Tôi đặt chai nước lên bàn tay thanh mảnh, lạnh lẽo ấy, nâng cằm ra hiệu cho cậu ta uống tiếp.
Đây là hành động trêu chọc công khai, không chút kiêng dè.
Nữ phụ thì đã sao? Chẳng lẽ tôi phải giả vờ ngoan ngoãn ư?
Thành quả giành gi/ật được mới là thứ khiến người ta hưng phấn đến mức tim đ/ập chân run.
Tôi nhếch môi cười đầy á/c ý, nhìn Lâm Độ Khê hơi ngẩng đầu, ngay sau đó, yết hầu cậu ta trượt xuống một cái, đôi môi sắp chạm vào miệng chai ướt át.
Góc độ không lệch một ly, đúng ngay chỗ dấu môi của tôi.
Sự khoái cảm thầm kín lập tức lan tỏa dọc sống lưng, trong lòng nảy sinh cảm giác thỏa mãn tột độ, ngứa ngáy như bị côn trùng cắn một cái.
Tuy nhiên, viễn cảnh trong tưởng tượng đã không xảy ra, Nguyễn Vi Vi chạy những bước nhỏ lên khán đài lại một lần nữa hất văng cánh tay của Lâm Độ Khê.
Chai nước rơi xuống đất, nảy mạnh lên, chất lỏng b/ắn ra văng từng vệt nhỏ lên mũi giày tôi.
Nguyễn Vi Vi dường như đã nghiện vở kịch c/ứu rỗi, đinh ninh rằng tôi đơn phương hànhz hạz Lâm Độ Khê, thế là cô ta dang rộng hai tay, chắn trước mặt cậu ấy.
“Cố Hy, chuyện cô b/ắt n/ạt bạn Lâm Độ Khê, tôi đã phản ánh với giáo viên chủ nhiệm, bây giờ thầy ấy muốn gặp riêng để nói chuyện với cô.”
Cô ta tự cho mình là sứ giả công lý, cũng là đấng c/ứu thế của Lâm Độ Khê, thần thái tràn đầy sự c/ăm gh/ét dành cho tôi.
Lần này Lâm Độ Khê lại tránh né cô ta, trong lời từ chối không hề che giấu sự lạnh lùng:
“Tránh ra.”
Nguyễn Vi Vi sững sờ, như thể không ngờ Lâm Độ Khê vốn trầm mặc ít nói lại có thể thốt ra những lời lạnh lùng đến thế, nhất thời đến cả cánh tay cũng quên thu về.
Lâm Độ Khê nhíu mày, vòng qua Nguyễn Vi Vi, rồi khuỵu một bên gối, cúi người quỳ một nửa dưới chân tôi.
Hành động bất ngờ khiến ánh mắt của tất cả mọi người trên sân vận động đều đổ dồn về phía chúng tôi.
Còn cậu ấy như chẳng hề hay biết, chỉ tập trung nắm lấy cổ chân tôi, để tôi giẫm lên đùi mình.
Thiếu niên tinh xảo như búp bê ấy có thân nhiệt nóng rực trái ngược với vẻ ngoài, vùng da bị những ngón tay g/ầy gò của cậu ấy siết ch/ặt đang nóng lên đầy cảm giác hiện hữu.
Tôi liếc nhìn Nguyễn Vi Vi, cố ý dùng mũi giày đ/á vào đầu gối Lâm Độ Khê, nảy ra ý x/ấu:
“Lâm Độ Khê, cậu là chó của ai?”
Cậu ấy kéo tay áo đồng phục, từng chút một lau sạch vết nước trên mũi giày cho tôi, giọng khàn khàn:
“Đại tiểu thư, tôi là chó của cô.”
“Cô có thể tùy ý sử dụng tôi.”
Ngoan thật.
Tôi chậm rãi chớp mắt, nhếch môi.
Trước tiết học sau, giáo viên chủ nhiệm gọi tôi, Lâm Độ Khê và Nguyễn Vi Vi - người chứng kiến tất cả - vào văn phòng.
“Cố Hy, thầy nghe Nguyễn Vi Vi nói em dẫn bạn bè trong lớp b/ắt n/ạt Lâm Độ Khê, điều này có phải là sự thật không?”
Ông ta là một ông lão hơn bốn mươi tuổi, uy nghiêm chẳng bao nhiêu nhưng cổ hủ thì dư thừa, đối với Lâm Độ Khê, cái mầm non thi cử sáng giá này, ông ta có sự cuồ/ng nhiệt hơn hẳn những học sinh ưu tú khác.
Nguyễn Vi Vi coi ông ta là chỗ dựa lớn nhất, liên tục gật đầu phụ họa:
“Thưa thầy, thầy nhất định phải nghiêm túc điều tra chuyện này.”
Sau đó, cô ta nhìn Lâm Độ Khê đầy vẻ dịu dàng, e lệ: “Đừng sợ, có tôi giúp cậu.”
Tôi không nhịn được cười, cuộn ngón trỏ lại, tì vào môi dưới, đầu ngón tay lướt qua đầy khiêu khích.
Quả nhiên, hơi thở của Lâm Độ Khê trở nên dồn dập, phải mất một lúc lâu mới dời ánh mắt đi như thể không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng đầu ngón tay cậu ấy run lên dữ dội, màu tối trào dâng nơi đáy mắt dần hòa vào ánh nhìn u tối.
Tôi lặng lẽ làm khẩu hình miệng với cậu ấy: “Bi/ến th/ái.”
Đúng như đêm trước, đôi môi lạnh lẽo của cậu ấy trở nên nóng rực, nhanh chóng chuyển từ phòng thủ sang tấn công.
Tôi không biết chán, gọi cậu ấy từng tiếng một:
“Chó ngoan.”
Dưới ánh nhìn của tôi, Lâm Độ Khê run lên nhè nhẹ, vành tai hơi đỏ, giọng điệu vẫn đầy kiềm chế:
“…Không có.”
Giáo viên chủ nhiệm nghi hoặc nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Lâm Độ Khê, không tin nổi hỏi lại một lần nữa.
Lại nhận được câu trả lời phủ định của Lâm Độ Khê:
“Cố Hy đối xử với em rất tốt.”
Cậu ấy thở hắt ra nhẹ nhàng, cuối cùng cũng thoát khỏi cơn co thắt ngắn ngủi, ngoan ngoãn cúi mặt xuống.
08
Đối với quyết định giữ Lâm Độ Khê bên cạnh của tôi, Quý Tự Bạch vô cùng bất mãn.
Sự th/ù địch của cậu ta đối với Lâm Độ Khê gần như đã đạt đến mức khó mà chịu đựng nổi.
Mỗi khi Lâm Độ Khê xuất hiện, cậu ta lại như một con báo hiếu chiến, bồn chồn lượn lờ quanh tôi.
Lại sợ những móng vuốt lộ ra sẽ làm tổn thương tôi, nên cứng nhắc thu lại cảm xúc bạo liệt.
Tôi trông chẳng khác nào cái rọ mõm hình người của cậu ta.
Một lần nữa, Quý Tự Bạch ngồi xổm bên cạnh bàn học của tôi, cằm tì lên mặt bàn, nhìn chằm chằm Lâm Độ Khê đang chiếm chỗ của cậu ta đầy á/c ý.
“Cố Hy, cô có thể cho hắn cút xa một chút không?”
Tôi giơ ngón trỏ lên, chọc một cái vào trán cậu ta, không cần nghĩ ngợi mà từ chối:
“Không được.”
“Hắn cút rồi, cậu làm bài kiểm tra thay tôi à?”
Quý Tự Bạch im lặng một lát, tự giác ngậm miệng.
Nhưng một lúc sau lại có vẻ không cam tâm, rút từ trong sách giáo khoa ra một tờ giấy kiểm tra chỉ mới viết tên, ngồi ủ rũ sang một bên.
Sau đó nửa tiết tự học trôi qua, tờ phiếu trả lời trắc nghiệm toàn là chữ A.
Đồ ăn hại.
Tôi bật cười.
Vừa quay mặt đi, ngoài hành lang, Nguyễn Vi Vi đang cắn môi, vẻ mặt ấm ức nhìn tôi, như thể có cả bụng lời muốn nói.
Tôi nghĩ ngợi một chút, đứng dậy đẩy ghế, đi ra ngoài.
Thấy tôi bước ra khỏi lớp, Nguyễn Vi Vi vô thức lùi lại nửa bước, lại nhận ra hành động nhỏ này làm mất khí thế, đành gượng đứng lại.
Người qua lại trên hành lang đông đúc, cô ta cố tỏ ra uy phong, ngẩng cằm lên: “Chúng ta nói chuyện đi.”
Tôi nhướng mày: “Được thôi.”
Theo yêu cầu của Nguyễn Vi Vi, tôi chọn một phòng tự học không có người.
Cô ta đứng trước mặt tôi, nghiêm túc nói: “Nói thật cho cô biết nhé, thế giới chúng ta đang ở là một cuốn tiểu thuyết c/ứu rỗi, Lâm Độ Khê là nam chính, còn cô chính là nữ phụ đ/ộc á/c.”
Tôi nghiêng đầu, ra hiệu cho cô ta nói tiếp.
Nguyễn Vi Vi không ngờ phản ứng của tôi lại bình thản đến mức nằm ngoài dự liệu của cô ta, giọng điệu trở nên vội vàng:
“Theo diễn biến cốt truyện, tôi là nữ chính c/ứu rỗi cậu ta, còn cô với tư cách là nữ phụ đ/ộc á/c b/ắt n/ạt cậu ta, cuối cùng sẽ có kết cục nhà tan cửa nát, cô không sợ sao?”
Tôi cười cười, không chút lay động: “Điều kiện để trở thành nữ chính, nhất định phải là c/ứu rỗi nam chính sao?”}