Thế là ta có thể tiếp tục nhiệm vụ Hoàng huynh để lại, h/ãm h/ại trung lương, nâng đỡ gian thần. Trong vòng năm năm, nhất định ta sẽ thành công.

Ta thu ki/ếm, cắm vào khoảng giữa giường nơi hai ta đang ngồi, mũi ki/ếm vẫn lấp lánh sắc lạnh.

Ánh mắt hắn luôn dạo quanh người ta, "Vòng một của người sao lại thế?"

"Giả đấy."

"Còn eo?"

"Bó lại."

"Mông?"

"Đệm thêm."

Hắn bỗng tỏ vẻ đại ngộ lại pha chút thương hại, "Ngươi quả là kẻ tà/n nh/ẫn."

Để diễn trọn vở kịch, hai ta quyết định tạm ngừng chiến sự đêm nay, ngủ một giấc cho khỏe.

Vấn đề là ai nằm giường?

Ta thẳng cẳng đổ xuống giường, chống tay nâng cằm, để y phục tôn lên đường cong hoàn mỹ, liếc mắt đưa tình mời gọi: "Đêm động phòng hoa chúc, phu quân còn chẳng mau tới đây?"

Gò má hắn ửng hồng, tai đỏ lựng cắn ch/ặt môi:

"Ai thèm ngủ chung với ngươi! Ta thà nằm đất còn hơn!"

Đúng ý ta rồi.

Ta lập tức thu hồi biểu cảm: "Vậy thì tốt quá. Chúc Thái tử điện hạ ngủ ngon dưới đất."

Hắn có lẽ nhận ra mình lại mắc lừa, giậm chân tức gi/ận mà bất lực.

Trời vừa hừng sáng ta đã tỉnh, nhưng hắn dậy sớm hơn, biến mất tự lúc nào.

Theo lệ, hôm nay phải vào cung bái kiến Hoàng hậu. Có lẽ vì ta mang theo mười tám tòa thành làm hồi môn, Hoàng hậu đối đãi ta hết sức nồng hậu.

Hoàng hậu còn có người cháu gái, nghe nói trước kia định gả cho Thái tử, nhưng bị ta cư/ớp mất cơ hội. Dù vậy, điều này không ngăn được bà tiếp tục khách sáo với ta.

Xét cho cùng, ta là Trường công chúa nước Tây Thịnh Linh Xuyên. Có ta ở đây, con trai bà - tức Thái tử - tất kế thừa đại thống. Các hoàng tử khác dù có muốn cũng chẳng làm nên trò trống gì.

Chỉ có hắn nhất quyết coi ta là Thịnh Lâm Dương.

Trên xe về phủ, đôi mắt hắn dán ch/ặt vào ta: "Ngươi mặc nữ trang mà không thấy x/ấu hổ sao?"

"Hay ngươi cũng muốn thử?"

Hắn như gặp đại địch: "Ta là nam nhi thất thước, sao có thể mặc đồ nữ! Đâu như ngươi, trơ trẽn!"

Ta liếc hắn thờ ơ: "Chẳng lẽ ngươi đã phải lòng ta?"

Mặt hắn đỏ dần lên đến tận mang tai: "Ngươi lừa được thiên hạ chứ không qua mắt ta! Ngươi là Dạ Vương, đàn ông giả gái, ta sao có thể thích!"

Thật thú vị.

Xe ngựa đột nhiên va phải vật gì. Ta xuống xem thì phát hiện đụng trúng cỗ xe khác.

Từ xe kia bước xuống nữ tử áo trắng phiêu nhiên, dung mão thanh lệ pha chút tiên khí không vướng bụi trần.

Cử chỉ đều như khuôn mẫu, quá sắp đặt.

Hình như là người quen của hắn, vì hắn gọi nàng là biểu muội.

Lẽ nào đây là cháu gái Hoàng hậu?

Chẳng hiểu sao tình thế biến thành mời nàng về phủ đàm đạo.

Trên xe giờ có ba người.

"Sao ngươi cứ nhìn chằm chằm biểu muội?"

"Muội muội khí chất thoát tục, khiến người ta khó rời mắt."

Hắn trừng mắt như thể ta định làm gì nàng ta.

Biểu muội mỉm cười: "Tẩu tẩu khen quá lời. Tẩu tẩu mới thật phúc tướng trời sinh."

Ta không khách khí đáp lại:

"Đương nhiên, bổn cung là Trường công chúa, Hoàng đế Tây quốc là huynh ruột, Dạ Vương bách chiến bách thắng là nhị ca, lại còn dâng mười tám tòa thành làm hồi môn. Phúc khí này thiên hạ ai sánh bằng?"

Nàng khựng lại.

Vụ xe đụng nhau không phải ngẫu nhiên.

Tiểu cô nàng này tâm cơ chẳng nông.

Tên ngốc kia vẫn chưa nhận ra, lại trừng ta một cái.

Trừng có ích gì? Ta toàn nói thật đấy thôi.

Về tới phủ, hai người họ đi hàn huyên, ta thức thời về phòng.

Không lâu sau hắn một mình tìm đến.

Vừa vào cửa đã túm cổ áo lôi ta dậy, gi/ận dữ quát:

"Ngươi để mắt tới biểu muội ta hả? Đừng hòng!"

Ta phủi tay hắn, vươn vai lười nhác:

"Ta không hứng thú với nàng ấy. Nàng xinh đâu bằng ngươi? Thích nàng chi bằng thích ngươi."

Đột nhiên mặt hắn đỏ ửng, đôi mắt sao chằm chằm ta hồi lâu, cuối cùng không thốt nên lời bỏ đi.

Lần này trời sắp tối mà hắn chưa về. Lúc dạo quanh, ta thoáng thấy hắn đang trò chuyện với biểu muội.

Đại ý là biểu muội sợ bóng tối, muốn hắn ở lại.

Sợ tối thì đừng tắt nến là được?

Ta bước tới: "Nếu biểu muội sợ tối, vậy để ta cùng ngủ với muội muội."

Hắn như gặp đại họa, túm ch/ặt tay ta: "Không cần! Ta sẽ sai người đ/ốt thêm nến suốt đêm!"

N/ão tử tỉnh táo thế cơ mà, sao nãy cứ vòng vo?

Hắn lôi ta đi nhanh, sợ ta nhìn biểu muội thêm giây nào. Ngoảnh lại, ta thấy ánh mắt băng giá thoáng hiện nơi khóe mắt nàng ta.

Không phải hạng tầm thường.

Hắn xoay mặt ta lại: "Nhìn nữa ta móc mắt ngươi!"

Ta gạt tay hắn, mỉm cười: "Hay ngươi cũng thích nàng ấy?"

Sắc mặt hắn đột nhiên lạnh băng:

"Ta chỉ coi nàng như muội muội, đâu như ngươi toàn tà niệm! Nàng ấy xứng đáng với nam nhi tuyệt thế!"

Ta hỏi: "Dũng mãnh thiện chiến, mắt trong như nguyệt, khí khái hiên ngang - có xứng gọi tuyệt thế?"

Hắn nhíu mày: "Ngươi đang tự khen mình à?"

Ta nghiêng đầu cười, rút tay khỏi tay hắn:

"Ngoài ta, còn ai nữa?"

"Mặt dày!"

Hắn đi trước, ta theo sau cách không xa.

Quả nhiên hắn lại vào thư phòng ngủ, ta đành một mình đ/ộc chiếm chiếc giường lớn.

Nhưng cô biểu muội kia rốt cuộc đến làm gì?

Nàng ta đã trả lời ta.

Bằng hành động.

Nàng muốn gi*t ta.

Trong không khí thoảng mùi khói mê, thứ mùi ta quá quen thuộc vì thường dùng.

Ta nín thở, dùng chăn bịt kín mũi miệng, giả vờ ngủ thiếp đi.

Có bóng người đang tiến lại gần, cố đổ thứ chất lỏng gì vào miệng ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn nhà kỳ lạ

Chương 9
Suốt năm năm ăn tiêu tằn tiện, cuối cùng tôi cũng dành dụm đủ 300.000 tệ, mua được một căn nhà cũ nát ở huyện. Bạn thân tôi, Sầm Vi, đến thăm. Vừa bước vào cửa, cô ấy đã kêu lên: “Chết nóng mất!” Tôi vội vàng chỉnh điều hòa xuống thấp hơn. Nhưng cô ấy vẫn không ngừng than thở: “Tiểu Tiểu, căn nhà này của cậu có gì đó kỳ lạ thì phải?” Không đợi tôi lên tiếng, cô ấy đứng dậy, đi một vòng quanh nhà: “Cậu nhìn xem, chính giữa nhà là điều hòa, hai bên lại đối xứng nhau, một bên là cửa dẫn vào nhà vệ sinh, một bên là cửa dẫn vào phòng bếp. Ngay cả phòng làm việc và phòng ngủ cũng nằm đối diện nhau.” “Đây chẳng phải chính là kiểu ‘căn phòng đối xứng hoàn toàn’ mà dạo trước có một blogger từng nói sao? Nghe nói sống lâu trong kiểu nhà này thì…” “Không phải cậu bị môi giới lừa đấy chứ?” Tôi chỉ nghĩ cô ấy lại đang đùa để dọa mình, nên cũng cười đùa với cô ấy. Một tuần sau, Sầm Vi lại đến nhà tôi. “Trời ơi! Tiểu Tiểu, cậu đúng là rảnh quá hóa điên rồi. Đến cả phòng làm việc với phòng ngủ cũng phải đổi chỗ cho nhau. Một mình cậu chuyển từng ấy đồ mà không thấy mệt à?” Vừa nghe cô ấy nói xong, tôi lập tức toát mồ hôi lạnh. Từ ngày dọn vào đây, tôi chưa từng động vào bất kỳ món đồ nội thất nào trong nhà.
Hiện đại
Kinh dị
Tội Phạm
61