Tận Thế Một Lần Nữa

Chương 11

31/08/2025 13:36

Nhưng chuyện tồi tệ vẫn xảy ra, đó là một buổi trưa ấm áp.

Chiếc xe quân sự quen thuộc lại đậu dưới chân tòa nhà chúng tôi. Lũ khốn kiếp lần trước lại leo lên lầu.

Chỉ một lát sau, tiếng đ/ập cửa dưới lầu và những lời khiêu khích của chúng vang lên. Dạo này trời lạnh, lũ thây m/a cũng biến đâu mất hết, khiến bọn chúng càng ngang ngược.

Cả nhà tôi dán mắt vào màn hình giám sát. Đột nhiên, bọn chúng lấy th/uốc n/ổ ra, nói sẽ cho n/ổ tung cánh cửa. Tim tôi thắt lại.

Chúng thực sự có th/uốc n/ổ! Dù là cửa chống đạn chống ch/áy, nhưng sức công phá của th/uốc n/ổ cực mạnh, không chỉ phá cửa mà phá cả tòa nhà cũng dễ như trở bàn tay.

Một tiếng n/ổ 'ầm' vang lên, tường lầu chúng tôi rung chuyển. Hình ảnh giám sát tầng dưới tối đen, có lẽ camera đã bị n/ổ bật ra.

Tôi và bố mẹ áp tai vào cửa nghe ngóng. Bọn chúng vào nhà tôi hò reo, lục soát khắp các phòng không thấy ai, bèn bàn nhau ở lại đây.

Những ngày tiếp theo, cả nhà luân phiên canh giữ màn hình giám sát và lắng nghe động tĩnh dưới lầu. Bọn chúng dùng tủ chắn cánh cửa bị n/ổ tung, sống thoải mái ở tầng dưới.

Căn phòng cưới bố mẹ trang trí cho tôi, chưa kịp dùng đã bị lũ sâu bọ này chiếm đóng. Lòng tôi đầy uất ức.

Mấy hôm nay nhà không dám nấu nướng, sợ gây tiếng động. Nhưng dù cẩn thận tới đâu, nguy hiểm vẫn ập tới.

Đêm đó khi tôi đang trực, cửa thoát hiểm tầng 20 bị đ/ập rầm rầm. Cả nhà tỉnh giấc. Cố Lâm đã chuẩn bị vũ khí phòng thân ở cửa, mọi người cầm vũ khí sẵn sàng.

Cuối cùng kẻ đó bỏ đi, nhưng cả bốn chúng tôi thức trắng đêm. Rõ ràng bị phát hiện chỉ là vấn đề thời gian.

Từ khi lũ người đó tới ở dưới lầu, Cố Lâm càng trầm mặc, suốt ngày ở trong phòng.

Trưa ngày thứ ba, cửa thoát hiểm tầng 20 bị phá. Lũ chúng tập trung trước cửa nhà tôi.

Qua camera, chúng tôi thấy bộ mặt hung á/c của chúng, tay chân khua khoắng muốn phá cửa.

'Đại ca, hôm trước em đã thấy tầng này khả nghi. Dù có giấy cho thuê dán tường, nhưng không có người sao lại khóa ch/ặt thế?'

'Mày khôn đấy! Hôm nay nếu thu hoạch lớn, mày được chọn trước.'

'Nếu có gái đẹp thì đúng là trúng số...'

Nghe những lời bẩn thỉu đó, tim chúng tôi đ/ập thình thịch theo từng nhát búa đ/ập cửa.

Cố Lâm ra hiệu. Tôi mở cánh cửa sổ đóng kín nhiều tháng, mùi th/ối r/ữa xộc vào khiến buồn nôn.

Theo kế hoạch, tôi dùng drone dẫn thây m/a tới đe dọa bọn chúng. Nhưng khi phóng drone ra, hình ảnh truyền về khiến tay tôi run bần bật, tuyệt vọng trào dâng.

Cố Lâm chờ mãi không thấy tôi quay lại. Trong khi bọn chúng bàn dùng th/uốc n/ổ như lần trước, bố mẹ bảo cậu ấy sang xem tôi thế nào.

Cố Lâm tới, nhìn từ biểu cảm kinh ngạc của tôi tới màn hình drone, gương mặt lạnh lùng nghiêm trọng.

Trên drone, vô số thây m/a tụ tập thành dòng lũ, đang tiến về phía chúng tôi. Không biết do trời ấm lên hay vụ n/ổ mấy hôm trước thu hút chúng, nhưng cơn lũ x/ác sống đang hướng thẳng về khu chúng tôi.

Với tốc độ đó, ước chừng nửa tiếng nữa sẽ tới. Trong khi bọn ngoài cửa chuẩn bị th/uốc n/ổ, Cố Lâm mở cửa.

Tiếng mở cửa khiến chúng kinh ngạc, đặt th/uốc n/ổ xuống. Dù mở cửa chống đạn ngoài, nhưng trước đó bố tôi lắp thêm cửa sắt rỗng, giữa hai bên vẫn cách một lớp.

Tên đầu sỏ chĩa sú/ng vào chúng tôi, yêu cầu mở cửa. Cố Lâm thương lượng chỉ cho hắn ta vào một mình, hoặc cùng ch*t.

Bởi trong tay Cố Lâm là th/uốc n/ổ cậu nghiên c/ứu suốt thời gian qua. Tôi không ngờ cậu ấy biết chế tạo th/uốc n/ổ, hóa ra những ghi chép trong phòng tôi là công thức chế tạo? Tôi càng thán phục cậu ấy hơn.

'Lượng th/uốc n/ổ này cộng với đống của các người ngoài kia, đủ để tất cả cùng ch*t trong tòa nhà này.'

Giọng điệu kiên định của Cố Lâm khiến bọn chúng kh/iếp s/ợ. Sau thương lượng, tên đầu sỏ dẫn tay chân biết chế th/uốc n/ổ vào. Tên này kiểm tra x/ác nhận th/uốc n/ổ thật rồi rút lui.

Có lẽ thấy gia đình tôi không có võ lực, chỉ mỗi Cố Lâm đàn ông nên chúng không sợ. Tên đầu sỏ đi vòng quanh phòng, tỏ ra hài lòng với kho dự trữ đủ dùng cả năm.

Cuối cùng hắn nhìn tôi, bộ mặt phệ núng nính đầy d/âm ô: 'Các người muốn đi thì đi, để con bé này lại.'

Cố Lâm và bố mẹ tôi đồng thanh: 'Không đời nào!'

Tên đầu sỏ xoa sú/ng, ánh mắt sát khí ngút trời. Cố Lâm lạnh lùng nói: 'Thiếu một trong bốn người chúng tôi là không xong. Hoặc cùng ch*t, hoặc để chúng tôi đi. Toàn bộ đồ đạc thuộc về các người.'

Hắn tức gi/ận nhưng biết gặp phải đối thủ cứng. Chỉ riêng th/uốc n/ổ của Cố Lâm đã đủ phá hủy cả tòa nhà. Thời gian không chờ đợi ai. Lũ thây m/a sắp tới nơi.

Bố tôi lên tiếng hòa giải: 'Cháu trẻ à, đồ đạc này đủ các cháu dùng lâu đấy. Không phải ra ngoài chịu đói rét. Trong phòng kia còn mấy bình gas. Nếu n/ổ thật thì xươ/ng cốt cũng chẳng còn. Các cháu vất vả bao lâu, đừng ch*t bởi chính đồng loại. Thả gia đình bốn người chúng tôi đi, tất cả đều thuộc về các cháu. Tôi chỉ có một đứa con gái báu bối, nếu nó ở lại thì thà ch*t cả nhà còn hơn. Bọn già chúng tôi cũng chẳng sống được bao lâu nữa, đúng không?'

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
7 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm