Khi biết mình là một nữ phụ đanh đ/á trong truyện, tôi đang hôn nam chính.
Thiếu niên bị tôi túm ch/ặt cà vạt, hơi thở khó nhọc.
Tôi nâng cằm cậu ta lên, cười đầy á/c ý:
“Mới thế này đã không chịu nổi rồi sao?”
Nữ phụ thì đã sao? Chẳng lẽ tôi phải giả vờ ngoan ngoãn ư?
Sau này, tôi bị cậu ta ghì ch/ặt eo ép vào quầy bar.
Giọng người đàn ông khàn đặc:
“Đại tiểu thư, mới thế này đã không chịu nổi rồi sao?”
01
Khi biết mình là một nữ phụ đanh đ/á, đ/ộc á/c trong một cuốn tiểu thuyết c/ứu rỗi, tôi đang b/ắt n/ạt nam chính.
Đôi vai thiếu niên thanh mảnh, khung xươ/ng đang phát triển mang theo nét phong thái thanh tú, non nớt, một đoạn gáy trắng bệch cúi thấp trước mắt tôi, mỏng manh như thể chạm vào là vỡ.
Tôi dẫn theo một đám đàn em chặn cậu ta ở sân thượng.
Khi người khác cười nhạo, mỉa mai cậu ta, Lâm Độ Khê chỉ lặng lẽ cụp mắt, không nói một lời.
Tóc cậu ấy dường như đã dài ra, phần mái che khuất mí mắt, đôi hàng mi như cánh bướm rung rinh khẽ run lên, che giấu cảm xúc nơi đáy mắt.
Bạn cùng bàn Quý Tự Bạch không hài lòng với phản ứng của Lâm Độ Khê, giẫm một chân lên lưng cậu ta, ép cái lưng thẳng tắp ấy phải cong xuống, gương mặt nghiêng dán sát vào mũi giày tôi.
Cậu ta nói: “Cố Hy, có cần tôi thay cô dạy dỗ cậu ta một trận không?”
Trong đầu tôi, một giọng máy móc lạnh băng cảnh báo: “Cô có biết kết cục của nữ phụ đ/ộc á/c là gì không?”
Nghe giọng điệu đó cực kỳ hả hê.
Tôi nhếch môi cười nhạt, hoàn toàn không để tâm.
Trong thực tế, tôi chẳng thèm nghĩ ngợi, liếc nhìn Quý Tự Bạch đang muốn lấy lòng bằng ánh mắt lạnh lùng: “Đừng làm chuyện thừa thãi.”
Quý Tự Bạch khựng lại, như thể không ngờ tôi lại làm bẽ mặt cậu ta trước mặt mọi người, trong mắt thoáng qua tia hung hăng, rồi lập tức nở nụ cười rạng rỡ, khoái chí: “Được thôi, lời cô nói, tôi đều nghe.”
Tôi lười để ý, dùng mũi giày khều khều, nâng đầu Lâm Độ Khê lên.
Gương mặt trắng trẻo xinh đẹp ấy dính vài vệt bụi, nhưng vẫn rực rỡ đến mức khiến người ta tim đ/ập chân run.
Cậu ấy nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt đen láy như thủy ngân đen sâu thẳm, mang một vẻ thờ ơ vô h/ồn.
Chỉ khi hai con ngươi ấy khẽ chuyển động, mới khiến người ta bừng tỉnh, nhận ra đây không phải là một con búp bê.
Đẹp thì đẹp thật, tiếc là lại rơi vào tay tôi.
Nếu không chơi cho đã đời, sao xứng với danh hiệu “nữ phụ đanh đ/á” của tôi?
Tôi cúi người, ngón tay túm lấy chiếc cà vạt đồng phục rủ trước ngựk cậu ấy, chậm rãi siết ch/ặt.
Quả nhiên, không gian dần chật hẹp khiến má Lâm Độ Khê ửng hồng, cậu ấy hơi hé môi, hơi thở dồn dập.
Tôi cúi đầu, trêu chọc ghé sát lại, chạm nhẹ vào khóe môi cậu ấy.
Mùi xà phòng sạch sẽ dễ chịu trên người thiếu niên xộc vào cánh mũi, giống như chính con người cậu ấy, trắng thuần như một tờ giấy trắng, khiến người ta nảy sinh ham muốn giẫm đạp, vấy bẩn.
“Xì, chán quá.”
Tôi buông cà vạt ra, lại đưa tay bóp lấy chiếc cằm đang cúi thấp kia, cười đầy á/c ý: “Học sinh hệ đặc cách, mới thế này đã không chịu nổi rồi sao?”
Lâm Độ Khê bị ép phải ngẩng cao đầu, đôi mắt thất thần sau khi cận kề cái ch*t không tiêu cự rơi trên mặt tôi.
Tôi kiên nhẫn chờ đợi, đợi ánh nhìn của cậu ấy tụ lại, đôi đuôi mắt đỏ ửng trở về màu tuyết.
Đôi mắt đen láy ấy phản chiếu chút ánh sáng, sau khi khúc xạ hiện lên những đốm sáng, tựa như ánh đèn đường đột ngột bật sáng, thêm phần sống động.
Lâm Độ Khê khàn giọng: “…Tôi có thể.”
Quý Tự Bạch đứng bên cạnh nhìn tất cả những điều này một cách u ám, nắm đ/ấm siết ch/ặt nổi rõ những sợi gân xanh, nụ cười nơi khóe môi không còn giữ được nữa, cả người trông cực kỳ hung tợn.
Nhưng cậu ta không dám trái lệnh tôi.
Nếu nói Lâm Độ Khê là con chó tôi chưa thuần hóa được, thì Quý Tự Bạch chính là con chó đi/ên bị tôi tự tay đeo rọ mõm.
Không quản được chó đi/ên, đó chính là lỗi của chủ nhân.
02
Khi bạn học hoảng lo/ạn nói với tôi rằng Quý Tự Bạch và Lâm Độ Khê đá/nh nhau, hệ thống vẫn đang cố gắng nắn chỉnh suy nghĩ của tôi.
Nó lạnh lùng mỉa mai: “Nam chính sau này sẽ là thiên tài kinh doanh sở hữu hàng tỷ tài sản, cô cứ nhất quyết đối đầu với cậu ta sao?”
Tôi không thèm đếm xỉa đến hệ thống, đi thẳng lên sân thượng.
Không cần mở lời, những học sinh vây xem tự giác nhường đường cho tôi.
Ở cuối tầm mắt, Quý Tự Bạch và Lâm Độ Khê sau khi kết thúc một hiệp ẩu đả, mỗi người chiếm một góc.
Quý Tự Bạch chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ đen, cơ bắp cuồn cuộn lộ ra ngoài phủ một lớp mồ hôi mỏng, khác với thân hình vạm vỡ tập trong phòng gym, những đường nét thu lại không hề phô trương ấy đã bắt đầu có sức mạnh, hormone nam tính tỏa ra đầy mạnh mẽ.
Cậu ta là thành viên đội điền kinh của trường, lực bùng n/ổ khi tập luyện vô cùng đ/áng s/ợ, phát đi/ên lên giống như một con chó đi/ên bị tháo rọ mõm, có thể x/é x/ác người khác ra những lỗ hổng sâu đến tận xươ/ng.
Chỉ nhìn cái dáng vẻ đi/ên cuồ/ng không kiềm chế ấy thôi cũng đủ khiến người ta kh/iếp s/ợ.
Còn Lâm Độ Khê thì một tay chống tường, những ngón tay g/ầy gò trắng bệch dùng sức đến mức nổi cả gân xanh, bộ đồng phục giặt đến bạc màu dính đầy những vết m/áu loang lổ, trông vô cùng chướng mắt.
Cậu ấy cụp mắt, đôi môi mím ch/ặt, từ góc độ của tôi chỉ nhìn thấy đường nét gương mặt nghiêng thanh tú, không nhìn rõ cảm xúc trên mặt.
Ngay sau đó, cậu ấy dường như mở miệng nói gì đó, khiến Quý Tự Bạch nổi trận lôi đình, tôi gần như có thể nghe thấy tiếng mười ngón tay siết thành nắm đ/ấm kêu răng rắc, sưng tấy lên thành màu đỏ tím.
Quý Tự Bạch tiến lên túm lấy cổ áo Lâm Độ Khê, giơ nắm đ/ấm đầy gi/ận dữ--
“Quý Tự Bạch, cút ra đây.”
Tôi nhíu mày ngăn cản, gương mặt lạnh xuống.
Lời vừa dứt, nắm đ/ấm đầy uy lực đột ngột dừng lại, hướng đi bất ngờ chệch sang một bên, nắm đ/ấm vốn định giáng xuống mặt Lâm Độ Khê đ/ập mạnh vào bức tường xám phía sau, m/áu tươi hòa lẫn với bụi phấn chậm rãi chảy xuống.
Quý Tự Bạch quay người lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi.
Đồng tử giãn ra vì phấn khích, nhảy múa những tia sáng hung t/àn b/ạo liệt, nhìn từ xa, gần như một con dã thú đã mất trí, đang hăng say săn mồi.
Nguy hiểm, mất kiểm soát.
“Ai cho phép cậu đá/nh cậu ta?”
Tôi không lại gần, chỉ đứng cách mười bước chân, ngạo mạn nhìn Quý Tự Bạch: “Cậu phải nghe lời tôi, quên rồi à?”