Đúng lúc tôi hiểu rõ những th/ủ đo/ạn hèn hạ của bọn săn ảnh chỉ để câu view, không những không nghi ngờ mà còn đứng ra bênh vực hắn, chỉ trích lũ săn ảnh vô liêm sỉ chỉ biết photoshop bịa chuyện.

Giờ nhìn lại, hóa ra đều là "kiệt tác" của Cố Trầm.

Bao gồm cả cái đêm ngớ ngẩn bảy năm trước, Cố Hoài Xuyên tức gi/ận vì tôi bỏ rơi hắn, hậm hực chạy đến quán bar m/ua say.

Mấy đứa bạn nhậu muốn tìm niềm vui, náo lo/ạn đòi tìm cho hắn một cô gái chơi đùa, còn nói người ta đang đợi ở khách sạn, thách hắn dám tự mình đến bế đi.

Cố Hoài Xuyên đã đến khách sạn thật, nhưng hắn không mở cánh cửa kia, mà đột nhiên quay lưng bỏ đi.

Cô gái trong lời đồn vốn không phải Trần M/a, lúc đó cô vì ki/ếm tiền đành phải làm thêm tiếp viên ở quán đêm. Do kiên quyết giữ vững lập trường nên cô đắc tội nhiều khách, khiến quản lý bất mãn. Đêm đó, hắn cùng đồng nghiệp nữ mà Trần M/a tin tưởng đã bỏ th/uốc vào đồ uống của cô.

Vốn định đưa cô đến tay một gã đàn ông b/éo ục ịch tham lam đã theo đuổi cô lâu nay, nhưng người làm việc nhầm số phòng, đẩy Trần M/a vào đúng khách sạn mà bạn của Cố Hoài Xuyên thuê.

"Tôi không biết cô ấy bị bỏ th/uốc đưa đến đây. Tôi chỉ muốn gây rắc rối cho anh, không định làm hại người vô tội. Ai ngờ sáng hôm sau, tôi thấy trên ga giường có..." Tay nắm ch/ặt tóc, giọng đầy hối h/ận, "Tôi từng nghĩ đến việc bù đắp, nhưng ngay cả tên tôi cũng là mượn của anh. Tôi không dám nói mình là ai, sợ các người điều tra ra, mọi chuyện trước đây sẽ lộ hết."

14

"Thế nên mày rúc đầu như rùa suốt bảy năm qua!"

"Để tao và mẹ tao chịu khổ bảy năm trời đúng không?" Nguyễn Ninh xông lên, cắn mạnh vào cổ tay Cố Trầm, "Mày có biết tao lớn lên thế nào không? Mày có từng bị ch/ửi là đồ hoang th/ai không cha không mẹ chưa?"

"Mày có đếm được mẹ tao đã khóc bao nhiêu lần trong bảy năm không? Tao nói cho mày biết! Tao đếm được!"

"Đồ vô liêm sỉ, mày mau ra đồn cảnh sát, đi tự thú vào tù đi, nhanh lên!"

Cảm xúc của Nguyễn Ninh càng lúc càng mất kiểm soát. Thấy tình hình rối ren, tôi vội bảo quản gia gọi Trần M/a đến.

Biết được đầu đuôi sự tình, ban đầu Trần M/a cũng khó tin, nhưng nhanh chóng bình tĩnh:

"Tôi đã nói, ngoài Ninh Ninh, tôi không muốn gì cả, cũng không muốn truy c/ứu."

"Quyết định đúng đắn nhất từ trước đến nay của tôi, chính là năm đó sinh cháu ra. Với tôi, cháu chưa bao giờ là gánh nặng."

"Mà là món quà."

Có lẽ từ ngày liên lụy đến Trần M/a, cuộc trả th/ù nực cười của Cố Trầm đã chấm dứt.

Hắn biết rõ sự tồn tại của Nguyễn Ninh từ lâu, nhưng không dám đến gần, chỉ dám lén lút tạo ra vài "tình cờ gặp gỡ" trong bóng tối.

Trần M/a nhìn thẳng Cố Trầm, bỗng nhớ ra điều gì đó:

"Ba năm trước, lúc tôi b/án hàng ở chợ đêm gặp bọn c/ôn đ/ồ quấy rối, người giúp tôi đuổi chúng đi có phải anh không?"

Cố Trầm ngẩn ra, sau đó gật đầu do dự.

"Vậy người sau đó m/ua hết đồ của tôi cũng là anh?"

"Còn số tiền thừa trong tài khoản tôi, đều là anh làm đúng không?"

Cố Trầm im lặng.

Mãi sau, hắn mới thốt lên:

"Xin lỗi."

Cuối cùng, Trần M/a không bắt Cố Trầm vào tù chuộc tội. Dường như chỉ cần Nguyễn Ninh quay về bên cô, cô có thể tha thứ tất cả.

Lòng tốt của cô khiến người ta khó hiểu, còn quay sang dỗ Nguyễn Ninh, mong cháu không lớn lên trong h/ận th/ù.

Cô nói với Cố Trầm:

"Ít nhất, anh đã mang Ninh Ninh đến bên tôi."

Nhưng không phải ai cũng xứng đáng được tha thứ.

Cố Hoài Xuyên tìm được tên quản lý và đồng nghiệp nữ đã bỏ th/uốc Trần M/a năm xưa, thẳng tay tống gọn cả bọn vào đồn.

Cùng với mấy đứa bạn xúi giục hồi đó, cũng bị hắn dạy cho bài học nhớ đời.

Riêng Trần M/a, Cố mẫu tự mình xử lý.

Sau khi sự thật phơi bày, bà như già đi mười tuổi chỉ trong một đêm, tóc mai điểm bạc lộ rõ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm