Dẫn Dắt Nghìn Thu

Chương 10

31/08/2025 10:50

Trẫm lạnh lạt nhìn xuống, đợi đến khi triều đình yên lặng, mới chậm rãi mở lời: "Phó tướng, chủ hòa để làm gì? Đại Ninh lẽ nào lại phải như chó mắc mưa, nằm dưới chân Tây Hạ vẫy đuôi c/ầu x/in thương hại sao?!"

"Bệ hạ hãy nguôi gi/ận!"

Phó Đình Chính nâng triều hốt, mặt mày đ/au đớn: "Vì thiên hạ thái bình, xin bệ hạ đừng hành sự theo lúc nóng gi/ận!"

"Các ngươi cũng đủ tư cách nói đến thiên hạ thái bình?"

Trẫm cười gằn trong cơn phẫn nộ, chỉ thẳng vào mặt hắn quát: "Quốc khố Đại Ninh trống rỗng, bách tính gánh hết thuế má. Các ngươi là sĩ thần, đương nhiên no ấm! Ruộng đất các ngươi chiếm, sai dịch không chịu, thuế má không nộp, mặc cho quốc gia suy yếu dân cùng... Phó tướng, ngươi nói cho trẫm nghe, làm sao thiên hạ thái bình?!"

Chính điện tĩnh như tờ. Trẫm khép mắt hồi lâu, dằn lòng lấy lại bình tĩnh.

"Phó tướng, cáo lão đi."

Xuyên qua chuỗi ngọc miện, trẫm nhìn thẳng vào Phó Đình Chính, giọng đanh lại: "Bằng không, trẫm thật sự phải nghi ngờ... ngươi cùng Tây Hạ có mưu đồ gì rồi."

Lão nhi bất tử, thực là giặc vậy.

Trẫm chán ngấy lũ ng/u thần Tiên đế để lại, ngông cuồ/ng can dự chính sự, kết bè kéo cánh, coi vinh nhục bè phái như sinh mệnh, bỏ mặc đại cục quốc gia.

Phó Đình Chính gục xuống như cây sậy. Không thèm đoái hoài, trẫm đứng dậy từ long ỷ, quét mắt văn võ bá quan, giọng trầm đục: "Từ khi kế vị, trẫm luôn tự nhủ: Hoàng đế Đại Ninh phải cứng cỏi, thần tử Đại Ninh quyết không được là lũ hèn nhát!"

Quốc khố có tiền hay không, trẫm rõ nhất.

Tiền đá/nh trận nên lấy từ đâu, bọn sĩ thần rõ nhất.

"Truyền chỉ cho Thẩm Trường Lâm, Thẩm Như Hối: Trận này đá/nh cho trẫm thật hay." Trẫm hờn cười đẩy tờ chiếu mới, "Bảo với ba quân Đại Ninh: Chiến công tính theo thủ cấp, thưởng phẩm tăng dần. Ai ch/ém được thủ cấp tướng địch Nhân Đa Ngộ Khất, thăng Kỵ Vệ Thượng tướng quân, thưởng vàng vạn lượng, gấm lụa ngàn tấm."

Tham nghị Thông chính ty Lý Anh hô to "Thánh thượng minh quân".

Bá quan theo sau dạ ran.

Văn võ Đại Ninh song toàn, mới là điều trẫm muốn thấy.

Cho nên trận chiến này.

Chỉ được thắng, không thể thua.

17

Trinh Chiêu năm thứ mười bốn, quân ta đại thắng, Tây Hạ rút về ngoài ải. Thẩm Trường Lâm tử trận.

Tháng tám cùng năm, Thái hậu băng hà.

Trước khi nhắm mắt, mẫu phi nói cả đời bà sống rất đáng, nhưng đáng tự hào nhất chính là sinh được trẫm.

Sinh tử có kỳ, hưng suy có số. Rốt cuộc trẫm vẫn không giữ được người.

Thẩm Như Hối về kinh báo công. Biên ải khắc nghiệt, mấy năm không gặp, hai thái dương hắn đã điểm sương.

Trẫm thân phong hắn làm Phiêu Kỵ Đại tướng quân, chính nhất phẩm, ban dinh cơ ở kinh.

Hắn cùng Đàm Nô, đều không nhận được đáp án mong muốn.

Thẩm Như Hối cười đắng mấy tiếng, quay về trấn thủ biên cương.

Lúc ấy trẫm vừa thanh trừng xong quan trường Giang Nam, phe cánh Bành Tự Huy bị nhổ tận gốc. Nhưng trẫm cũng hiểu: Trên mặt đã diệt cỏ tận gốc, nhưng thực tế cỏ dại mọc đầy đồng, xuân phong thổi lại nảy mầm.

Không hề gì.

Trẫm đã hiểu thế nào là dùng thế.

Đưa người lên cao chót vót, mặc hắn, để hắn, không thèm để ý. Đợi đến lúc hắn đắc ý quên hình, lại đ/ập xuống thật mạnh.

Lặp lại vài lần như vậy, quốc khố đầy lên rất nhanh.

Năm Trinh Chiêu nguyên niên đặt quân.

Ván cờ này đá/nh mười bốn năm, cuối cùng cũng kết thúc.

18

Trinh Chiêu năm hai mươi mốt, Hoàng hậu nhiễm b/ệnh.

Dằng dai trên giường b/ệnh hơn ba tháng, Hồng Dược vẫn không qua khỏi. Trước lúc lìa đời, nàng vẫn lo nhất cho trẫm, dặn dò hết lời.

Trẫm gật đầu đáp ứng, thấy nàng yên lòng khép mắt, lòng dâng lên nỗi bi thương miên man. Cả đời nàng xoay quanh trẫm, giờ đây cuối cùng được nghỉ ngơi.

Mẫu phi đã đi bảy năm, trẫm ngày đêm nhớ thương. Hồng Dược này đi rồi, biết bao giờ mới gặp lại?

Hai người phụ nữ trọng yếu nhất đời ta, đều rời xa.

Bỏ lại trẫm một mình, thành kẻ cô gia quả nhân.

Nhưng không cần khóc lóc, trẫm hưởng thụ nỗi cô đơn này. Từ xưa đến nay, đế vương nào chẳng như thế? Đây là con đường trẫm phải đi.

Áo rồng mũ miện, ngồi cao trên miếu đường.

Dưới triều có người bẩm: "Duyên hải nụy tặc hoành hành, cư/ớp bóc gi*t chóc!"

Nụy tử quốc, tính tình thất thường. Người chúng hèn hạ, không biết ân nghĩa trên đời, chỉ sợ uy vũ... Cho nên, không được tỏ chút nhân nhượng.

Đại Ninh đã không còn yếu hèn như xưa.

Ngước nhìn ra ngoài đại môn, trời cao đất rộng, nắng mai hôm nay thật đẹp.

"Nụy tặc hoành hành."

Trẫm liếc nhìn văn võ bá quan, khẽ vẫy tay:

"Vậy thì."

"Cứ gi*t hết đi."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NUÔI ALPHA NGỐC ĐẾN MANG THAI, HẮN KHÔI PHỤC TRÍ NHỚ LIỀN ĐÁ TÔI

8
Tôi là một Beta nghèo rớt mồng tơi, chẳng được học hành đến nơi đến chốn, quanh năm chỉ biết cắm đầu làm việc kiếm sống. Bên cạnh tôi còn có một người bạn đời Alpha đầu óc không được bình thường, nhưng bù lại ngoại hình rất khá. Tên ngốc ấy chẳng biết kiếm tiền, làm việc gì cũng vụng về, đã vậy còn ăn khỏe đến mức đáng sợ. Một mình hắn có thể ăn hết khẩu phần của hai ba người, từ miếng cơm, manh áo cho đến chỗ ngủ, tất cả đều dựa vào tôi nuôi. Thế mà sau khi tôi mang thai, hắn lại tình cờ khôi phục trí thông minh cùng toàn bộ ký ức đã mất. Tên Alpha ngốc nghếch ngày nào cứ bám lấy tôi như chó con, cuối cùng trở về thân phận thật sự của mình, trở thành thiếu gia hào môn cao cao tại thượng. Chú chó ngoan từng quấn lấy chân tôi, ngày ngày chờ tôi tan làm về nấu cơm, chỉ sau một đêm đã biến thành một người lạnh lùng, kiêu ngạo đến xa lạ.
Boys Love
0
Ôn Chúc Chương 14