Truyện Linh Châu 23: Âm Dương Sư

Chương 6

11/06/2025 10:03

Hạ Mậu Hạo Quảng lúc này mới như tỉnh mộng, cười xin lỗi với mấy người chúng tôi rồi ngoảnh lại ra hiệu cho Tuyết Nữ.

“Rầm!”

Thân thể Tuyết Nữ n/ổ tung giữa không trung, vô số bông tuyết vụn vỡ bay tứ tán.

Cách biến mất này đúng là hoa mỹ thật, tôi vừa định cảm thán thì nghe “vút” một tiếng.

Quay đầu nhìn lại – tờ phù trên trán Sơn Đồng đã biến mất, nó lao vào rừng núi như mũi tên rời dây cung.

Sơn Đồng bị tôi lấy mất một nửa Thủy Chi Nguyên, tốc độ đã giảm đi rất nhiều.

Tôi vừa nhấc chân định đuổi theo, Hạ Mậu Hạo Quảng đã kéo tay giữ lại.

“Đừng đuổi nữa, trời tối rồi, nhiệt độ trong núi sẽ càng thấp, chúng ta phải mau tìm chỗ nghỉ ngơi.”

Sau khi thu hồi Tuyết Nữ, sắc mặt Hạ Mậu Hạo Quảng hồng hào hẳn, hắn nhíu mày nhìn hướng Sơn Đồng biến mất, vô cùng bối rối:

“Kỳ lạ, sách ghi chép nói Âm Dương Phá Tà Phù có thể trấn tà 7 ngày, sao mới 2-3 phút đã hết hiệu lực?”

Nghe vậy, Hạ Vĩ Kỳ lập tức phấn khích:

“Aiya, tôi đã nói bên chúng tôi căn bản không còn truyền thừa Âm Dương phái gì rồi mà!”

“Quả nhiên, Lục Linh Châu các người M/a Sơn nghìn năm cũng chỉ học được chút da lông thôi nhỉ?”

“Than ôi, thuật pháp Âm Dương nước ta đã suy tàn, giờ đây hùng mạnh nhất vẫn phải xem nhà Hạ Mậu.”

18.

“Hừ!”

Kiều Mặc Vũ khẽ cười lạnh, chớp mắt với tôi:

“Âm Dương Phù đã bị tiểu Nhật Bản thu lại rồi, hắn lúc mọi người đang xem Tuyết Nữ đã lén tay động thủ.”

Trong lòng tôi đã rõ – Hạ Mậu Hạo Quảng ánh mắt láo liên, lại có mũi khoằm như mỏ diều hâu. Đây đều là tướng tâm thuật bất chính, nhưng Hạ Vĩ Kỳ quá đáng gh/ét nên tôi lười để ý.

Suốt đường đi, Hạ Vĩ Kỳ lảm nhảm như chim sẻ, chỉ thiếu đem Hạ Mậu Hạo Quảng tán dương lên tận mây xanh.

Cô ta ca ngợi Hạ Mậu Hạo Quảng còn chưa đủ, lại còn chê bai mấy người chúng tôi. Đặc biệt là Âm Dương Phá Tà Phù bị cô ta mỉa mai châm chọc khiến Tống Phi Phi sắp n/ổ tung.

“Hạ Vĩ Kỳ, mày còn nói thêm một câu nữa, từ nay đừng làm bạn!”

Hạ Vĩ Kỳ xem ra thuộc dạng cứng không sợ mềm, gi/ận dữ giậm chân, trán nổi gân xanh:

“Tống Phi Phi ý mày là sao! Tao tốt bụng mời các người xem Minh Ốc, mày lại một mực thiên vị hai tên l/ừa đ/ảo này!”

“Hạo Quảng c/ứu mạng các người, các người không cảm ơn, chắc mày bị q/uỷ mê tâm khiếu rồi!”

“Không làm bạn thì thôi, tao cũng chả thèm kết giao với mấy tên lang băm!”

Hai người như gà chọi ngẩng cao đầu, tôi kéo Tống Phi Phi bước nhanh.

“Đừng tranh luận với kẻ ngốc.”

Hạ Vĩ Kỳ càng tức đi/ên:

“Mày nói ai ngốc hả?!”

Mọi người chia tay trong bất hòa, bầu không khí căng thẳng.

Tôi, Tống Phi Phi và Kiều Mặc Vũ rảo bước nhanh, dần kéo khoảng cách với Hạ Vĩ Kỳ.

Đi được khoảng một tiếng, phía trước bất chợt lóe lên ánh sáng cam.

19.

Đó là một tòa dinh thự kiểu Nhật, trong tường viện trồng mấy cây tùng dáng thế cổ kính. Phong cách u tĩnh cổ điển, toát lên vẻ quyến rũ đặc biệt.

Chúng tôi đứng trước cổng gõ cửa, lát sau cổng mở – một phụ nữ trung niên mặc kimono nhìn chúng tôi đầy ngạc nhiên.

Người phụ nữ này sao cao thế, trông như sắp đạt hai mét!

Ba chúng tôi ngửa cổ nhìn một cách khó nhọc. Trời lạnh c/ắt da, bà ta mặc bộ kimono màu hồng đào, tóc không búi mà xõa mượt trên vai.

Gương mặt bà ta trắng bệch, môi đá/nh một chấm son nhỏ, trông giống trang điểm của kỹ nữ ngày xưa.

“Mấy vị khách tìm ai?”

Người phụ nữ này lại nói tiếng Trung!

Khi nghe chúng tôi là du khách lạc đường, bà ta tỏ ra vô cùng nhiệt tình. Bà tự xưng là Lệ Hương Anh Tử (莉香櫻子), sau khi con trai mất thì sống cùng cháu trai trên núi.

Bà mở cổng đón chúng tôi vào nhà, mời ngồi nghỉ rồi ân cần mang trà nóng và điểm tâm ra đãi.

Ngồi chưa đầy vài phút, Hạ Vĩ Kỳ và Hạ Mậu Hạo Quảng cũng tới nơi.

Lệ Hương Anh Tử thông thạo tiếng Trung, trò chuyện với chúng tôi một lát rồi xin phép đi chuẩn bị bữa khuya.

Kiều Mặc Vũ đảo mắt nhìn chằm chằm vào hòn đ/á xám đen trên tủ sách, mắt không chớp.

“Tôi vừa thấy con bọ cánh cứng bay vào hòn đ/á rồi ch*t.”

Tôi theo ánh mắt Kiều Mặc Vũ nhìn xuống – trên nền gỗ vàng nhạt quả nhiên có x/ác một con bọ.

Kiều Mặc Vũ nuốt nước bọt:

“Linh Châu, đây là Sát Sinh Thạch đúng không?”

20.

Tương truyền Sát Sinh Thạch là hóa thân của Điểu Vũ Thiên Hoàng sủng phi Ngọc Tảo Tiền sau khi ch*t.

Chân thân Ngọc Tảo Tiền vốn là Cửu Vĩ Hồ, bị An Bội Thái Thành phát hiện nên chạy đến Na Tuế Dã, cuối cùng bị đội quân mấy vạn người và hàng trăm âm dương sư của Tam Phố Giới vây gi*t.

Sau khi ch*t, tham vọng và chấp niệm của nó hóa thành Sát Sinh Thạch, tiếp tục chờ cơ hội b/áo th/ù.

Sát Sinh Thạch cực đ/ộc, côn trùng chim chóc chạm vào sẽ tức khắc t/ử vo/ng, ngay cả con người cũng không tránh khỏi.

Thời Thâm Thảo Thiên Hoàng, Huyền Ông Hợp đã dùng pháp trượng đ/ập vỡ Sát Sinh Thạch, triệt để tiêu diệt Ngọc Tảo Tiền.

Những mảnh vỡ Sát Sinh Thạch bay khắp Nhật Bản, một số chùa chiền nhặt về thờ làm thánh vật.

Hòn Sát Sinh Thạch trong phòng này chỉ to bằng bàn tay.

Kiều Mặc Vũ bặm môi, vẻ mặt dằn vặt:

“Linh Châu, ngươi nói lấy đồ của tiểu Nhật có tính là tr/ộm cắp không?”

Tôi nghiêm mặt nhìn cô ta – Lệ Hương Anh Tử tốt bụng mời chúng tôi tới nhà, Kiều Mặc Vũ lại muốn lấy đồ của bà ta, đúng là vô liêm sỉ.

“Tương truyền Đát Kỷ khi bại trận đã nhập h/ồn vào chín cái đuôi, tám cái chạy khắp nơi, chỉ một cái bị Khương Tử Nha trừng trị.”

“Mà Ngọc Tảo Tiền chính là một trong những cái đuôi đó hóa thành.”

“Nên nói chính x/ác thì Sát Sinh Thạch này vốn là đồ của nước ta.”

Kiều Mặc Vũ nghe xong vui mừng khôn xiết, nâng chén trà trước mặt uống cạn.

Hạ Mậu Hạo Quảng ngồi đối diện không ngừng liếc mắt quan sát chúng tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phương pháp quy kết sai lầm

Chương 47
Một tai nạn thời trung học đã đẩy Diệp Cẩm vào vực thẳm. Từ một học sinh giỏi, cậu không chỉ buộc phải bỏ học mà còn để lại một vết sẹo xấu xí trên khuôn mặt. Sau khi trưởng thành, cậu tìm được một công việc vất vả nơi thâm sơn cùng cốc, nhưng sự xuất hiện của một người quen cũ đã làm xáo trộn cuộc sống bình lặng của cậu. Người đó chính là Thẩm Vân Hoài, bạn học thời trung học đã khiến cậu lỡ dở tương lai. Vẻ hào nhoáng của kẻ thù khiến Diệp Cẩm đang trong cảnh nghèo túng nhanh chóng hắc hóa, bước lên con đường báo thù đằng đẵng. Thế nhưng, con đường này không hề dễ dàng, chướng ngại vật lớn nhất mà cậu gặp phải chính là Thẩm Vân Đình, anh trai của Thẩm Vân Hoài. Trên khuôn mặt cợt nhả của gã là sự mỉa mai không chút che giấu: "Dựa vào cậu mà cũng đòi làm được gì sao?". Diệp Cẩm đường cùng, chỉ có thể đánh cược bằng cả mạng sống. Cậu bướng bỉnh và vụng về, nhưng Thẩm Vân Đình lại không thể kiềm chế mà bị cậu thu hút. Gã muốn ngăn cản trò chơi giết chóc này, nhưng lại phát hiện mọi chuyện đang đi theo một hướng không thể dự đoán được... Tuyến chính là tình cảm, tuyến phụ là báo thù, hơi cẩu huyết; nhân vật chính không có bàn tay vàng, tính cách không hoàn hảo; cả hai người đều chưa từng yêu đương.
Sảng Văn
0
Còn tiếp Chương 10
Hướng Quang Chương 98