Trước mắt người đàn ông đẹp không tưởng này chính là Cảnh Du. Vừa lúc bố mẹ Cảnh đi khỏi, anh ta đã tới.

Quả nhiên là cậu ấm bướng bỉnh đòi vào làng giải trí dù gia đình phản đối, 8 năm trời kiên quyết không lùi bước.

"Đây hẳn là Tiểu Ức? Anh thường nghe A Hằng nhắc đến em."

"Chào anh!"

"Tiểu Ức có thần tượng nào không? Muốn ăn cơm với ai cứ nói, anh lo hết."

"Anh chưa ăn bánh kem nhỉ? Nào mình cùng đi." Cảnh Hằng cười đẩy anh trai đi.

Tôi vội vàng theo sau.

"Người bên cạnh Cảnh nhị là ai thế?"

"Ồ, để ý rồi à?"

"Cô ta à, con gái Trình Bách Vạn. Khuyên anh đừng mơ nữa, nhà họ Trình giấu kín cô ấy lắm. Gần đây có tin đồn kết thông gia với nhà họ Cảnh, mọi người mới biết Trình gia có cô con gái lớn thế này."

"Bảo sao trước giờ không nghe nói."

Chu Mục đăm chiêu nhìn Trình Ức.

Tôi rùng mình, sao lại có cảm giác bất an thế này.

Kỳ nghỉ kết thúc, tôi tiếp tục cuộc sống lười biếng. Đường Vãn cuối cùng cũng quay về bên tôi. Tống Quyết bắt đầu đi thực tập, không còn thời gian rảnh rỗi bám theo cô ấy nữa.

Chỉ còn hai đứa chúng tôi nương tựa nhau như trẻ mồ côi.

Hôm nay tan học sớm, Cảnh Hằng bảo tôi tới công ty đợi anh tan làm rồi cùng đi ăn đồ Pháp. Tôi chuẩn bị xong xuôi từ sớm.

Quên mất, tôi lại đổi xe mới.

Dạo trước giúp tiểu cửu cửu vài ý kiến, ông ấy nhất định phải tặng quà cảm ơn. Không nhận không được.

Chỉ tiếc màu xe không hợp ý, hôm sau tôi đem đi đổi màu.

Chiếc Land Rover màu hồng phấn lao vút trên phố, tôi biết mình chính là nhân vật sáng giá nhất con phố này.

Lần đầu tới công ty nhà họ Cảnh, sau khi báo tên, lễ tân liền mở thang máy cho tôi lên.

Đang định vào trang điểm lại thì nghe hai cô gái vừa nói chuyện vừa đẩy cửa toilet.

"Cái Mạnh Trĩ đó nhìn đúng thể loại trà xanh!"

"Cô nói khẽ thôi, lỡ có người nghe thấy."

"Nghe thấy thì sao? Tôi sợ nó à? Bộ dạng thanh cao nhưng quay lưng đã cư/ớp dự án của Tiểu Đổng."

"Ai chả biết Cảnh Hằng là người thừa kế Tập đoàn Cảnh Thái, chỉ xuống đây tập sự. Mỗi mình nó hăm hở đi góp ý."

"Biết làm sao, nó đúng là có năng lực mà."

Họ phát hiện ra tôi, vội im bặt giả vờ vào toilet.

Đúng là toilet công ty mới là chiến trường hóng hớt số một.

"Tiểu Ức, em tới rồi à."

Cảnh Hằng vừa thấy tôi đã vội ra đón vào văn phòng.

"Ai thế nhỉ? Chưa thấy bao giờ."

"Không lẽ là bạn gái?"

"Giám đốc Cảnh có bạn gái rồi, mộng đại gia của tôi tan tành rồi."

"Trông còn trẻ lắm, nhưng xinh thật."

"Này Mạnh Trĩ, hôm trước cô với Lão Chu đi dự tiệc sinh nhật, kể bọn tôi nghe đi."

"Tôi còn phải giao tài liệu." Mạnh Trĩ mỉm cười đứng dậy từ chối.

"Lão Chu kể đi!"

...

Cảnh Hằng nói cần thêm chút thời gian, bảo tôi tự nhiên.

"Sao anh còn dùng bình giữ nhiệt thế này?" Tôi nhìn chiếc bình lạc điệu trên bàn.

Tiếng gõ cửa vang lên.

"Vào đi."

"Giám đốc, đây là báo cáo đã kiểm tra, nếu không có vấn đề xin ký x/á/c nhận ở góc phải." Mạnh Trĩ đặt tập tài liệu lên bàn.

"Ừ, làm tốt lắm." Cảnh Hằng lật giở hồ sơ.

"Còn việc gì nữa?" Thấy cô ta chưa đi, Cảnh Hằng ngẩng đầu hỏi.

"Có tài liệu gấp, tối nay có nên để mọi người tăng ca không..."

"Tôi tối nay có việc rồi, để mai giải quyết sau." Cảnh Hằng nghĩ đã một tháng chưa đi chơi với tôi, hôm nay tôi tới tận nơi mà còn làm thêm giờ thì uổng công em đến. Anh từ chối thẳng thừng.

Khi Mạnh Trĩ đi rồi, tôi cũng quên bẵng chuyện bình giữ nhiệt.

Cảnh Hằng cười nói để tôi đợi lâu rồi.

Mạnh Trĩ cầm bình nước uống, tôi vô tình nhìn sang.

Hai chúng tôi chạm mắt, cô ta mỉm cười gật đầu chào. Tôi đáp lễ xã giao.

Chưa kịp quay đi, tôi chợt nhận ra chiếc bình hồng phấn in hình gấu trên tay cô ta.

Rõ ràng là một cặp với chiếc bình xanh của Cảnh Hằng.

Cảnh Hằng nói lâu rồi chưa trò chuyện thân mật, nhất định bắt tôi đi chung xe. Xe tôi sẽ nhờ tài xế đưa về căn hộ tối.

Vừa lên ghế phụ, tôi đã thấy túi thơm hình thỏ lấp lánh đung đưa dưới gương chiếu hậu.

Thấy tôi để ý, Cảnh Hằng thoáng luống cuống.

"Cấp dưới tặng nói là giúp tỉnh táo, anh thấy thơm nên treo lên."

"Anh không cần giải thích với em." Tôi gằn giọng quay mặt đi.

Cảnh Hằng há hốc miệng rồi lại đành ngậm hờ.

Bữa tối chán ngắt, mọi chủ đề đều sớm cạn lời. Tôi cúi mặt ăn món tráng miệng cuối cùng, vị đắng nhẹ của socola lan tỏa nơi đầu lưỡi.

"Dạo này ở trường thế nào?"

"Vẫn thế."

"Anh mới đi công tác ở D thị, đây là quà cho em."

"Anh tự chọn à?"

Trong túi là mỹ phẩm, nghĩ cảnh Cảnh Hằng đi chọn đồ trang điểm cho mình, lòng tôi bỗng vui hẳn. Giá ngẩng mặt lên, tôi đã thấy vẻ ngập ngừng của anh. Tối về căn hộ, chúng tôi lại rôm rả như xưa. Lúc chia tay dưới chung cư, cả hai đều lưu luyến. Cảnh Hằng đứng dưới nhìn theo tôi lên lầu.

Thấy đèn phòng tôi bật sáng, anh chụp lại bức ảnh. Tôi thò đầu qua cửa sổ gọi điện.

"Mong em sớm tốt nghiệp quá." Cảnh Hằng dựa đầu vào xe ngước nhìn, tôi không rõ mặt anh nhưng chắc chắn anh đang cười.

"Sao thế?"

"Em tốt nghiệp thì anh cũng tiếp quản công ty rồi. Lúc đó... em có muốn làm bà chủ không?"

"Em không thích làm bà chủ, em muốn làm ông chủ cơ."

"Được được, vậy anh sẽ làm bà chủ vậy."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
148.83 K
2 Biến thái Chương 11
3 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
4 Bình an vô sự Chương 7
5 Nữ Vượn Chương 7
7 Đứa trẻ già Chương 15
8 Thanh Huy tái lâm Chương 18
11 Kỳ Uất Chương 7
12 Đại Mộng Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tuyết Lục

Chương 8
Gia tộc họ Tạ đến nhà thối hôn, đưa ra hai phương án. Hoặc ta cùng Đại lang quân hủy hôn ước, từ nay trai dựng vợ gái gả chồng, không dính dáng gì nhau. Hoặc đổi hôn, ta gả cho Nhị lang quân, vẫn là dâu nhà họ Tạ. Đại lang quân là bậc long phượng trong thiên hạ, đi công cán lập đại công. Sau khi hồi kinh, liền có thể vào Hàn Lâm Viện, thân phận cô nữ của ta đã không xứng với ngài. Nhị lang quân là thứ tử trong nhà, tuy không bằng huynh trưởng nhưng cũng có học thức. Họ đoán chắc ta sẽ đồng ý đổi hôn, dù sao lời đàm tiếu thiên hạ ai chịu nổi, huống chi Nhị lang quân còn phong thái hơn người. Nhưng liên can gì đến ta? Ta chỉ bình thản nói: "Thế ra, đây là ý của Đại lang quân?" "Đúng! Đại lang quân có nói, thời thế đổi thay, cô nàng thông minh hẳn biết lượng sức." Về sau, ta nhập cung làm nữ quan. Gia tộc họ Tạ sắp bị trị tội. Tạ Đại lang quân quỳ trước cung môn, cầu ta truyền một lời. Ánh mắt không buồn không vui đậu trên người hắn, ta khẽ thốt: "Ngài từng dạy ta phải biết thời thế, ta khắc cốt ghi tâm, chẳng dám quên."
Cổ trang
Nữ Cường
Tình cảm
1