Ly biệt đau thương

Chương 1

17/07/2025 01:04

Thế tử gia mà tỷ tỷ hâm m/ộ bị tịch gia lưu đày. Nàng cầu khẩn ta thay thế, đến biên tái hoang vu chăm sóc tình lang của nàng.

Ta bầu bạn cùng Hầu Việt nơi khổ hàn ba năm, cho đến khi Hầu gia oan khuất được rửa sạch, vinh hoa phú quý trở lại.

Tỷ tỷ lại móc mắt ta, c/ắt đ/ứt thiệt căn, thay ta giá vào thế tử phủ.

Kiệu hoa đi qua thành lâu, ta gieo mình xuống, vỡ thây dưới vó ngựa nghênh thân của Hầu Việt...

Từ hôm ấy, á/c mộng của nàng bắt đầu.

1

Ta hỏi A Mãn đã đến giờ nào. Chợt nhớ mình đã mất đôi mắt cùng lưỡi.

Một tháng trước, ta theo Hầu gia từ biên tái khổ hàn trở về kinh thành, tỷ tỷ mặc nhuận đoạn cẩm y tự thân nghênh tiếp ta.

Nàng ướt lệ thánh thót, nắm tay ta: "Giang Ly khổ rồi, thay ta bầu bạn bên thế tử gia ba năm, em g/ầy đi, lòng bàn tay đầy chai sạn."

"Thế tử gia đối đãi với em có tốt không?"

Ta uống rư/ợu nghênh phong tỷ tỷ rót, say ý dâng lên tai, khẽ như muỗi rằng: "Người đối đãi với ta cực tốt, được bầu bạn bên thế tử gia, là lòng ta tự nguyện..."

"Người từng dắt ta ngắm sao sáng nhất trên sa mạc, cùng ta phi ngựa đuổi lạc đà hoang, còn bên bờ lục châu thầm hôn ta."

Nói đến đây ta say mềm, chẳng để ý sắc mặt âm lãnh của tỷ tỷ, ngón tay nàng bấm ch/ặt.

Tỷ tỷ gặng hỏi: "Em với thế tử gia đã động phòng chưa?"

Mặt ta bừng nóng, vì Ôn Triêu Nhan là tỷ tỷ ruột, ta chẳng muốn giấu giếm, bèn đáp: "... Ta với Hầu Việt đã đồng phòng, người sợ ta chịu không nổi, đều kiềm chế, dịu dàng lắm, coi ta như châu báu vậy."

"Lần này về kinh thành, chính là để sửa soạn hôn sự của ta cùng người."

Tỷ tỷ bỗng đứng phắt dậy, mặt mũi dữ tợn: "... Em rõ ràng biết thế tử gia là người ta thích, người thích cũng là ta, chúng ta mới là lương duyên tương ngộ! Em chỉ là thay ta bầu bạn bên người, sao có thể thừa cơ chiếm đoạt vị trí của ta!"

Ta kinh ngạc nhìn tỷ tỷ, muốn nói đã không phát ra tiếng, cả người gục trên án thư.

Mờ mịt trong cơn mê, ta nhớ ngón tay lạnh băng của Ôn Triêu Nhan bóp lấy cằm ta.

"Đôi mắt này của em giống ta nhất, mới mê hoặc thế tử gia, khiến người nhầm lẫn."

Hốc mắt đ/au nhói dữ dội, ta khóc lóc cầu nàng dừng tay.

Tỷ tỷ như đi/ên như cuồ/ng.

Chẳng những không dừng, còn c/ắt đ/ứt thiệt căn của ta, khiến ta vĩnh viễn không thốt nên lời.

"Muội muội nên cảm tạ ta, tạ ta cho muội đến bên thế tử gia, để muội có được người ba năm. Nhưng người có biết thân phận thật của muội không? Thế tử gia thực sự muốn cưới là ta!" "Đây là hậu quả cho lòng tham của muội, chiếm tổ chim cưu!"

Nỗi đ/au không thể chịu nổi, suýt khiến ta hôn mê.

Mơ màng trong cơn vô thức, ta nhớ lại, ba năm qua Hầu Việt luôn gọi ta là Triêu Nhan, Nhan nhi...

Ngay cả khi tình động, thân mật nhất, người cũng vuốt ve tóc ta, từng tiếng gọi "Nhan nhi".

Ba năm, sự tốt đẹp người dành cho ta, chỉ là coi ta thành Ôn Triêu Nhan?

Nghĩ đến đó, nỗi sầu lạnh trong lòng còn đ/au hơn lưỡi d/ao rạ/ch lên mặt, từng nhát sắc bén khắc xuống, cho đến khi 🩸 th!t be bét.

Nhưng, ban đầu chính nàng c/ầu x/in, quỳ trước mặt ta, ta mới đồng ý thay thế, đến nơi biên tái hoang vu.

2

Tên ta cùng tỷ tỷ, Giang Ly, Triêu Nhan đều lấy từ dược thảo.

Tỷ tỷ Ôn Triêu Nhan từ nhỏ thể chất yếu ớt, phụ mẫu thiên ái nàng hơn, chỉ cần tỷ tỷ yếu ớt ho vài tiếng, đủ khiến phụ mẫu lo lắng, sợ nàng lại bệ/nh.

Chỉ cần tỷ tỷ muốn, phụ mẫu tìm mọi cách thỏa mãn.

Từ khi ta hiểu chuyện, mẫu thân thường ôm ta, dặn dò bên tai: "Nhan Nhan thể chất không tốt, sau khi con học được y thuật của phụ thân, phải chăm sóc tỷ tỷ nhiều hơn, mọi việc nhường nhịn nàng."

Khi ấy ta không hiểu, luôn miệng hỏi mẫu thân: "Vì sao?"

Ánh mắt mẫu thân ưu sầu: "Tỷ tỷ con tiên thiên bất túc, chỉ sợ khó sống lâu. Giang Ly khỏe mạnh, đương nhiên phải nhường nhịn tỷ tỷ, tuyệt đối không để nàng phẫn nộ thương tâm."

Ôn Triêu Nhan thể chất yếu, việc kế thừa gia tộc y quán đổ lên vai ta.

Ta dậy từ lúc trời chưa sáng tụng kinh sách y lý, phụ thân suốt ngày mặt lạnh như tiền, tụng sai còn bị đ/á/nh vào lòng bàn tay.

Tỷ tỷ lại có thể ngủ đến trưa, ngay mặc quần áo cũng có mẫu thân hầu hạ.

Mười lăm tuổi, ta mặc bào xám, vấn tóc cao, cả ngày túc trực y quán, vương đầy mùi th/uốc đắng.

Bệ/nh nhân nếu không hỏi, đều không biết ta là nữ lương y.

Mà Ôn Triêu Nhan hoàn toàn khác biệt, mặc la váy hồng, khắp kinh thành dạo chơi, có cả đám bạn khuê các.

Cho đến một ngày, nàng bảo ta, nàng đã yêu thế tử gia họ Hầu.

Ta thỉnh thoảng gặp một hai lần, phong thần tuấn tú, quý tộc uy nghi, gia thế như chúng ta, tỷ tỷ gả cho người chỉ làm thiếp.

Chẳng ai ngờ, Hầu gia chọc gi/ận thiên nhan, bị h/ãm h/ại tội mưu phản soán ngôi.

Lâu đài dựng lên, lâu đài sụp đổ chỉ trong một đêm, Hầu gia bị tịch gia, tất cả gia quyến bị lưu đày đến biên tái khổ hàn hoang vu.

Ôn Triêu Nhan khóc thâu đêm, không chỉ nàng, các khuê nữ ái m/ộ Hầu Việt trong kinh thành, đều đ/au lòng thay người.

Biên tái xa xôi, một nửa tù nhân sẽ ch*t vì bệ/nh tật kiệt sức trên đường.

Ôn Triêu Nhan mắt đỏ hoe, quỳ cầu trước mặt ta: "Giang Ly, tỷ tỷ cầu em, nơi biên tái vừa lạnh vừa khổ, Hầu Việt kim chi ngọc diệp, đến đó tất không quen! Ta không thể mở mắt nhìn người bệ/nh ch*t."

"Muội muội y thuật tinh thông, lại giống ta, tỷ tỷ cầu em thay ta đến đó, bầu bạn bên Hầu Việt, chăm sóc người bình an."

Ta không đồng ý, Ôn Triêu Nhan cứ quỳ mãi, khóc đến mặt xanh mét thở không ra hơi.

Ôn Triêu Nhan gục trước mặt ta, sợ nàng gặp chuyện, ta đành nhận lời: "Đừng khóc nữa, ta thay tỷ đi chăm sóc thế tử gia họ Hầu."

Đôi mắt sưng húp của nàng sáng rỡ, nắm ch/ặt tay ta: "Giang Ly em tuyệt đối đừng nói thân phận thật, Hầu Việt hỏi đến, em cứ bảo tên là Ôn Triêu Nhan."

Ngày Hầu gia lưu đày, ta tự nguyện làm thị nữ bên Hầu Việt, theo người lên đường đến biên tái.

Người nhìn ta hai lần: "Ta dường như từng gặp cô, cô tên gì?"

Ta cúi đầu, khẽ nói: "Ôn Triêu Nhan."

Trên đường lưu đày, đói bữa no bữa, tiểu thế tử quý tộc quả nhiên ngã bệ/nh.

Không ai chịu bốc th/uốc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
2 Cha của cô ấy Chương 23
3 Mất Nét Chương 10.
5 Tham Lam Chương 12
6 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
7 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
9 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
10 Chúc Thanh Sơn Chương 17
12 Bên nhau Chương 21

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mèo Yêu Của Tôi

Chương 16: Viên mãn
Một anh thợ sửa xe bình thường, nhận một ông thầy thợ sửa máy lâu năm học nghệ. Sau vài năm thạo nghề rồi thừa kế luôn tiệm sửa xe của thầy mình. Trong một ngày mưa tầm tã, anh chạy vội về tiệm để nấu cơm cho thầy thì nhặt được một bé mèo bị thương ở trong ngõ tối. Có lẽ cảm thương cho số phận của nó, anh mang nó đến thú y gần nhất, bỏ tiền túi chữa trị cho nó, rồi mang nó về nhà nuôi. Ngày qua ngày, anh đột nhiên phát hiện, tiệm sửa xe nhỏ bé đột nhiên khách ghé thật nhiều, ăn nên làm ra, anh dần mở rộng quy mô thành xưởng lớn, trở thành một ông chủ nhỏ. Một hôm nhậu cùng anh em trong xưởng, lúc trở về đến nhà nhỏ đã bét nhè, ngủ gục bên ngoài thềm thay giày. Một bóng dáng nhỏ nhắn dần tiến lại, cố gắng hết sức nâng người anh lên mang vào phòng ngủ. Anh ôm chặt lấy người cậu, ngửi mùi hương quen thuộc, miệng lẩm bẩm “Tiểu Miêu Nhi, em thơm quá”
Đam Mỹ
Huyền Huyễn
Ngọt Ngào
91
Cẩm Lý Xung Hỷ Chương 5: Đồng sàng
Thay Muội Gả Chương 18
Lòng đố kỵ Chương 15