Đám vệ sĩ nhất thời không biết nên làm gì, nhưng lực tay đ/è chúng tôi xuống đã giảm đi không ít. Tiết Hành ngước nhìn tôi, tôi vô tội chớp mắt với anh ta.
"Ta xem đứa nào dám!" Lão phu nhân gi/ận dữ quát đám vệ sĩ, rồi lại liếc tôi đầy sát khí: "Nếu đã vậy, chi bằng lấy mạng cô trước!"
Nói đoạn, mấy tên vệ sĩ lại đ/è ch/ặt tôi xuống, dì Tần rút ra một khẩu sú/ng lục, xem ra đã chuẩn bị từ trước.
Ngay khoảnh khắc bà ta định bóp cò, một viên đạn xuyên qua giữa trán bà ta.
M/áu phun ra, như một đóa hoa đang nở rộ.
"Ở đây náo nhiệt thật đấy." Tuy tôi đang quay lưng về phía cửa không nhìn thấy người đến, nhưng phản ứng của đám vệ sĩ phía sau rất dữ dội, tôi biết viện binh của mình đã tới.
Tiếng bước chân của một người ngày càng gần, dừng lại ngay sau lưng tôi: "Chị muốn ch*t à? Còn không mau thả ông chủ của tôi ra?"
Đám vệ sĩ nhận tiền làm việc, đương nhiên không cần thiết phải đối đầu trực diện với một đám lính đá/nh thuê cầm sú/ng.
"Gia Mộc, em thô lỗ quá rồi." Tôi được Ôn Gia Mộc đỡ dậy, Tiết Hành cũng được người khác đỡ lên.
Hệ thống đột ngột lên tiếng: 【Rốt cuộc cô muốn làm gì?】
"Trong kinh Phật có câu, ba cõi không yên, như nhà lửa." Tôi cúi đầu, "Lúc mới nghe tôi rất thấm thía, chỉ sợ người khác không thể đồng cảm được."
Nhìn gương mặt tái mét của lão phu nhân, tôi cười xoay người vỗ vỗ vai Tiết Hành: "Chào mừng đến với địa ngục."
7
Thực ra vệ sĩ của nhà họ Tiết cũng có sú/ng, nhưng đêm nay lão phu nhân đã điều hầu hết đám tay chân có sú/ng đến viện của Phong Tinh Huy, một nhóm nhỏ vệ sĩ không mang sú/ng ở lại đây để chuẩn bị bắt sống tôi và Tiết Hành.
Không chỉ vậy, lão phu nhân còn phái người xuống núi xử lý đám vệ sĩ Tiết Hành mang theo, âm mưu giam lỏng hoàn toàn hai chúng tôi.
Nếu không phải tôi đi theo, e là Tiết Hành sẽ biến mất khỏi thế giới này, không còn ai đoái hoài đến sống ch*t của anh ta nữa.
Đồng bọn của Ôn Gia Mộc đã sớm bao vây cả ngọn núi này, chỉ đợi dò thám được vị trí của Phong Tinh Huy là phát động tập kích.
Để kéo dài thời gian cho Ôn Gia Mộc, tôi thật sự đã chịu không ít khổ sở.
Tiết Hành còn có chuyện muốn nói với tổ mẫu của anh ta, tôi không hứng thú với việc nhà của họ, dẫn Ôn Gia Mộc đợi ở cửa.
"Chị, mặt chị sưng rồi."
Ôn Gia Mộc giống tôi, đều là trẻ mồ côi từ trại trẻ. Hồi nhỏ khi tôi được nhận nuôi, nó nhìn tôi đầy tội nghiệp, lúc đó lòng trắc ẩn của tôi trào dâng, c/ầu x/in cha Khương đưa nó đi cùng. Cha Khương thấy Ôn Gia Mộc vừa g/ầy vừa nhỏ, lại không có giá trị lợi dụng gì, vừa định từ chối thì Ôn Gia Mộc quỳ xuống đất dập đầu mấy cái, dập đến mức đầu rơi m/áu chảy cũng không dừng. Cha Khương chắc là nhìn trúng sự tà/n nh/ẫn của nó nên đồng ý nhận nuôi.
Tôi và Ôn Gia Mộc lúc đó còn ngây thơ nghĩ rằng ngày lành sắp đến, đáng tiếc ngay hôm đó chúng tôi đã bị tách ra. Ôn Gia Mộc bị đưa đến trường quân sự, còn tôi bị đưa đến nhà họ Khương, bắt đầu nửa đời bị dày vò.
Hệ thống đã lừa dối tôi, thậm chí có thể nói là đã h/ủy ho/ại tôi.
Bàn tay Ôn Gia Mộc lạnh buốt, áp trực tiếp lên mặt tôi, ý muốn giúp tôi giảm sưng: "Thế này có dễ chịu hơn chút nào không?"
"Được rồi, không cần lo cho chị." Tôi đẩy tay nó ra, liếc nhìn: "Phong Tinh Huy đâu?"
Nó rút điện thoại từ trong túi ra, màn hình là cảnh livestream một người đàn ông bị trói gô trên cây: "Theo lời chị, đã đá/nh g/ãy chân hắn, lại tiêm th/uốc an thần, bên cạnh còn bảy tám người trông chừng, chắc là không chạy được đâu."
Tôi nhắm mắt lại, đối thoại với hệ thống trong đầu: 【Ngươi vẫn tin chắc rằng hắn sẽ không ch*t sao?】
Hệ thống không hồi đáp.
"Đi thôi." Tiết Hành bước ra, đóng ch/ặt cửa lại, bên trong yên tĩnh không một tiếng động.
Viền mắt anh ta đỏ hoe, thần sắc thản nhiên, đi thẳng qua giữa tôi và Ôn Gia Mộc.
Anh ta cứ đi mãi về phía trước, tôi nhìn gốc cây mộc lan trong sân: "Thật đáng tiếc."
Bước chân Tiết Hành khựng lại, anh ta quay đầu nhìn tôi: "Tôi hứa với tổ mẫu sẽ không gi*t Phong Tinh Huy, cô giúp tôi gi*t hắn đi, cô muốn gì tôi cũng cho."
Biểu cảm của Tiết Hành lãnh đạm, những lời nói ra bình thản như đang hỏi tôi tối nay ăn gì vậy.
"Cảm ơn." Trên người Tiết Hành mang theo nét đi/ên rồ nhàn nhạt.
Thực ra tôi cũng không định để anh ta ra tay, dù sao nam chính là con cưng của thiên đạo, rất khó gi*t, sơ sẩy một chút là có thể khiến hắn lại thoát ch*t trong gang tấc.
Nhưng tôi vẫn nói: "Được thôi, tôi giúp anh việc này.
"Nhưng anh phải hứa với tôi một chuyện. Giả sử tôi có mệnh hệ gì, anh phải dùng tiền của nhà họ Khương xây một trường nữ sinh, miễn phí tài trợ cho nữ sinh nghèo đi học. Còn nhà họ Tiết các anh phải thay các cô gái bị xâm hại hoặc bạo hành gia đình cung cấp hỗ trợ pháp lý miễn phí, luật pháp không giải quyết được thì anh giải quyết, cho đến khi anh ch*t thì thôi, được không?"
Tôi không lo Tiết Hành nuốt lời hay lừa tôi, anh ta vốn luôn nói một là một, lúc này càng không do dự: "Được, sau khi tôi ch*t ba mươi năm vẫn như thế, cô cứ yên tâm."
Ôn Gia Mộc nghe chúng tôi nói chuyện thì nhíu mày: "Hay để em đi, cũng chẳng phải chuyện gì to t/át, hai người cứ như là sinh ly tử biệt vậy."
Tôi lặng lẽ thở dài, vỗ nhẹ lên lưng Ôn Gia Mộc: "Để chị đi, chị có chuyện muốn nói với hắn. Em nghỉ ngơi đi, sau này đừng làm mấy việc nguy hiểm thế này nữa."
Người của Ôn Gia Mộc đã trói Phong Tinh Huy lên ghế xe. Đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt, Phong Tinh Huy dù đối mặt với hiểm cảnh như vậy vẫn không hề lộ vẻ sợ hãi, điều này làm tôi có chút tán thưởng.
Tôi ngồi cạnh hắn, đóng cửa xe, trong xe chỉ có hai chúng tôi: "Phong tiên sinh, tôi tên Ôn Hành Lộ."
"Tôi hình như không quen cô." Phong Tinh Huy nheo mắt, khóe miệng khẽ nhếch, bình tĩnh vượt xa người thường.
Người như vậy rất khó đối phó.
Tôi nhún vai: "Sớm muộn gì chúng ta cũng quen nhau thôi, chỉ là vấn đề thời gian."
Phong Tinh Huy cười một tiếng, phân tích đầy tự tin: "Ôn tiểu thư bày mưu tính kế vất vả như vậy chắc không phải để gi*t tôi đâu nhỉ? Nói mục đích của cô ra đi."
"Chính là để gi*t anh." Tôi thành thật đáp.
Tôi không biết sự tự tin của hắn đến từ đâu, tự tin đến mức có thể hỏi ra câu hỏi ng/u ngốc như vậy: "Thú thật là, anh rất khó gi*t."