Tàn Nguyệt Thâm Cung

Chương 3

11/09/2025 12:55

“Lớn gan! Dám xúc phạm Tần Tiệp Dư!” Thái giám gầm thét.

Chúng tôi ngẩng đầu nhìn lên, thấy trên kiệu hoa ngồi một thiếu nữ trang sức lộng lẫy, không ai khác chính là tú nữ Tần Diễm Nhiên từng xích mích với chúng tôi ngày tuyển tú. Giờ nàng đã thành Tiệp Dư, nghe đâu được Thánh thương hậu đãi.

“Thấy Tiệp Dư còn không hành lễ?”

Tần Diễm Nhiên ngạo nghế nhìn xuống chúng tôi. “Thần nữ bái kiến Tần Tiệp Dư.” Tôi vừa thi lễ vừa kéo tay áo Tô Tình ra hiệu cùng cúi chào.

Tô Tình cứng cổ không nhúc nhích, lẩm bẩm: “Kẻ tiểu nhân đắc chí.”

Tần Diễm Nhiên khẽ cười lạnh: “Tú nữ bé mọn dám kh/inh nhờn tôn ti, đáng đá/nh! Người đâu, t/át vào miệng!”

Hai thái giám thiện nghệ lập tức xông tới t/át mỗi người chúng tôi hai cái. “Đét đét!” Tiếng vang vọng dọc cung đạo.

Tô Tình ôm mặt đỏ mắt: “Ngươi dám đá/nh ta! Từ nhỏ cha mẹ ta chưa từng động tay, ta gi*t ngươi!” Nàng hổ thẹn phẫn nộ, gào thét xông lên liền bị thái giám ấn xuống đất.

Tôi vội quỳ xuống: “Tô Tình tính tình nông nổi, xúc phạm Tiệp Dư, cúi xin nương nương xá tội.”

“A Vân đứng dậy! Đừng quỳ lạy nó!” Tô Tình gào lên.

“Nó không hiểu chuyện, ta sẽ dạy cho biết. đá/nh tiếp, đá/nh đến khi tỉnh ngộ!” Lệnh vừa dứt, những cái t/át lại giáng xuống mặt Tô Tình. Chỉ một lát sau, mặt nàng đã sưng vếu, khóe miệng đầy m/áu.

“Đừng đá/nh nữa, tôi van ngài!” Tôi chồm lên bị người khác kéo lại. Thấy c/ầu x/in vô hiệu, tôi quay sang nói: “Tiệp Dư, đá/nh ch*t tú nữ, ngài cũng khó thoát tội đấy.”

Nàng hừ lạnh: “Thôi, tống cả hai vào Hoàn Y Cục, cho mụ quản sự dạy bảo quy củ cho kỹ.” Chữ “dạy bảo” được nhấn giọng đầy á/c ý.

Tôi biết phen này khó thoát kiếp trầm luân.

7

Tô Tình trọng thương, tới Hoàn Y Cục đã ngất đi. Ngủ mê man suốt ngày mới tỉnh. Mặt nàng tím bầm sưng húp, gần tháng sau mới khỏi, suýt nữa hủy dung nhan.

Đúng như dự đoán, ngày tháng nơi Hoàn Y Cục cực khổ vô cùng. Vốn đã là nơi người người tránh xa, lại thêm “đặc ân” của Tần Diễm Nhiên, chúng tôi ngày đêm giặt không hết quần áo. Chậm trễ chút là bị đò/n roj. Để hoàn thành khối lượng, thường phải giặt tới nửa đêm.

Mùa hè phòng giặt nóng như lò lửa, mồ hôi ăn mòn da th!t, tay tróc từng lớp da. Mùa đông nước lạnh buốt xươ/ng, tay nứt nẻ đầy ghẻ lở vẫn phải tiếp tục giặt. Không xong việc là bị đ/ấm đ/á, t/át đò/n.

Mười sáu năm khổ ải ở thế giới này khiến tôi còn chịu đựng được. Nhưng Tô Tình chưa từng nếm mùi đ/au khổ, người g/ầy rộc đi trông thấy. Đêm đêm tôi thường thức trắng giặt hộ phần của nàng.

Trở về phòng lúc canh khuya, nàng giơ bàn tay lở loét nguyền rủa: “A Vân, sau này khi ta thành Hoàng Hậu, nhất định sẽ gi*t Tần Diễm Nhiên b/áo th/ù!”

“Ừ.” Tôi mệt mỏi đáp, lấy lọ th/uốc ghẻ đổi bằng chiếc trâm cuối cùng bôi cho nàng.

“A Vân, khi ta làm Hoàng Hậu sẽ ban cho ngươi mọi thứ. Ngươi có nguyện vọng gì ta đều thực hiện.”

Tôi mỉm cười. Điều tôi muốn chỉ là thoát khỏi cung cấm tàn khốc này. Chỉ mong được sống một cuộc đời bình dị.

Tô Tình mới đến đây chưa lâu, dù rơi vào cảnh ngộ vẫn nuôi hy vọng. Nhưng tôi thì khác.

Nàng không biết mười sáu năm qua tôi đã trải qua những gì. Tôi không có vận may như nàng.

Xuyên việt đến đây, tôi sinh ra trong gia đình nông dân nghèo. Cả nhà quanh năm b/án mặt cho đất, đói kém triền miên. Năm tám tuổi bị b/án làm đồ đệ tiệm may. Vừa học nghề vừa làm osin, mười ngón tay thủng lỗ chỗ kim châm.

Mười hai tuổi gặp đại hạn, quan lại cư/ớp mất trâu duy nhất. Cha đuổi theo bị đá/nh g/ãy chân. Em trai sáu tuổi ngã vực ch*t, mẹ đ/au lòng mà mất. Chỉ còn cha con tôi dựa vào nhau.

Mười lăm tuổi bị sư phụ b/án cho đồ tể, trốn thoát nửa đường ngã vực được gia nhân Huyện Thừa c/ứu. Họ c/ứu tôi để đưa thế thân cho tiểu thư nhà họ đi tuyển tú. Tôi tưởng mình sẽ trượt, nào ngờ...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn nhà kỳ lạ

Chương 9
Suốt năm năm ăn tiêu tằn tiện, cuối cùng tôi cũng dành dụm đủ 300.000 tệ, mua được một căn nhà cũ nát ở huyện. Bạn thân tôi, Sầm Vi, đến thăm. Vừa bước vào cửa, cô ấy đã kêu lên: “Chết nóng mất!” Tôi vội vàng chỉnh điều hòa xuống thấp hơn. Nhưng cô ấy vẫn không ngừng than thở: “Tiểu Tiểu, căn nhà này của cậu có gì đó kỳ lạ thì phải?” Không đợi tôi lên tiếng, cô ấy đứng dậy, đi một vòng quanh nhà: “Cậu nhìn xem, chính giữa nhà là điều hòa, hai bên lại đối xứng nhau, một bên là cửa dẫn vào nhà vệ sinh, một bên là cửa dẫn vào phòng bếp. Ngay cả phòng làm việc và phòng ngủ cũng nằm đối diện nhau.” “Đây chẳng phải chính là kiểu ‘căn phòng đối xứng hoàn toàn’ mà dạo trước có một blogger từng nói sao? Nghe nói sống lâu trong kiểu nhà này thì…” “Không phải cậu bị môi giới lừa đấy chứ?” Tôi chỉ nghĩ cô ấy lại đang đùa để dọa mình, nên cũng cười đùa với cô ấy. Một tuần sau, Sầm Vi lại đến nhà tôi. “Trời ơi! Tiểu Tiểu, cậu đúng là rảnh quá hóa điên rồi. Đến cả phòng làm việc với phòng ngủ cũng phải đổi chỗ cho nhau. Một mình cậu chuyển từng ấy đồ mà không thấy mệt à?” Vừa nghe cô ấy nói xong, tôi lập tức toát mồ hôi lạnh. Từ ngày dọn vào đây, tôi chưa từng động vào bất kỳ món đồ nội thất nào trong nhà.
Hiện đại
Kinh dị
Tội Phạm
61