Ngọn Lửa Muộn Màng

Chương 4

19/06/2025 11:45

Sau một lúc lâu, như thể đã thỏa hiệp, Tạ Nhiên thở dài một tiếng, giọng gần như tủi thân: "Đôi khi em thật sự cảm thấy chị thiên vị quá mức."

"- Chị gái."

Tiếng gọi ấy rất nhẹ, vừa thốt ra đã bị chủ nhân cố ý nghiến nát, chìm khuất giữa đôi môi.

7.

Tạ Nhiên không ở lại nhà tôi lâu. Sau khi đ/ốt xong hương trợ ngủ, hắn rời đi với vẻ mặt thỏa mãn. Chiếc điện thoại nằm chỏng chơ trên bàn, một tin nhắn chưa đọc nhấp nháy:

[Hy vọng lần sau em được chị lưu tên trong danh bạ]

Kèm icon mặt mèo nước mắt lấp lánh. Đúng chất Tạ Nhiên.

Có vẻ tiểu thiếu gia họ Quý lần này bị đ/âm sau lưng đ/au lắm. Tôi thầm nghĩ. Còn Quý Diễn Ngô thì như thể quyết tâm làm ngơ tôi. Gặp nhau ở công ty, hắn cố ý ngoảnh mặt làm ngơ hoặc c/ắt ngang lời tôi, phô trương rõ mồn một trò lạnh nhạt trẻ con.

"Đúng là th/ủ đo/ạn nhà trẻ, giờ tôi chỉ thấy mấy đứa tiểu học dùng chiêu cô lập vô dụng thế này." Quý phu nhân vẫn không kiêng nể khi chê con trai.

Bà chậm rãi nâng chén trà, đột ngột chuyển đề tài: "Nghe nácháu đang tìm hiểu cậu cả họ Trần?"

Tôi gật đầu thành thực: "Gặp một lần, có thể hợp tác."

"Thì ra là dọa cho thằng nhóc gh/en?" Giọng bà vụt cao bất ngờ.

Chưa kịp phản ứng, tiếng lộc cộc vang lên ngoài cửa. Bóng Quý Diễn Ngô thoáng hiện rồi vội vã biến mất. Quý phu nhân khẽ cười ranh mãnh: "Già rồi, muốn hưởng thụ cùng ông xã mà cứ bị kẻ vô duyên quấy rầy. Đành nhờ cháu dạy dỗ nó giùm ta."

Bà xoa vai tôi như an ủi: "Đứa trẻ chưa từng vấp ngã, để nó sượn mặt đôi lần cũng tốt."

8.

Quý Diễn Ngô dường như nghĩ tôi gi/ận dỗi nên mới giả vờ hẹn hò. Hắn hết trầm mặc lại vờn quanh tôi như mèo đói, cuối cùng cúi đầu xin lỗi:

"Em... em không cố ý đẩy chị." Tiểu thiếu gục mặt xuống bàn, giọng lí nhí: "Chân chị còn đ/au không?"

Tôi xoay cổ tay cho hắn xem vết thương đã lành: "Đỡ nhiều rồi."

"May mà Chu Cẩn không lừa em!" Mặt hắn bừng sáng, vênh váo khoe: "Th/uốc của thằng đó đúng là thần dược!"

Tôi lơ đãng gật đầu, mắt vẫn dán vào hợp đồng. Quý Diễn Ngô lấp ló nãi nỉ:

"Chị gái... Ta làm hòa nhé?"

Hai tiếng "chị gái" ngọt xớt khiến tôi bất giác nhớ đến ánh mắt mê hoặc của Tạ Nhiên. Vẫn nụ cười thường lệ, tôi đáp: "Được."

"Ha!" Hắn híp mắt đắc chí: "Tạ Nhiên còn bảo chị hết thương em rồi! May mà có đứa bạn tốt..."

Tôi bỗng hiểu ra mọi chuyện. Nhìn Quý Diễn Ngô đang say sưa bàn cách đãi Tạ Nhiên đi ăn, lòng dâng lên niềm thương hại. Đúng là đột biến gen nhà họ Quý thật rồi.

9.

Dưới tầng hầm, Tạ Nhiên đang chờ. Bóng dáng hắn nghiêng về phía tôi, nụ cười tà mị như cáo đói thấy mồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
9 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm