Hoa mắt trong chốc lát, tôi lại bị vòng tay ấm áp kia ôm ch/ặt.

Trưa hôm sau, Bạch Vũ thẳng tay kéo rèm cửa, ánh nắng chói chang khiến tôi nhíu mày.

『Dậy đi.』

Hắn lạnh lùng nói, 『Đi xem cô đã làm chuyện tốt gì đi.』

Tôi trùm chăn kín đầu, định giả ch*t lấp li /ếm, nhưng ngay tích tắc sau, mông đã nhận một cái t/át đích đáng.

『Bạch Vũ!』

Tôi đ/au đến mức hét lên, chỉ muốn dành cho hắn một combo đ/ấm vào mặt.

Kiên nhẫn của hắn dường như cũng cạn kiệt, không nói hai lời trực tiếp lôi tôi ra khỏi chăn, vác lên vai đi xuống lầu.

Có lẽ vì quá buồn ngủ, tôi chỉ giãy giụa vài cái rồi ngoan ngoãn nằm im, sau đó cắn mạnh một cái vào vai hắn.

『A...』

『Thẩm Nguyệt, cô muốn ch*t.』

Dù tức gi/ận nhưng hắn vẫn nhẹ nhàng đặt tôi xuống, tôi ngáp một cái, vừa ngẩng đầu đã thấy con mèo mun to đùng đang chắn ở cửa.

『Kẻ buôn người đã mang đến cho cô rồi.』

Bạch Vũ khẽ nhếch cằm về phía con mèo, 『Nhìn cho rõ, con nhỏ không phải tôi bắt đâu.』

Tôi dụi mắt, đối diện với con mèo dữ tợn, chọn cách xin lỗi chân thành nhất -

Cúi gập người 90 độ suýt ngã sấp mặt, 『Xin lỗi.』

Con mèo kêu gào om sòm, có vẻ không chấp nhận, còn Bạch Vũ đứng xem kịch thì bật cười khành khạch.

『Con nhỏ đâu?』

Tôi kéo áo hắn, thì thào: 『Trả lại cho người ta mau.』

Dưới sự thúc giục của tôi, Bạch Vũ cực kỳ miễn cưỡng trả lại mèo con. Khi tiễn hai mẹ con mèo đi, hắn oán h/ận nhìn tôi:

『Thẩm Nguyệt, cô đã vứt bỏ nó.』

『Nó có mẹ mà.』

Tôi đảo mắt, 『Đây gọi là trả lại thứ vốn không thuộc về mình.』

Đang định quay vào ngủ nướng tiếp thì Bạch Vũ gọi gi/ật lại.

Hắn cúi đầu đầy thất vọng, dáng vẻ thuận theo khiến người ta thấy có chút đáng yêu.

『Tôi phải đi công tác một thời gian.』

『Rồi sao?』

『Trước khi tôi về nhà, cô đừng chạy lung tung.』

『Biết rồi.』

『Đợi tôi về.』

『Ừ.』

16.

Bạch Vũ ngày hôm đó, cũng giống như nụ cười trong đêm phố New York năm nào, khiến tôi lầm tưởng tình yêu giữa hoàng tử và cô bé lọ lem thực sự tồn tại.

Cho đến khi tôi nhận được tờ đơn ly hôn kia.

Phía dưới tờ đơn in đậm chữ ký của Bạch Vũ. Tôi nh/ốt mình trong phòng cả đêm, đến tảng sáng mới gọi điện cho hắn.

Máy bận, vẫn máy bận.

Gọi năm cuộc không thông, cuối cùng tôi cầm bút ký tên vào đơn, m/ua vé máy bay sớm nhất đến New York, thu dọn hành lý rồi lặng lẽ rời đi trong đêm tối.

Tôi trở về căn nhà từng ở tại New York, may mắn là bà chủ nhà vẫn nhớ tôi, ôm ch/ặt lấy tôi khi gặp mặt.

Cuộc sống bên Bạch Vũ tựa như giấc mơ dài, mộng tan rồi, tôi cũng phải trở về thế giới của riêng mình.

Sau ba ngày tắt máy, vừa mở lên đã thấy vô số tin nhắn ập đến, nhức cả đầu.

Dì Vương nhắn vài dòng hỏi thăm, ngoài ra còn có Hà Manh.

Tôi hít sâu, gọi video cho cô ấy.

『Alo...』

『Thẩm Nguyệt đồ con! Bỏ trốn cũng không báo tao một tiếng!』

Tôi nhăn mặt, đưa điện thoại ra xa.

『Không phải vừa mở máy sao!』

『Tao nói cho mà nghe, chồng mày đi/ên cuồ/ng tìm mày, gọi điện đến cả tao đây!』

『Hắn còn dọa, không nói chỗ mày ở sẽ thuê người xử tao!』

『Xạo.』

Tôi ngáp dài, ánh nắng ngoài cửa sổ thật dịu dàng.

『Bạch Vũ là thanh niên năm tốt, hắn sợ cả tàu lượn, làm sao dám xử chị? Cậu ta chỉ dọa chơi thôi, yên tâm đi~』

『Yên tâm?』

『Bây giờ cô ấy thật sự có thể yên tâm rồi.』

Tút tút -

Điện thoại đột ngột bị cúp. Tôi đờ đẫn tại chỗ, mãi mới hoàn h/ồn.

Người nói câu cuối lúc nãy, là Bạch Vũ...

Nghĩa là, Hà Manh con đũy này đã b/án đứng tôi!

Tôi tuyệt vọng nằm dài trên sofa, lúc này Hà Manh gửi tin nhắn.

Hà Manh: 『Bất đắc dĩ, đừng trách tao.』

Hà Manh: 『Nhân tiện thông báo, Bạch Vũ đang trên đường đến New York rồi.』

Tôi: 『Đồ chó!』

Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng tôi đưa ra kết luận:

Chạy không thoát nữa rồi, chi bằng đối mặt với bão tố, dùng sấm sét đ/ập tan bóng tối!

Mười hai tiếng sau, chuông cửa nhà tôi vang lên đúng giờ.

『Chào anh chồng cũ, lâu quá không gặp~!』

Tôi cười toe toét mở cửa. Bạch Vũ lúc này trông rất đ/áng s/ợ, khuôn mặt hiện rõ ý định 'ăn tươi nuốt sống' tôi.

『Cô gọi tôi là gì?』

Từng chữ từng chữ được hắn nghiến ra từ kẽ răng.

『Anh chồng cũ...』

Ầm -

Bạch Vũ đổ sầm vào người tôi. Tôi lảo đảo lùi mấy bước mới đứng vững.

『Bạch Vũ? Bạch Vũ!』

Tôi vỗ lưng hắn, 『Anh không trúng gió đấy chứ? Đừng hù em... Ự...』

Hắn khẽ nhấc mí mắt, bàn tay to đ/è ch/ặt lên miệng tôi, 『Im.』

『Tôi mệt, lát nữa sẽ tính sổ với cô.』

Sàn nhà cứng, hắn lại đ/è tôi lên tấm thảm, lưng và đầu đều bị tay hắn đỡ ch/ặt, hơi gai người nhưng ấm áp.

Trong buổi chiều tà yên ắng ấy, nửa vệt nắng cuối chiếu vào mắt phải tôi. Tôi cọ cọ vào cổ hắn, thì thầm:

『Ngủ ngon, Bạch Vũ.』

17.

Lúc tôi tỉnh dậy, trời đã tối mịt. Bạch Vũ vẫn đang ngủ, tôi dùng hết sức lực mới kéo được hắn vào phòng.

Tôi dựa vào sofa chợp mắt một lát, cảm thấy đói bụng.

Vừa bắt đầu rán trứng, sau lưng đã có cái đầu tựa vào.

『Đói à?』

Tôi hất chảo, hỏi khẽ.

Hắn lắc đầu, tóc mai lởm chởm cọ vào cổ gây ngứa.

『Cô định vứt bỏ tôi sao?』

『Như vứt con mèo ấy, cô cũng định vứt tôi à?』

Giọng hắn khàn đặc, nghe kỹ còn có chút nghẹn ngào.

『Là anh vứt bỏ em trước.』

Tôi bình thản tắt bếp, 『Đơn ly hôn anh ký trước.』

『Không, không phải tôi.』

Bạch Vũ ép tôi quay mặt lại, mắt đỏ hoe như đứa trẻ bị oan ức đang cố giải thích.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Nguyện Nguyện Chương 10
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11
8 Thay Đồ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giai Kỳ Như Hứa

Chương 7
Hôm tiệc tốt nghiệp, tôi uống say bí tỉ, nằm ké trên sofa nhà anh ruột, nửa mê nửa tỉnh thì thấy một anh chàng đẹp trai cao ráo quấn khăn tắm đi ngang qua phòng khách. Hơi m en bỗng chốc bay đi đâu hết, qua khe mắt, tôi nhìn thấy đường nét săn chắc, làn da trắng trẻo của người đàn ông, và cả... khuôn mặt lạnh lùng c ấm d ục kia nữa. Nước róc rách chảy xuôi theo đường nét săn chắc sau lưng anh. Tách. Anh dùng một tay mở lon nước. Cùng với cử động lên xuống của yết hầu, tôi nghe thấy tiếng nuốt nước uống. Mỹ nam sống động qu yến r ũ thế này, thật là... k ích th ích quá đi... Ngay sau đó, có tiếng dép lê loẹt xoẹt đi tới, một giọng nói đ è thấp xuống: "Sao em lại ra đây! Quay về nằm đi! Anh còn chưa xong việc!" Người nói là anh ruột tôi. Bong bóng màu hường *bốp* một tiếng, bị đ âm th ủng không thương tiếc. Giây phút đó, một vệt sét đánh ngang trời, bổ thẳng vào n ão tôi. Người đàn ông này có lẽ nào... là chị dâu tôi?!
Hài hước
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Thay Đồ Chương 11