Những quả đạn pháo không ngừng n/ổ tung giữa đám x/ác sống. Dù bị tấn công, chúng vốn đông đúc lại không cảm nhận được đ/au đớn nên vẫn ào ào tiến lên như thủy triều.

Khoảng cách giữa lũ x/ác sống và chúng tôi ngày càng thu hẹp. Mùi m/áu tanh nồng từ đống x/ác rá/ch tươm sau vụ n/ổ ở cổng đã kí/ch th/ích bản năng của chúng, cả h/ồn m/a đen ngòm đều trở nên đi/ên cuồ/ng.

Thề có trời, tôi chưa từng thấy cảnh tượng k/inh h/oàng nào như đám x/ác sống ùn ùn xông tới tựa sóng thần này.

Anh Tư hốt hoảng chạy vội lên lầu hai. Nhìn đôi chân run lẩy bẩy như máy lên dây cót của hắn, đủ biết nỗi kh/iếp s/ợ đã ngấm tận xươ/ng tủy.

Lũ q/uỷ đói truyền thống trong sân cắn x/é đi/ên lo/ạn. Vài con còn chui qua cửa vỡ lẻn vào bên trong biệt thự.

Những cánh cửa thông thường trong nhà chẳng khác nào tờ giấy trước nanh vuốt x/ác sống. Chẳng mấy chốc, vài con đã đá/nh hơi được mùi người mà xông vào thư phòng.

Anh Tư giương sú/ng lên đề phòng. Ban đầu hắn còn b/ắn hạ được vài con, nhưng tiếng động ngày càng lớn đã thu hút thêm vô số x/ác sống. Chưa đầy hai phút, hắn đã bị vây khốn.

Một con x/ác sống cắn ch/ặt vào tay hắn. Tiếng thét thảm thiết vang lên khi cổ họng hắn bị con khác đớp trúng. M/áu tươi xối xả, cả đám q/uỷ đói xô đến tranh cắn.

Hình ảnh Anh Tư biến mất trong biển người ch*t gào thét, chỉ còn lại những bộ mặt q/uỷ dị chen chúc như đàn kiến cỏ.

Ầm!

Đạn pháo n/ổ giữa sân.

Ầm!

Một quả khác rơi trúng mái nhà.

Tôi kinh hãi nhìn màn hình giám sát. May thay, công ty trang trí không làm ăn gian dối - những tấm kính chống đạn vẫn trụ vững.

Mái nhà chỉ rơi lả tả vài mảng vữa, vẫn nguyên vẹn nhô lên như ngọn hải đăng giữa bão tố.

Ầm!

Nhưng chính quyền vẫn không buông tha. Quả đạn tiếp theo đáp trúng đúng chỗ khe hở trên mái.

Cả tầng thượng bị bật tung trong tiếng n/ổ long trời. Toàn bộ biệt thự rung chuyển dữ dội, bắt đầu sụp đổ từ tầng ba.

Màn hình giám sát tối om trong nháy mắt.

Tôi trùm chăn kín đầu, ôm ch/ặt túi vải đen thì thầm cầu nguyện. Thứ đất đai kỳ lạ này đã tự tìm đến mình, ắt hẳn vận may sẽ giúp ta vượt qua kiếp nạn.

Tiếng đạn pháo như n/ổ ngay bên tai. Tôi co ro ôm lấy bản thân, không biết đã trôi qua bao lâu - một khắc hay cả thế kỷ?

Dần dà, tiếng n/ổ ngưng hẳn. Tiếng gào rú x/ác sống cũng nhỏ dần như tiếng muỗi vo ve.

Tôi hé mắt nhìn qua khe chăn. Ánh đèn sợi đ/ốt vẫn tỏa sáng dịu dàng.

Hóa ra ta đã thắng cuộc cá cược sinh tử!

Phấn khích bật dậy, tôi chạy một vòng kiểm tra cả ba tầng hầm. Điện vẫn có, nước vẫn chảy. Có lẽ những mảnh kính vỡ từ biệt thự đã đóng vai áo giáp, chặn đứng sức công phá của bom đạn.

Ngoài việc mất kết nối camera ngoại vi, cuộc sống trong hang thỏ của tôi chẳng hề suy suyển.

Nhìn túi vải đen trên tay, nụ cười nở trên môi. Giờ đây ba ngày một lần lại được thưởng thức rau quả tươi ngon - còn gì tuyệt vời hơn?

Bắt chước Anh Tư, tôi gieo những hạt giống dưa chuột đầu tiên. Ba ngày sau, món mì lạnh Sprite theo công thức của thầy Hoàng Lôi đã ngon hơn gấp bội nhờ sợi dưa giòn tan.

Ba ngày kế tiếp, trứng gà ta xào cà chua thơm phức. Đàn gà mái của tôi cũng đẻ trứng ngày càng nhiều.

Rồi đến lượt đậu đũa, dâu tây, khoai tây, khoai lang... Hóa ra trong túi hạt giống kia chứa đủ loại rau củ, thỏa mãn cái miệng háu ăn của tôi.

Chẳng biết bên ngoài giờ ra sao, nhưng mỗi ngày của tôi trôi qua trong niềm vui đơn thuần: chơi game, đọc sách, ngâm bồn, chạy bộ, nấu nướng. Tôi tin khi lần tới những chiếc drone mang loa phát thanh quay lại, cũng là lúc nhân loại vượt qua thảm họa. Và tôi nhất định sẽ sống sót đến ngày đó.

Thôi, đến giờ đi nướng th!t rồi. Rau sống cuộn th!t nướng cùng ly bia mát lạnh - tuyệt cú mèo!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
7 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm