để nữ y sĩ duy nhất trong cung về phụng dưỡng vợ hiền phương xa.

Đến khi Ngự y Lưu hồi kinh bẩm báo: "Lâm Nguyệt tưởng chàng phụ nàng, lại nói không sao vì nàng cũng chẳng cần chàng nữa", thế tử không thể ngồi yên.

Hôm sau, chàng dẫn theo Ngự y Lưu, bỏ cả tết nhất, gấp rút lên đường tìm Lâm Nguyệt.

Điện hạ thấy chưa?

Thế tử đã trưởng thành, biết yêu thương người rồi.

32 NGOẠI TRUYỆN TIÊU THÂM - HỒI 1

Ba năm qua tựa cơn á/c mộng.

Tỉnh giấc, mẫu thân đã tạ thế, ta còn có vợ.

Lòng hoang mang, ta dặn Hoài Thúc sớm ngày hồi kinh.

Giá đừng liếc nhìn nàng lúc ấy, có lẽ đêm ngày đã không vương vấn bóng hình tiểu nương mắt lệ mờ sương?

Nàng gọi ta: "Thâm nhi."

Nàng dặn: "Lần này đi, cốt giữ mình."

Trong câu nói ấy, ta ngỡ nàng đã quyết định điều gì.

Nhưng ta chẳng suy xét.

Vén rèm xe ngựa, ta không nhịn được ngoái nhìn.

Trong đôi mắt ấy, ta thấy đ/au thương cùng quyết liệt.

Lúc ấy, lòng dự cảm bất an, sao nàng không níu kéo, khiến ta thấy trống trải...

Suýt nữa đã thốt lời đưa nàng cùng đi.

Nhưng thuở mẫu thân tại thế, ta còn chẳng tránh được họa ki/ếm đ/ao. Nàng vốn ngoại nhân, hà tất để nàng lao vào vòng nguy hiểm?

Nghiến răng buông rèm xuống.

Hồi kinh ngày đêm bận rộn.

Thế nhưng mỗi đêm nằm thao thức, hình bóng Lâm Nguyệt cứ hiện về.

Nhớ lúc ta hỏi nàng là ai, nàng kinh ngạc đá/nh rơi bát.

Nhớ ánh mắt tủi thân khi ta quên nàng.

Nhớ khoảnh khắc tiễn biệt đẫm lệ.

Lòng dạ bồi hồi khó tả.

Nhưng ta cũng chẳng hiểu, tình cảm này là gì?

Sau này, thị vệ bí mật báo tin nàng có th/ai.

Ta vừa ngỡ ngàng, vừa mừng không tên.

Nơi thôn dã nghèo khó, nàng một thân một mình khiến ta lo lắng.

Nhưng hiện tại không thể về được.

Nàng mang th/ai, đường xá xa xôi khó nhọc.

Ta cầu khẩn Ngự y Lưu thay ta chăm sóc nàng.

33 NGOẠI TRUYỆN TIÊU THÂM - HỒI 2

Trước tết, Ngự y Lưu về kinh.

Biết ta canh cánh nỗi niềm, bà tìm đến ngay.

Nhưng bà nói Lâm Nguyệt bảo: "Cha đứa bé đã ch*t."

Ta sững sờ.

Qua lời kể tiếp theo, ta hiểu vì sao nàng nói thế.

Nàng nghĩ ta bỏ nàng.

Nàng nói: "Không sao, em cũng không cần anh nữa."

Chợt nhớ cảnh hai ta ngồi bờ sông, nàng nói: "Tim anh đ/ập nhanh, chứng tỏ anh thích em."

"Anh nhớ kỹ, tim anh chỉ được vì em mà đ/ập nhanh!"

Phải chăng vì ta phụ ước, nên nàng chán gh/ét?

Lòng hoảng hốt không nguôi.

Không thể đợi hết tết, sáng mai ta đã khẩn khoản Ngự y Lưu cùng lên đường.

May thay, nếu về muộn hơn, có lẽ ta đã vĩnh viễn mất nàng.

Ngự y Lưu vốn giỏi nghề đỡ đẻ cho cung tần.

Nhờ có bà, mẹ con nàng qua cơn nguy kịch.

Nhưng khi Lâm Nguyệt dần mê man, ta gào thét, vỗ nhẹ má nàng.

Nàng tỉnh lại, khóc thút thít gọi: "Thâm nhi..."

Khoảnh khắc ấy, ta hiểu ra: Yêu một người không nằm ở ký ức, mà ở sâu thẳm tim gan, trong từng giọt m/áu.

Dù quên hết, trái tim vẫn nhớ cách yêu thương.

Yêu nhiều lắm...

- HẾT -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NUÔI ALPHA NGỐC ĐẾN MANG THAI, HẮN KHÔI PHỤC TRÍ NHỚ LIỀN ĐÁ TÔI

8
Tôi là một Beta nghèo rớt mồng tơi, chẳng được học hành đến nơi đến chốn, quanh năm chỉ biết cắm đầu làm việc kiếm sống. Bên cạnh tôi còn có một người bạn đời Alpha đầu óc không được bình thường, nhưng bù lại ngoại hình rất khá. Tên ngốc ấy chẳng biết kiếm tiền, làm việc gì cũng vụng về, đã vậy còn ăn khỏe đến mức đáng sợ. Một mình hắn có thể ăn hết khẩu phần của hai ba người, từ miếng cơm, manh áo cho đến chỗ ngủ, tất cả đều dựa vào tôi nuôi. Thế mà sau khi tôi mang thai, hắn lại tình cờ khôi phục trí thông minh cùng toàn bộ ký ức đã mất. Tên Alpha ngốc nghếch ngày nào cứ bám lấy tôi như chó con, cuối cùng trở về thân phận thật sự của mình, trở thành thiếu gia hào môn cao cao tại thượng. Chú chó ngoan từng quấn lấy chân tôi, ngày ngày chờ tôi tan làm về nấu cơm, chỉ sau một đêm đã biến thành một người lạnh lùng, kiêu ngạo đến xa lạ.
Boys Love
0
Ôn Chúc Chương 14