Nuôi Cá Mập

Chương 3

11/06/2025 01:53

Những con người rơi xuống biển Vô Vọng vốn đã hiếm, đây lại là lần đầu tiên cô nhặt được một mạng sống. Không có kinh nghiệm ăn th!t người, A Già hơi bối rối.

Thôi kệ! A Già li/ếm láp hàm răng nanh nhọn hoắt, há miệng to đến mức khó tin. Vừa định cắn xuống lại chợt dừng lại.

Chỉ có một mạng người này, ăn hết thì không còn nữa.

Hắn quá g/ầy! A Già nhăn mặt chê bai. Cô thích ăn th!t mỡ, ngay cả cá biển cũng chọn loại b/éo nhất. Kẻ này toàn thân chỉ có nạc, khó nhằn quá!

A Già không muốn giống Phong - suốt ngày khóc lóc đi mài răng. Nhớ lại cảnh Phong mếu máo há mồm ra trước mặt, cô lại càng gh/ê t/ởm.

Đồ vô dụng!

Nhìn đã biết sau khi trưởng thành sẽ làm cá cái đẻ con. Cô nhất quyết sẽ trở thành người cá đực. Dù hiện tại là cá cái nhưng giới tính thật sự của người cá phải đợi đến tuổi trưởng thành mới tự chọn được.

Phong rõ là cá đực nhỏ lại muốn làm cá cái, còn muốn làm bạn tình của A Già. Cô không chịu đâu! Phong không xinh bằng cô, đuôi cá cũng không đẹp bằng, A Già không thèm nhận hắn làm bạn tình.

Nén cơn thèm, A Già ngấu nghiến ba mươi mấy con cá biển b/éo nhất. Khi Ôn Trí tỉnh dậy, cô vừa xơi xong con cuối cùng.

Con cá b/éo nhất được cô hào phóng để lại cho hắn. Ăn nhiều vào, b/éo lên đi! Như thế cô mới no bụng được chứ? A Già híp mắt nhìn miếng mồi ngon.

Nhìn Ôn Trí ăn hết cá, cô hài lòng gật gù.

Hắn nói mình vô tình rơi xuống biển Vô Vọng. A Già không hoài nghi, bởi những năm qua trong số người bị người cá ăn th!t có không ít ngư dân. Nhưng khi Ôn Trí nhận mình là tu tiên giả - A Già khẳng định hắn đang nói dối.

Ôn Trí tất nhiên có mục đích khi tới Vô Vọng Hải. Xưa nay không thiếu tu tiên giả bị người cá x/é x/ác, th!t của họ còn ngon hơn phàm nhân gấp bội.

Nghĩ tới đây, A Già càng phấn khích.

Nàng không quan tâm động cơ của Ôn Trí. Hắn quá yếu ớt, không chịu nổi một móng vuốt. Cô chỉ để ý th!t hắn có tươi ngon b/éo m/ập không.

Người cá vốn xảo quyệt, quen dùng ngoại hình quyến rũ dụ dỗ con mồi. Chỉ cần họ muốn, có thể dễ dàng lừa gạt bất kỳ ai.

Ôn Trí cũng không ngoại lệ. Đôi mắt xanh biếc và gương mặt ngây thơ của A Già khiến hắn vô thức tin tưởng.

A Già cũng rất khoan dung với thức ăn của mình. Đặc biệt khi phát hiện miếng mồi này còn biết kể chuyện, đói lại tự đi ki/ếm ăn, không cần cô nhúng tay.

Thật thú vị!

A Già nghĩ, đợi khi hắn hết chuyện kể sẽ x/é x/ác nuốt chửng. Nhưng Ôn Trí mạng lớn, câu chuyện cứ nối tiếp bất tận. Bản thân cô cũng hiếu kỳ về thế giới bên ngoài, vô tình ba tháng trôi qua, hắn vẫn sống nhăn.

Nhiều lần A Già suýt không kìm được nước bọt, đành giả vờ nghe chuyện say sưa rồi lặn xuống biển lăn lộn cho nước dãi chảy ra... Đơn giản vì mùi th!t người của Ôn Trí quá thơm!

Một tiểu ngư nhân như cô, những ngày qua phải nói sức chịu đựng đã vượt xa người cá trưởng thành. Nếu không nghĩ tới bữa ăn b/éo bở hơn, cô đã không kìm được rồi.

Nhưng chuyện chưa kể hết, Ôn Trí đòi rời đi.

A Già cực kỳ không vui. Trong quan niệm của cô, đồ ăn phải có ý thức tự giác.

Đuôi cá của A Già duỗi thẳng. Trong tập tính người cá, đuôi duỗi cứng nghĩa là chuẩn bị xông lên săn mồi.

Ở Vô Vọng Hải, người cá là thợ săn xuất sắc nhất. Che giấu sát khí là chuyện dễ như trở bàn tay.

A Già cũng không ngoại lệ. Cô có thể lặng lẽ áp sát cá m/ập răng ki/ếm, móng vuốt sắc nhẹ nhàng vạch một đường - cả vùng biển ngập tràn n/ội tạ/ng tanh hôi, cô thản nhiên chọn phần non b/éo nhất để thưởng thức.

Người cá đều lớn lên như thế. Gi*t chóc là trò chơi ưa thích, như nhổ cỏ biển, tìm ốc, mò ngọc trai.

Bình thường như cơm bữa.

Thiên hạ lại tưởng người cá yếu đuối lương thiện, thật nực cười! Sinh sản mãnh liệt nhưng số lượng ít ỏi không phải do thiên đạo trừng ph/ạt, mà vì ch/ém gi*t lẫn nhau.

Nhưng lời mời ra ngoài nhân gian của Ôn Trí khiến A Già dừng tay. Không phải cô tin hắn, mà vì kh/inh thường. Dù là tu tiên giả, cô tự tin có thể x/é túi trấn yêu gi*t hắn bất cứ lúc nào.

Tu tiên giả... chẳng qua cũng chỉ là con người. Sinh vật hùng mạnh như người cá, nhân loại nhỏ bé sao địch nổi?

A Già tò mò về thế giới bên ngoài. Không có tiền như trong truyện, cô xem Ôn Trí như công cụ trả tiền, thoả thích vui chơi.

Ngay khi đồng ý về sư môn hắn, cô đã chuẩn bị sẵn.

Chuẩn bị gi*t ch*t hắn.

Hoặc gi*t một mình hắn, hoặc tàn sát toàn bộ Côn Lôn Hư. No bụng xong, A Già có thể vận bí thuật thành người cá trưởng thành, mọc đôi chân rồi rút lui.

Cô chẳng ngại điều gì. Cái gọi là thiên đạo kia quản trời quản đất, quản chuyện tu tiên giả sát sinh, nhưng... nó không quản được người cá!

Nhưng giờ xem ra, Côn Lôn Hư thoát nạn. Hôm nay chỉ có hai người họ phải ch*t.

Điều khiến A Già buồn cười hơn là Ôn Trí tưởng cô nương tựa vào hắn. Thấy ánh mắt bất nhẫn thoáng qua trong mắt hắn, cô chỉ thấy hắn ng/u ngốc.

Người cá người cá, là cá chứ không phải người!

M/áu cá lạnh lẽo. Ngoại trừ bạn đời, dù là tri kỷ nhiều năm, khi đe doạ bản thân vẫn sẽ lập tức ra tay. Ngay cả với cha mẹ con cái cũng vô tình.

Thân thế của A Già vốn không như lời kể trước đây - mẹ ch*t sớm, cha biệt tích. Sự thực là vừa lọt lòng đã bị cha mẹ vứt bỏ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 LẨU ĐÊM Chương 8
3 10 năm vây hãm Chương 10
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bóng thưa

Chương 10
Tỷ tỷ trúng cổ độc, dục niệm khó kiềm, song vị hôn phu là Thái tử điện hạ lại vốn thanh cao đoan chính, thủ lễ nghiêm cẩn. Tạ Diễn bất đắc dĩ, dùng bí thuật chuyển cổ độc sang thân xác kẻ hèn này, sau khi thành sự, hứa hẹn sẽ nạp kẻ hèn làm chính thất. Sau khi thành thân, kẻ hèn tình ý khó nén, nhiều lần tìm đến, đều bị người lạnh lùng cự tuyệt. "Thân là nữ tử mà không biết liêm sỉ, sao xứng làm chủ mẫu Hầu phủ?" Người quở trách kẻ hèn yêu mị, nhục mạ kẻ hèn dâm tiện. Mãi đến khi kẻ hèn tìm thấy trong thư phòng bức họa hợp hoan do chính tay người vẽ cùng tỷ tỷ, cơn giận bùng phát, kẻ hèn liền trói buộc người trên giường, cưỡng ép ba ngày ba đêm. Sau này, người đày kẻ hèn vào Thanh Sơn tự, ép phải tu tâm dưỡng tính. Trọng sinh trở về ngày cổ độc chuyển dời, kẻ hèn chủ động thưa với huynh trưởng: "Muốn đến Thanh Sơn tự tu hành, thử dùng thanh tu để áp chế cổ độc."
Cổ trang
0