Tiểu Thư Giả Và Quý Tử Thật

Chương 3

08/06/2025 06:54

Tôi thực sự đã mong chờ họ từ rất lâu, qua từng ngày từng đêm.

Khi Lâm Quốc An s/ay rư/ợu đ/ập vỡ chiếc TV trong nhà.

Khi Trần Phương thua bài đ/á/nh tôi để trút gi/ận.

Khi Lâm Quốc An tìm ki/ếm uy quyền từ tôi - thứ hắn không có được bên ngoài.

Trong những ngày bị nh/ốt trong phòng chịu đói,

tôi luôn nghĩ: Giá như mình không phải con gái Lâm Quốc An.

05

Căn hộ của nhà họ Lâm nằm trong khu chung cư giáo viên cũ kỹ cạnh trường Trung học Kinh Thành số 2. Dù chỉ là căn hộ hai phòng ngủ nhỏ nhưng được bài trí ấm cúng.

Tôi tưởng khi vào đây sẽ còn thấy đồ đạc của Lâm Mộng An.

Không ngờ căn phòng đã được trang hoàng mới hoàn toàn: Giường công chúa màu hồng, thảm lông trắng mịn, tủ quần áo mới tinh màu trắng hồng.

Tất cả đều vừa hoàn thành.

Nhìn phong cách phòng ngủ dành cho cô bé 5 tuổi mộng mơ cùng ánh mắt mong chờ của bố mẹ họ Lâm, tôi gượng gạo nói: "Đẹp lắm, con thích ạ."

Này! Lâm Mộng Viên này từng là đại ca Kinh Thành, vô địch game thủ, tủ quần áo chỉ toàn đồ đen trắng xám.

Tôi mặc bộ pyjama tai thỏ, mặt lạnh uống ngụm sữa.

Đại ca có hai bộ mặt thì sao nào?

Mẹ Lâm vỗ nhẹ tai thỏ trên đầu tôi âu yếm: "Uống xong nhớ đ/á/nh răng rồi đi ngủ nhé."

Tôi ngượng ngịu đáp: "Vâng ạ."

Trước khi trở thành xuyên không giả, tôi là đứa trẻ mồ côi, vật lộn sống tới 20 tuổi rồi bị đứa nhỏ nhảy lầu rơi trúng. Tôi ch*t thay, còn nó thì sống.

Có lẽ vì cái ch*t quá oan trái nên hệ thống xuyên không bắt tôi đi làm nhiệm vụ. Ở các thế giới trước, tôi luôn thận trọng từng bước, không dám trao gửi tình cảm.

Tôi đã cô đơn quá lâu rồi.

Chưa từng biết cảm giác gia đình, chưa từng được ai yêu thương.

Nên bây giờ, chỉ thế này thôi cũng đủ hạnh phúc lắm rồi.

06

Đã một tuần tôi ở nhà họ Lâm.

Qua những câu chuyện rời rạc, tôi biết bố Lâm từng là sinh viên ưu tú thời đó, xuất thân nghèo khó nhưng tự lực vào được khoa CNTT trường đại học top đầu.

Sau này theo phong trào kinh doanh nhưng vận đen đeo bám, làm gì thua nấy, n/ợ nần chồng chất.

Cuối cùng từ bỏ, cùng mẹ Lâm làm giáo viên.

Kể chuyện xong, giọng bố Lâm đắng nghét, đầy mặc cảm.

Nhìn thanh tiến trình xóa vận đen trên đầu ông, tôi vỗ ng/ực hứa: "Bố chỉ gặp vận xui thôi! Con vận may lắm, ở cùng con sẽ hết ngay!"

Dù không tin nhưng bố vẫn mỉm cười: "Ừ, bố chờ đấy."

Thế là từ đó, tôi như hình với bóng bên bố mẹ.

Thật tuyệt khi có gia đình.

Bố cùng tôi chơi game, lóng ngóng chữa m/áu khi tôi xung trận. Lén mò mạng tìm chiến thuật chơi game.

Thấy cuốn sổ ghi đầy "Chiến thuật Thái Văn Cơ", tôi bĩu môi: "Sao phải thế? Đã bảo con che chở cho bố rồi mà."

Đợi khi vận đen tan hết, tôi sẽ đòi lại mọi thứ thuộc về bố.

"Hai đứa m/ù cả mắt à? Cả ngày cắm mặt vào điện thoại!" Tiếng mẹ Lâm giả vờ gi/ận dữ vang lên. Hai bố con tôi đồng loạt nhét điện thoại dưới mông, ngó nghiêng giả vờ ngây ngô.

Mẹ Lâm liếc nhìn dưới đít chúng tôi, quát: "Đếm 3-2-1, không đưa tao tự lấy!"

Tôi ngoan ngoãn nộp điện thoại, khúm núm như hoạn quan.

Uy lực của mẹ đ/áng s/ợ thật, khiến đại ca Kinh Thành phải nép phục.

"Cả hai đã lớn đầu rồi, ham chơi đến bỏ cả cơm. Đi rửa tay ăn cơm mau!"

Hai bố con tôi như gà con bị xua ra bàn ăn.

07

Lâm Thái Thiên là đại gia, biệt thự được bảo vệ nghiêm ngặt.

Khi còn là cháu gái, tôi chỉ gặp ông hai lần. Huống chi bây giờ.

Tôi định tìm Lâm Quốc An trước để làm rõ sự thực năm xưa.

Đang tính tới biệt thự họ Lâm thì vô tình thấy Lâm Quốc An và Lâm Mộng An trước bệ/nh viện.

Lâm Quốc An ngồi xe lăn, chân bó bột. Lâm Mộng An đẩy xe cho hắn.

Trên đầu Lâm Quốc An lởn vởn toàn chữ nhỏ, đứng xa không đọc được.

Tôi mon men lại gần. Chữ quá nhiều, vẫn không rõ.

Tiến thêm... tiến thêm...

"Lâm Mộng Viên? Mày đến làm gì? Coi tao trò cười à?" Giọng Lâm Quốc An khó chịu vang lên.

Tôi gi/ật mình nhận ra mình đã tới quá gần.

Lâm Mộng An nhìn tôi như rồng giữ kho báu.

Tôi bỏ qua họ, tranh thủ đọc chữ nhỏ trên đầu Lâm Quốc An: "Lâm Quốc An, con Lâm Đại Thụ. Năm đó tại Bệ/nh viện Nhân dân số 4 gặp Lâm Thái Thiên. Lúc đang lang thang ngoài xã hội, nghe tin Lâm Thái Thiên tìm con trai ruột, hắn quyết định thử vận may. Không ngờ nhầm lẫn lấy tóc Lâm Uyên trong phòng sinh. Cuối cùng thế chỗ Lâm Uyên. Do sống gần người có vận may (em), nên mãi không bị phát hiện. Sau khi em rời đi, vận may biến mất. Lâm Thái Thiên đang nghi ngờ thân phận thật của Lâm Quốc An, đang làm lại xét nghiệm ADN."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tình cổ bị lỗi

Chương 11
Để trả thù kẻ thù không đội trời chung của mình. Tôi đã lên mạng đặt mua một con "Tình cổ" từ Miêu Cương. Sau khi lừa hắn ăn xuống bụng. Tôi chỉ tay vào mặt hắn, cười vang một cách đầy ngang ngược: "Tôi đã trộn tình cổ vào hũ bột whey protein của cậu rồi!" "Thế nào? Bây giờ có phải đã yêu tôi đến mức chết đi sống lại rồi không?" Sắc mặt hắn xanh mét, mắng tôi là đồ bỉ ổi! Kẻ tiểu nhân âm hiểm! Nhưng miệng hắn có nói lời từ chối bao nhiêu... Thì cơ thể lại thành thật bấy nhiêu. Hắn đối với tôi răm rắp nghe lời, lúc nào cũng dính như sam, mở miệng ra là đòi ôm ấp, đòi hôn hít. Tôi cứ thế mà trêu đùa, hành hạ kẻ thù không đội trời chung suốt hơn nửa tháng trời. Đột nhiên vào một ngày trời nắng đẹp, tôi nhận được thông báo hoàn tiền từ nhà bán hàng trên mạng. Chủ shop bảo với tôi rằng lô tình cổ mà tôi mua đợt đó... Vốn là hàng hết tác dụng cần đem đi tiêu hủy, nhưng do thực tập sinh đóng gói nhầm nên đã gửi cho tôi. Tôi cúi đầu, nhìn tên kẻ thù không đội trời chung đang vùi đầu vào bụng mình, luôn mồm gọi "Bảo bối ơi, bảo bối à"... Bỗng nhiên rơi vào một khoảng lặng suy ngẫm trầm tư...
273
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
9 Chiều Chuộng Chương 13
12 Chim trong lồng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm